Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 109: Một Kẻ Bỏ Mạng

Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:19

Bạch lão đại bị Thẩm Minh Thanh tung một cú đá bay, loạng choạng lùi về phía sau một đoạn.

“Đồ ngu xuẩn, còn cười cái gì!” Sau khi đứng vững, hắn gầm lên giận dữ: “Người chạy mất rồi, còn không mau đuổi theo!”

Khi nghe thấy Triệu Noãn bảo con la chạy về tìm người, trong lòng hắn hoảng hốt.

Hai đứa trẻ, một người phụ nữ, cộng thêm một gã đàn ông biết võ công đã đủ khó chơi rồi. Nếu có thêm vài người nữa kéo đến, bọn hắn chỉ có nước c.h.ế.t.

Đồng thời, Thẩm Minh Thanh cũng ngưng trọng nhìn chằm chằm Bạch lão đại. Tên này không những có võ công, mà chiêu thức hắn sử dụng còn mang lại cho Thẩm Minh Thanh một cảm giác quen thuộc.

Nghe Triệu Noãn nói vậy, mắt Tiểu Nhị sáng lên.

Cậu bé c.ắ.n răng, buộc dây cương con la mình đang dắt vào dây cương của con la đầu đàn. Sau đó, cậu cầm d.a.o găm, nhanh ch.óng xoay người làm tư thế chặn đường, định bụng ngăn cản ba tên kia.

Triệu Noãn vốn định trách mắng Tiểu Nhị liều lĩnh, nhưng nhìn thấy cậu không chút sợ hãi muốn lấy một địch ba, nàng lại vô cùng cảm động.

Bên phía Thẩm Minh Thanh đang đ.á.n.h nhau kịch liệt, Triệu Noãn không thể chen tay vào được. Vì thế nàng nhanh ch.óng hội hợp với Tiểu Nhị, cản được lúc nào hay lúc ấy.

“Con ả kia, thằng nhãi ranh kia, còn không mau tránh đường cho ông!”

Lão Tam xắn tay áo, định hù dọa hai người.

Nhưng Triệu Noãn và Tiểu Nhị đều là những người từng c.h.ế.t đi sống lại nhiều lần, chẳng thèm đôi co nửa lời, trực tiếp phát động thế công.

Nhóm Bạch lão đại không biết luyện sắt, nên v.ũ k.h.í bọn hắn dùng đều là d.a.o găm mài từ gang. Đặc điểm là to, nặng và cùn.

Triệu Noãn dùng kéo, Tiểu Nhị dùng d.a.o găm, tuy nhỏ nhẹ nhưng lại sắc bén vô cùng.

Đối phương đ.â.m trúng bọn họ thường chỉ làm rách quần áo hoặc gây ra vết thương nông. Nhưng khi bọn họ đ.â.m trúng đối phương, dù không sâu thì nhát nào cũng thấy m.á.u.

Bạch lão đại liếc thấy Bạch lão nhị đang giãy giụa trên mặt đất, động tĩnh ngày càng yếu ớt.

Hắn vừa phân tâm, Thẩm Minh Thanh liền tung chiêu "Thần long bãi vĩ", mũi chân hướng thẳng vào cổ hắn.

Hắn ngửa người ra sau, tránh thoát được đòn hiểm vào cổ.

Thẩm Minh Thanh thấy vậy lập tức thu hồi kình lực ở mũi chân, đổi thành dùng gót chân đạp mạnh vào n.g.ự.c hắn.

Mặc dù trước n.g.ự.c Bạch lão đại có đeo tấm hộ tâm kính, nhưng cú đá này Thẩm Minh Thanh đã dùng mười thành công lực.

Sau một chiêu, cả hai cùng lùi lại.

Gót chân Thẩm Minh Thanh đau điếng, có chút không dám dẫm mạnh xuống đất.

Bạch lão đại thì khí huyết cuồn cuộn, lực đạo xuyên qua hộ tâm kính truyền vào l.ồ.ng n.g.ự.c, trái tim như bị b.úa tạ giáng mạnh một cái, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.

Bạch lão đại quát Lão Tam đang bị Triệu Noãn và Tiểu Nhị chặn lại: “Các ngươi đuổi theo hai con la kia!”

“Vâng, Tam ca.”

Lão Tứ, Lão Ngũ co cẳng đuổi theo ngay.

Triệu Noãn và Tiểu Nhị cũng muốn đuổi theo, nhưng lại bị Lão Tam quấn lấy.

Con la bốn chân chạy nhanh hơn người, nhưng hiện tại đang là mùa đông, tuyết rơi tầng tầng lớp lớp, đông cứng lại rất trơn. Người dẫm lên dễ trượt, con la cũng vậy.

Con la bốn chân thon dài, nếu trượt ngã rất dễ bị gãy chân.

Nhân lúc Bạch lão đại phân thần trong nháy mắt, Thẩm Minh Thanh thoát khỏi vòng chiến, chạy như bay về phía Triệu Noãn.

“Mày dám!”

Bạch lão đại hét lớn một tiếng, cũng lao về phía Lão Tam đang cách đó hơn mười trượng.

Nhưng Thẩm Minh Thanh chung quy vẫn nhanh hơn một bước, hơn nữa hắn cùng Triệu Noãn và Tiểu Nhị là những đồng đội đã thực sự trải qua sinh t.ử cùng nhau.

Ba người họ chỉ cần một ánh mắt, một động tác là có thể hiểu ý đối phương.

Nhìn thấy Thẩm Minh Thanh và Bạch lão đại đang lao tới, Triệu Noãn và Tiểu Nhị lập tức quay đầu lại, ra tay với Lão Tam.

Lúc trước là Lão Tam quấn lấy bọn họ, ngăn không cho họ rời đi. Hiện tại thế cục nháy mắt đảo chiều, Lão Tam muốn chạy, nhưng Triệu Noãn và Tiểu Nhị lại muốn giữ hắn lại.

Ba người đều không có võ công bài bản, chỉ thuần túy là so đấu thể lực.

Tiểu Nhị bay người vồ tới, ôm c.h.ặ.t lấy một chân Lão Tam. Lão Tam xoay người đá mạnh vào cậu bé.

Triệu Noãn cũng nhào lên, cả người gần như quấn c.h.ặ.t lấy Lão Tam, ý đồ siết cổ hắn.

Tiểu Nhị nghiêng đầu né, cú đá của Lão Tam trúng vào vai cậu. Nén đau đớn, cậu đạp loạn xạ, cố tìm điểm tựa để kéo ngã Lão Tam xuống đất.

Triệu Noãn dùng hai chân kẹp c.h.ặ.t Lão Tam, tay cầm kéo của nàng bị hắn giữ lại. Nàng chỉ có thể dùng tay kia m.ó.c m.ắ.t, giật tóc, móc miệng hắn…

Lão Tam trên chân treo một người, trên người treo một người, vẫn ngoan cường lết về phía trước. Hắn biết, nếu Thẩm Minh Thanh – người ngang tài ngang sức với lão đại – đuổi tới nơi, hắn chắc chắn phải c.h.ế.t.

Giữa rừng núi mùa đông đêm khuya thanh vắng, một đám người như đang diễn kịch câm. Không có tiếng la hét. Chỉ có tiếng chạy, tiếng thở dốc và tiếng va chạm kéo dài.

Thẩm Minh Thanh mặc kệ Bạch lão đại ở phía sau, hai mắt hắn nhìn chằm chằm ba người phía trước, nhanh ch.óng diễn tập thứ tự ra chiêu trong đầu.

Ngay khi hắn chỉ còn cách một bước chân, Triệu Noãn buông tay, ngã người về phía hắn.

Thẩm Minh Thanh nhảy lên, hai chân kẹp c.h.ặ.t cổ Lão Tam, một tay ôm lấy eo Triệu Noãn.

Hắn vặn eo dùng sức, tay kia giơ cao để giữ thăng bằng.

Triệu Noãn thoát khỏi người Lão Tam, Tiểu Nhị đang nằm dưới đất cũng lập tức buông tay, lăn vài vòng ra chỗ khác.

Bạch lão đại vừa định đưa tay tóm lấy Thẩm Minh Thanh thì lại phải vội vàng lùi lại.

Bởi vì Thẩm Minh Thanh mang theo hai người mà vẫn có thể xoay người trên không trung, quăng mạnh Lão Tam về phía hắn.

Bạch lão đại né tránh, Lão Tam bị quật mạnh xuống đất.

Không có tiếng kêu t.h.ả.m thiết, chỉ có đôi mắt trợn trắng dã nhìn chừng lên trời, không sao nhắm lại được.

Thẩm Minh Thanh quỳ một gối xuống đất, không nói gì, không cử động.

Triệu Noãn và Tiểu Nhị xoay người đứng dậy, hai người dìu đỡ nhau, đuổi theo những kẻ phía trước.

Bạch lão đại nhìn Bạch lão nhị đang nằm rên rỉ yếu ớt, lại nhìn Lão Tam đã bị vặn gãy cổ, trong lòng hàn khí bốc lên ngùn ngụt.

Nhóm người này rốt cuộc làm nghề gì? Bọn họ thậm chí không cần giao tiếp lời nào mà phối hợp vô cùng ăn ý.

Giống như vừa rồi, chàng thanh niên kia sau khi hạ thủ đã kiệt sức. Hắn không hề dây dưa, đẩy qua đẩy lại với hai người kia. Hai người kia cũng không chút do dự, xoay người đuổi theo Lão Tứ, Lão Ngũ ngay lập tức.

Cũng may là Tiểu Nhị đã buộc hai con la vào nhau, con la chở Tiểu Nhất đang hôn mê bị dẫm phải băng trơn trượt chân, nhưng bị con la đầu đàn lôi mạnh nên vẫn đứng vững được.

“Hí... hí...!”

Con la đầu đàn chẳng kiêng nể gì, nó cứ vừa chạy vừa gào toáng lên.

Lão Tứ, Lão Ngũ đuổi theo phía sau, thấy sắp bắt kịp, vừa thở hổn hển vừa cười.

“Hộc hộc...” Lão Tứ chống nạnh, đứng lại tại chỗ, “Hai con súc sinh này, chạy cũng nhanh gớm.”

Lão Ngũ cũng loạng choạng chạy tới, đỡ lấy cánh tay Lão Tứ.

Hắn thở hồng hộc một lúc mới điều hòa được nhịp thở, chỉ vào sườn núi phía trước nói: “Con la thồ nặng, đường xa lại càng mất sức. Mặt đường mùa đông đóng băng, lại còn leo dốc, chúng ta dễ như trở bàn tay là đuổi kịp thôi.”

“Phù... đúng vậy, nghỉ một chút rồi đi tiếp.”

“Thịt con la này... thịt con la ngon lắm, mang về hang động làm thịt là ăn được cả mùa đông.”

Hai tên vừa nói vừa bắt đầu chảy nước miếng, bọn hắn là tầng lớp thấp nhất trong nhóm, ngày thường chỉ được ăn cơm thừa canh cặn. Hai con la này ít nhất cũng cả ngàn cân, kiểu gì cũng được ăn vài miếng tươi mới.

“Hí... hí...”

“Hí... hí...”

Con la đầu đàn càng kêu càng to, kéo theo con la kia cũng kêu lên.

Nghe động tĩnh này, không biết còn tưởng có ai đang g.i.ế.c con la.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.