Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 285: Tiêu Tuyết Nha Gia

Cập nhật lúc: 05/04/2026 01:01

Nụ cười dịu dàng trên gương mặt Tiêu Tuyết Nha đông cứng, nàng rũ tay cúi đầu, đứng bất động.

Nếu như là lúc trước, nàng quả thực đã lui vào phòng rồi.

Nhưng hôm nay... rõ ràng là nàng đã cất lời mời Chu đại công t.ử đến nhà, Triệu phu nhân cũng là vì chuyện của nàng mà giá lâm.

"Hửm?" Tiêu Dư nhíu mày, nhìn nhi nữ của mình, "Sao thế?"

Tiêu Tam Oản từng đến Tiêu gia nhiều lần, nàng vốn không phải người câu nệ tiểu tiết.

Liền lên tiếng: "Thành Bác, mau đi lấy cho tỷ tỷ con chiếc ghế đến đây. Đứa nhỏ này, trưởng ấu hữu tự (lớn nhỏ có trật tự) cũng quên bén đi mất rồi."

"Không cần đâu, thân là nữ nhi, tránh mặt khách khứa vào trong phòng là chuyện hiển nhiên."

Tiêu Thành Bác gãi gãi cái đầu nhỏ, rốt cuộc nên nghe ai đây?

Triệu Noãn đan hai tay đặt lên đầu gối, mỉm cười nói mát: "Tiêu đại nhân... à, bây giờ không còn là đại nhân nữa rồi, vậy ta gọi ngài một tiếng Tiêu đại ca nhé.

Nữ t.ử tránh mặt vào phòng khi có khách, cũng phải có cái lầu các cao mười thước, chứ nhà ngài đây..."

Triệu Noãn đảo mắt nhìn quanh một vòng, buông lời chẳng chút nể nang: "Lều tranh vách đất thế này, nằm xuống cũng có thể nhìn thấy ánh sáng trời, còn tránh vào đâu cho được."

"Phụt." Chu Văn Hiên ngồi tít ngoài rìa không nhịn được, cúi đầu run bần bật hai vai.

"Chuyện này... ta... ta." Khuôn mặt nhợt nhạt của Tiêu Dư ửng lên vài vệt hồng, rõ ràng là bị lời lẽ của Triệu Noãn đ.â.m chọt trúng tim đen.

Ánh mắt Tiêu Tuyết Nha ánh lên vẻ lo lắng, nhưng nàng vẫn im lặng, càng không vươn tay vuốt n.g.ự.c vỗ lưng cho phụ thân mình.

Nếu quả thực như lời mẫu thân kể, giống như tỷ tỷ thuở ấu thơ sống trong lầu các, ăn sung mặc sướng, nhung lụa vây quanh. Vậy gả cho người ta quanh quẩn chốn hậu trạch nàng cũng cam lòng.

Nhưng hiện tại là cuộc sống ra sao?

Mạng sống còn chẳng giữ nổi sớm chiều, mà vẫn khư khư ôm giữ cái mớ lễ giáo ấy sao?

Nàng không cam tâm tình nguyện.

Lâm Tĩnh Thù chúm chím cười, nâng chén trà hoa cúc lên khẽ nhấp một ngụm.

Rồi quay sang nói với Chu Văn Duệ: "Trà này thơm thật, tâm tư và tay nghề của Tuyết Nha đúng là khéo léo."

Chu Văn Duệ dư sức biết hôm nay các nữ nhân của Triệu Gia sơn quyết tâm ra tay, hắn tòng thiện như lưu (nghe theo điều phải), lập tức bắc cầu trải đường: "Thật sao? Tỷ tỷ cũng uống thử xem, nếu mọi người đều thấy ngon, ngày mai đệ và Minh Thanh lên núi hái thêm một ít."

Vẻ mặt Tiêu Dư cực kỳ kinh ngạc: "Chu đại công t.ử, Thẩm công t.ử, thân nam nhi đại trượng phu cớ sao có thể nhúng tay vào mấy chuyện cỏn con này?"

Chu Văn Duệ xoa mũi, không nói lời nào.

Thẩm Minh Thanh đặt chén trà xuống, xua xua tay.

Chu Văn Hiên vờ như điếc không nghe thấy, chỉ mải mê lau chùi cây thương.

Lâm Tĩnh Thù "Cạch" một tiếng đặt mạnh chén trà xuống bàn đá: "Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ! Hai chữ 'Tề gia' đặt lên hàng đầu, sao có thể coi là chuyện cỏn con? Hay là Tiêu đại ca thấy gia cảnh nhà mình dẫu sao cũng đã nát bét đến nước này, chẳng còn gia đình nào để mà tề nữa?"

Tiêu Tam Oản nghe lời này, cười khoái trá vô cùng.

Tính tình Triệu nương t.ử và Lâm phu nhân khác nhau, cách nói năng cũng hoàn toàn khác biệt.

Nhưng cái cách đ.â.m chọt tim đen người ta thì chuẩn xác không sai một ly.

Thấy Tiêu Dư sắp tức đến mức ngất xỉu, Chu Văn Duệ đứng dậy chắp tay thi lễ: "Tiêu lão ca, Chu Văn Duệ ta có thể sống sót gặp mặt ngài hôm nay, tất thảy đều nhờ vị tỷ tỷ bên cạnh ta đây.

Tùy Châu thành có được ngày hôm nay, công lao của nữ nhân chiếm hơn phân nửa.

Còn ngài và vị tiểu đệ đệ đây sống được đến bây giờ, toàn bộ là nhờ Tuyết Nha."

Nói xong những lời này, Chu Văn Duệ cũng giống như Triệu Noãn và Lâm Tĩnh Thù, quay đầu đảo mắt nhìn quanh một vòng cái sân của Tiêu gia, lắc đầu thở dài.

Thẩm Minh Thanh cũng thở hắt ra một tiếng bi ai: "Tiêu đại ca, ngài không thể lúc nào cần mượn sức nữ nhân thì bắt họ xuất đầu lộ diện. Lúc chẳng màng dùng đến nữa lại bắt họ tránh vào phòng."

Tiêu Tuyết Nha bỗng nhiên quỳ sụp xuống đất, hai mắt rưng rưng lệ: "Phụ thân, từ ngày mẫu thân và tổ mẫu qua đời, chính tỷ tỷ là người chống đỡ cả cái gia đình này.

Sau đó vào một ngày tuyết rơi tầm tã, tỷ tỷ xuất môn tìm kế sinh nhai rồi biệt tăm biệt tích, cũng chính là do con đứng ra gánh vác cả cơ ngơi này."

Ngày tuyết rơi dày?

Thẩm Minh Thanh và Chu Văn Duệ đột nhiên lạnh toát cả sống lưng, như thể thời gian quay ngược về đúng cái ngày hôm ấy.

Triệu Noãn và Lâm Tĩnh Thù không được tận mắt chứng kiến, nên vẫn chưa kịp hiểu ra sự tình, chỉ thấy sống mũi cay cay xót xa nhìn Tuyết Nha khóc lóc giãi bày.

"Không tính đến chuyện con giặt giũ nấu nướng, may vá thêu thùa. Cứ nói chuyện đọc sách viết chữ, lần nào con cũng tiếp thu nhanh hơn đệ đệ. Còn có những bản vẽ công cụ của người, rõ ràng con chỉ nhìn lướt qua là có thể nhớ được bảy tám phần.

Người lại nhất quyết không cho con học, bảo con là phận nữ nhi không bằng nam nhi.

Nhưng con rốt cuộc thua kém nam nhi ở điểm nào?"

Tiêu Tuyết Nha bấu c.h.ặ.t lấy đầu gối phụ thân, nước mắt rơi lã chã: "Người nói đi, con thua kém nam nhi ở điểm nào!"

Tiêu Dư già nua tuôn trào dòng lệ, ông nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay của nhi nữ: "Đó là số mệnh, tất cả đều là số mệnh đã định."

"Không!" Tiêu Tuyết Nha đứng phắt dậy, dùng tay áo gạt phăng dòng lệ, "Con không cam chịu số phận, dựa vào đâu mà phải chịu thua số phận! Hôm nay Triệu nương t.ử cất công đến đây để bàn bạc với người, giao cho con chức quản sự xưởng bột sắn dây."

"Nhưng con là nữ nhi gia đình gia giáo, sao có thể xuất đầu lộ diện được chứ!" Tiêu Dư đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp, "Vi phụ đã từng kể cho con nghe rồi, vị đường tỷ mà phụ thân thân thiết nhất..."

Tiêu gia vốn là một đại gia tộc, Tiêu Dư trước đây có một vị đại đường tỷ rất mực thân thiết.

Năm đó bên hồ sen nở rộ, Tiêu Dư lên bảy tuổi cứ bám lấy đường tỷ sống trên lầu các nài nỉ đòi hái hoa.

Đường tỷ không chịu nổi sự nhõng nhẽo của ông, lén lút trốn khỏi lầu các, cởi bỏ giày tất lội xuống nước hái cho ông một ôm hoa sen.

Ông chưa kịp vui mừng, xung quanh đã huyên náo ồn ào.

Những đóa hoa sen vốn trắng hồng tinh khiết rơi rụng đầy đất, bị người ta giẫm đạp không thương tiếc, quyện lẫn với dòng m.á.u tươi rỉ ra do đường tỷ bị roi vọt đ.á.n.h đập, suýt chút nữa làm ông ch.ói mù hai mắt.

Ông trốn sau lưng phụ mẫu, chẳng dám nhìn thẳng.

Nhưng những tiếng nhiếc móc c.h.ử.i rủa "xuất đầu lộ diện", "không giữ phụ đạo" thi nhau vang lên, gần như khắc sâu vào tận xương tủy ông.

Đổi lấy một mạng người, Tiêu thị nhất tộc rinh về tấm biển "Giáo Nữ Nghiêm Khắc", trở thành danh môn vọng tộc lừng lẫy một phương.

Hóa ra còn có uẩn khúc bên trong?

Thực ra kể từ lúc nghe tin Tiêu Dư vì không muốn thê nữ phải xuất đầu lộ diện, một mình thân cô thế cô cõng trên gánh dưới, kiên trì xuống núi giao than năm này qua tháng nọ, ấn tượng của Triệu Noãn về ông ta đã không còn quá tồi tệ.

Đến lúc nghe được đoạn cố sự này, Triệu Noãn sởn tóc gáy, chẳng trách Tiêu Dư lại cố chấp đến mức cực đoan như vậy.

"Văn Duệ?" Lâm Tĩnh Thù phát hiện thần sắc trượng phu có gì đó bất ổn.

Triệu Noãn quay sang, chỉ thấy cả Chu Văn Duệ và Thẩm Minh Thanh mặt mày đều tái mét.

"Sao thế này?" Triệu Noãn và Lâm Tĩnh Thù trao đổi ánh mắt, bị dọa sợ rồi sao?

Bàn tay Thẩm Minh Thanh đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Triệu Noãn run rẩy dữ dội: "Tuyết Nha... Tuyết Nha tỷ tỷ."

Đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ này, Triệu Noãn bỗng rùng mình ớn lạnh.

"Tuyết Nha, tỷ tỷ của con... mất tích vào năm nào?"

Lâm Tĩnh Thù cũng sực hiểu ra, thò tay vào trong n.g.ự.c áo Chu Văn Duệ, nhưng khi chạm đến một túi hương, nàng bỗng dưng bất động.

"Tỷ tỷ của con sao..." Tiêu Tuyết Nha rơi nước mắt càng t.h.ả.m thiết hơn, "Một ngày mùa đông của chín năm về trước."

"Thế tỷ tỷ con tên gọi là gì?"

Tiêu Dư nhắm nghiền hai mắt, hai tay ôm c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c: "Nó sinh vào mùa đông, ngày hôm đó tuyết rơi rất dày, cảnh sắc muôn phần xinh đẹp tuyệt mỹ..."

"Cho nên... ngài liền đặt tên cho nàng ấy là Tuyết Mỹ sao?"

Tiêu Dư, Tiêu Tuyết Nha đồng loạt mở to hai mắt.

"Sao phu nhân biết?"

"Người từng gặp tỷ tỷ con sao?"

Lâm Tĩnh Thù tay run lẩy bẩy lấy ra một túi hương gần như đã phai màu hoàn toàn, nâng niu trong lòng bàn tay.

"Túi hương của tỷ tỷ!" Tiêu Tuyết Nha nhìn thấy túi hương liền đột ngột bật cười, nàng cẩn thận lật giở túi hương, "Đúng vậy, chính là của tỷ tỷ con.

Từ sớm đã nghe đồn Triệu Gia sơn cưu mang rất nhiều trẻ ăn mày, lẽ nào núi rừng rậm rạp quá, không tìm được đường về nhà sao?"

Nụ cười của Tuyết Nha, rực rỡ như cầu vồng sau cơn mưa.

Tiêu Dư lại cứng đờ người ngã ngửa ra sau, hai mắt trừng trừng nhìn lên bầu trời vô tận.

Triệu Noãn và mọi người nhìn hai cha con một người cười, một người ngẩn ngơ, trong lòng xót xa tột độ.

Thực ra trong thâm tâm cả hai người bọn họ đều hiểu rõ, Tiêu Tuyết Mỹ vốn đã không còn trên cõi đời này nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.