Ký Sự Nuôi Con Của Nữ Đầu Bếp Tinh Tế - Chương 180
Cập nhật lúc: 12/01/2026 09:19
Thiếu tá cũng hài lòng gật đầu, nhưng ánh mắt anh nhanh ch.óng dừng lại ở dưới vòng eo được siết cao của cô, “Cái này được, rộng rãi.”
Liễu Vi Vi lập tức hiểu ngay ý anh, không làm con gái anh bị chật…
Nhưng khi Thiếu tá dời mắt lên trên, anh lại đắn đo, “Có phải hơi lạnh quá không?”
Liễu Vi Vi: …
Chàng trai trong tiệm cũng là người có kinh nghiệm, vừa nhìn đã biết vị thiếu tá lừng danh này đang băn khoăn điều gì, liền dẫn họ đến bên một chiếc váy cưới cúp n.g.ự.c kiểu dáng kín đáo hơn.
“Chiếc này thì sao ạ?”
“Được.” Thiếu tá gật đầu ngay, còn đưa tay xoay một vòng hình nổi của chiếc váy cưới trước mặt, tỏ vẻ rất hài lòng.
Liễu Vi Vi: …
Cô chỉ đành lườm anh một cái.
Nhưng hiện tại đang trong thời kỳ đặc biệt, số đo của cô có nhỉnh hơn bình thường một chút, kiểu cúp n.g.ự.c vẫn có thể lấp ló khe n.g.ự.c, không ảnh hưởng đến việc cô làm đẹp. Cô cũng không phản đối, dù sao làm vợ quân nhân cũng không thể ăn mặc quá hở hang, coi như chiều theo cái tính gia trưởng hiếm khi bộc lộ của vị thiếu tá này.
Đến lúc thanh toán, Thiếu tá quyết định cuối cùng, “Cái này thuê, còn cái vừa rồi thì mua.”
Liễu Vi Vi vô cùng ngạc nhiên.
“Em mặc đẹp lắm, mua về sưu tầm.” Thiếu tá hoàn toàn ghi nhớ nguyên tắc đặt tâm trạng của phu nhân lên hàng đầu.
Dĩ nhiên trước khi đến đây, anh cũng đã được sư mẫu chỉ dạy.
Thử váy cưới chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất, đó là vợ phải thích.
Hơn nữa, phụ nữ là sinh vật thích quần áo đẹp, mua về dù chỉ để ngắm thôi thì có lẽ cũng vui cả ngày.
“Có lãng phí quá không?”
“Không sao.”
Liễu Vi Vi lập tức bị người đàn ông này làm cho cảm động.
“Sau này có thể truyền lại cho con cháu.”
“…”
“Được rồi ạ, vậy chốt cái này, anh chị có thể trả trước tiền cọc.” Chàng trai thấy hai vợ chồng đã bàn bạc xong thì thuần thục bắt đầu gói đồ, “Trong hai ngày tới nếu có vấn đề gì, anh chị cứ liên hệ với chúng tôi. Đây là mã vạch của tiệm, quét mã sẽ có nhân viên chăm sóc khách hàng trực tuyến.”
Liễu Vi Vi gật đầu, nhưng lúc ra đến cửa, cô vẫn quay đầu lại nhìn thêm một lần nữa.
“Lúc về tôi sẽ kết bạn với cửa hàng nhé.” Liễu Vi Vi nháy mắt với cậu ta một cái rồi cùng Thiếu tá bước ra khỏi tiệm.
Đến một giờ chiều, An Hạo gục đầu trên sofa trong tiệm váy cưới, gà gật nghỉ ngơi.
Không có khách, cậu ta rảnh rỗi đến phát hoảng.
Mẹ cậu là nhà thiết kế váy cưới, từ sau khi cậu tốt nghiệp thì bà rất ít khi tự mình xuống tiếp khách, chỉ cần bận là để cậu một mình trông coi bên ngoài.
Trong tiệm còn có hai robot, nhưng vì cậu thật sự quá nhàn rỗi nên đã sớm cài đặt chức năng của chúng chỉ là quét dọn vệ sinh.
Nhưng ngay khi cậu đang mơ màng sắp ngủ thì bất thình lình bị chuông cửa đ.á.n.h thức.
“Cơm hộp ạ, mời anh ký nhận.”
An Hạo tỉnh ngủ ngay lập tức.
Cậu ngơ ngác mở hộp giữ nhiệt, chạm vào chiếc bát lớn còn ấm bên trong, liền ngửi thấy một mùi thịt thơm lừng mà chỉ khi lễ tết ghé qua nhà hàng bên cạnh mới có dịp ngửi được!
[Lão Mẹ Đề Hoa.]
[Cảm ơn cậu đã tận tình giải thích về váy cưới. Món này tặng cậu và mẹ cùng thưởng thức. Mỹ thực sẽ luôn đồng hành cùng các bạn.]
An Hạo trừng mắt.
Mấy hôm trước, cậu tình cờ nghe một đầu bếp đến tiệm thử váy cưới nhắc rằng, chỉ cần hầm đủ lâu thì không có móng heo nào là không ăn được… Cậu bèn nổi hứng muốn thử xem sao.
Dù biết không có công thức thì sẽ không thành công, nhưng cậu vẫn luôn muốn đi theo con đường đầu bếp này nên lập tức hăm hở thử sức.
Móng heo ngoài đời không đắt, cậu mua một hơi cả thùng đông lạnh, nhưng lại dùng dịch vụ chuyển phát Tinh Minh siêu tốc đắt nhất. Vì trọng lượng lớn, thể tích cũng không nhỏ nên phí vận chuyển đã tốn gần một vạn.
Lần này đã tiêu sạch tiền công làm thêm nửa tháng ở tiệm mà mẹ đưa cho cậu, đó cũng là lý do sáng nay mẹ cậu nổi trận lôi đình.
Đây hoàn toàn là chuyện ngu ngốc cậu làm trong lúc bốc đồng.
Nói với khách hàng thì đã rất xấu hổ rồi, càng đừng nói là nói cho vợ của Thiếu tá Tần Mạc.
Sáng nay cô ấy đã nghe thấy sao…?
An Hạo xấu hổ vô cùng, nhưng mùi thơm thoảng qua mũi lại như có một đôi tay ma thuật, không ngừng trêu chọc từng tế bào trong cơ thể cậu.
