Ký Túc Xá Kinh Hồn - Chương 4

Cập nhật lúc: 04/07/2026 07:01

Nghe thấy câu cuối cùng, tim tôi như ngừng đập. Tôi bịt miệng, c.ắ.n c.h.ặ.t lưỡi để ngăn mình không thét lên.

Một lúc sau, tôi hỏi bằng giọng run rẩy nhỏ không thể nghe thấy: “Nhưng không phải các anh đã lục soát ký túc xá rồi sao?”

Giọng cảnh sát Ngô đầy vẻ áy náy: “Xin lỗi cô, tòa nhà này có quá nhiều phòng, tôi lo rằng ngoài hiện trường vụ án ra, những căn phòng khác chưa chắc đã được lục soát kỹ lưỡng. Chuyện ẩn nấp trong đó cũng không phải không thể, vì vậy đêm nay cô nhất định phải nâng cao cảnh giác.”

Nói xong, có lẽ vì sợ làm tôi hoảng sợ, anh ấy bồi thêm một câu: “Tất nhiên, đây là tình huống xấu nhất mà chúng tôi dự tính, xác suất rất thấp, chỉ là nhắc nhở cô thôi, không cần quá lo lắng. Hiện tôi đang trên đường quay lại, sẽ đến trường ngay.”

“Không, không phải xác suất rất thấp, mà hoàn toàn ngược lại.”

Cảnh sát Ngô định cúp máy, tôi không kìm được mà ngắt lời anh ấy. Sau đó, tôi kể lại toàn bộ phân tích mình đã thảo luận với Lý Hân.

Cảnh sát Ngô im lặng ở đầu dây bên kia, tôi có thể nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của anh ấy.

“Xin lỗi, là sai sót của tôi, không ngờ tới điểm này. Trước đó tôi còn bảo cô thông báo cho người khác, bây giờ thì cô phải cảnh giác với tất cả mọi người, nhớ khóa kỹ cửa sổ. Tôi sẽ điều phối lực lượng cảnh sát gần đó đến bảo vệ các cô ngay.”

Giọng anh ấy hối hả, sau khi dặn dò tôi, tôi gần như nghe được cả tiếng gầm rú của chân ga bên kia điện thoại.

Sau khi úp điện thoại xong, lần này tôi thực sự không ngủ được nữa. Tôi không biết cảnh sát bao lâu nữa mới tới, đứng dậy cầm lấy một cây chổi để lấy can đảm.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm khuya tĩnh mịch. Nhưng đúng lúc này, một tiếng loảng xoảng nhẹ truyền đến từ đâu đó, lại một lần nữa chạm đến thần kinh của tôi.

05

Đó là tiếng kim loại va chạm nhỏ đến mức khó nghe thấy, sau khi phát ra đã tắt ngấm ngay lập tức. Nếu không phải lúc này mọi thức im ắng, thần kinh tôi lại đang quá nhạy cảm, chắc chắn tôi đã bỏ qua nó.

Hơn nữa tôi đoán được, âm thanh phát ra từ bên trong tòa nhà ký túc xá của chúng tôi.

Tôi lập tức tắt đèn bàn, nín thở rồi rạp người nằm xuống sàn. Áp tai vào nền gạch xi măng lạnh lẽo, tiếng tim đập được phóng đại lên gấp bội.

Nhưng đồng thời, tôi cũng bắt được tiếng bước chân của ai đó trên một tầng nào đó của ký túc xá. Tiếng bước chân mơ hồ và xa xăm, tôi cảm giác nó ở tầng dưới.

Nhưng tầng dưới tôi là tầng Tôn Ninh ở, hiện tại cả tầng đó đang trống không, chắc chắn không có ai ở đó. Vậy thì chính là tầng dưới nữa, nơi Quản Tĩnh và Đồng Tư Vũ ở.

Liệu có phải một trong số họ dậy đi vệ sinh không?

Suy nghĩ may mắn lướt qua trong đầu, nhưng tôi nhanh ch.óng phủ nhận. Tiếng bước chân cố tình bị đè nén, không ai đi vệ sinh mà lại đi như thế cả.

Hơn nữa nhà vệ sinh của chúng tôi đều nằm trong phòng, nhưng tiếng bước chân này rất dài, có tiếng vang cực nhẹ, nghe giống như đang đi lại ở hành lang.

Vậy thì, là ai?

Bộ não tôi chạy tốc độ cao, liệt kê tất cả khả năng. Là kẻ nội gián mà Lý Hân đã ám chỉ? Hay là tình huống xấu nhất mà cảnh sát Ngô đã nói, hung thủ đang trốn trong ký túc xá? Và điều quan trọng nhất là, kẻ đó muốn làm gì?

Tôi nằm rạp trên sàn, cảm thấy toàn thân cứng đờ.

Nhưng hiện tại không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể lắng nghe tiếng động và tùy cơ ứng biến.

Khoảng vài chục giây sau, tiếng bước chân dừng lại, sau đó tôi lại nghe thấy tiếng kim loại va chạm đó lần nữa. Tôi thấy hơi quen tai, nhưng dù thế nào cũng không thể nhớ ra là ở đâu.

Đúng lúc đó, một tiếng "cọt kẹt" khẽ vang lên, tôi bỗng chốc vỡ lẽ.

Đó là tiếng chìa khóa tra vào ổ! Tiếng kim loại va chạm lúc nãy chính là tiếng chùm chìa khóa! Kẻ sở hữu chùm chìa khóa đó!

Đáp án cho câu hỏi đầu tiên lập tức hiện rõ trong đầu tôi.

Hình ảnh cô Từ ngay lập tức lướt qua tâm trí tôi. Cả ngày hôm nay bà không có mặt ở đây, liệu thực sự là trùng hợp?

Hơn nữa, nếu bà là nội gián thì mọi thông tin và hành động của hung thủ sẽ trở nên cực kỳ thuận lợi. Quan trọng nhất là bà giữ chìa khóa tất cả các phòng trong ký túc xá của chúng tôi!

Vì vậy, hung thủ có thể dễ dàng ẩn nấp trong bất kỳ căn phòng nào.

Tất cả các mắt xích logic giờ đã khớp lại, nhưng tôi lại sợ đến vã mồ hôi hột.

Vì lý do an toàn của trường học, tất cả cửa phòng chúng tôi đều không thể khóa trái từ bên trong. Nghĩa là, chỉ cần có chùm chìa khóa đó, chúng có thể mở bất cứ căn phòng nào!

Người tôi mềm nhũn, suýt chút nữa không đứng vững nổi, nhưng trong nỗi sợ tột cùng, tôi lại bất ngờ bình tĩnh lại.

Câu hỏi thứ hai, giờ bà muốn làm gì? Là thả hung thủ ra? Hay là...

Tiếng mở cửa vẫn chưa có biến động gì lớn, tôi cũng không nghe thấy tiếng cử động của người thứ hai. Vậy nên, cô Từ không phải đang thả hung thủ ra, chỉ còn một khả năng duy nhất: bà muốn vào phòng của chúng tôi!

Đúng rồi! Vì tối nay Quản Tĩnh và Đồng Tư Vũ ngủ chung, chắc chắn bà không xác định được các cô ấy đang ở phòng nào.

Tiếp theo đây, tôi không biết cô Từ sẽ làm gì, nhưng tôi biết tình cảnh hiện tại đã trở nên cực kỳ nguy hiểm. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, tiếp theo bà sẽ đến phòng tôi.

Bây giờ tôi chẳng còn sức để cảnh báo cho hai cô gái kia, chỉ đành cầu nguyện cho họ vượt qua kiếp nạn này.

Bản năng sinh tồn mách bảo tôi, tuyệt đối không được ngồi chờ c.h.ế.t. Cách tốt nhất lúc này là nhân lúc trống vắng, hội hợp với người ở tầng trên, hy vọng có thể cầm cự đến khi cảnh sát đến.

Tôi lập tức nhắn tin cho Lý Hân, cô ta là người tôi cảm thấy đáng tin nhất lúc này.

[Lý Hân, tỉnh dậy đi! Dưới lầu hình như có động tĩnh!]

Thế nhưng, cô ta không trả lời tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Túc Xá Kinh Hồn - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD