Ký Ức Ác Nữ Bại Lộ, Dàn Bá Tổng Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 12

Cập nhật lúc: 18/01/2026 04:09

Đó đều là những chai rượu quý ông dày công sưu tầm suốt mấy chục năm qua!

Có những chai ông nâng niu từ thời còn trẻ, có những chai là hàng hiếm được đấu giá với mức giá trên trời từ các hội chợ triển lãm ở nước ngoài.

Bình thường ông chẳng nỡ uống, ngay cả khi có khách quý ghé thăm cũng không dám khui, càng không đời nào chia cho người nhà một giọt.

Dù thỉnh thoảng ông vẫn vào kiểm tra, nhưng vì số lượng quá lớn, ông chẳng thể trông coi xuể, nên chính ông cũng không chắc liệu Giang Dụ Khả đã từng đụng vào chúng hay chưa.

Ông chỉ biết thầm cầu nguyện trong lòng rằng cô chưa làm gì tổn hại đến chúng, chỉ là tò mò vào xem chút thôi.

Thế nhưng, Giang Dụ Khả lại bắt đầu thong dong lựa chọn.

Mao Đài hai mươi năm?

Khui một chai!

Lafite năm 1982?

Khui một chai!

Dòng giới hạn toàn cầu của trang điền hàng đầu nước Anh?

Khui thêm một chai nữa!

......

Sau khi chứng kiến cô liên tục khui tám chai rượu quý, Giang Uy không tài nào ngồi yên được nữa.

“Nghịch t.ử!

Đúng là đồ nghịch t.ử!

Sao tôi lại sinh ra cái thứ súc sinh này cơ chứ!” Giang Uy một tay ôm n.g.ự.c, một tay chỉ vào màn hình gầm lên giận dữ.

Ông cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình như muốn nổ tung, hơi thở nghẹn ứ, tim co thắt từng cơn vì uất nghẹn.

“Ba, ba đừng kích động quá...

Chỉ là vài chai rượu thôi mà...” Giang Diệu thấy dáng vẻ phẫn nộ của Giang Uy thì lúng túng khuyên ngăn.

“Vài chai rượu...

thôi mà sao?” Giang Uy chậm rãi quay đầu nhìn Giang Diệu, ánh mắt đầy tia m.á.u, “Anh có biết đó là loại rượu gì không?”

“Lafite năm 82 đấy!”

“Còn cả chai rượu tôi phải bay sang tận Tây Ban Nha, chi năm triệu tệ để đấu giá từ hoàng gia mang về nữa...”

“Giang Dụ Khả, tao phải g.i.ế.c mày!”

Ông quay lại nhìn chằm chằm vào Giang Dụ Khả với đôi mắt đỏ ngầu, nhưng cô lại nở một nụ cười thân thiện rồi gật đầu chào ông, khiến Giang Uy tức đến suýt ngất.

Nhìn dáng vẻ của cha, Giang Diệu đột nhiên cảm thấy hơi chột dạ.

Thực ra, chuyện này anh ta cũng từng làm qua rồi...

Dù sao ba cũng chỉ sưu tầm chứ không uống, rượu có bị tráo thì ông ấy cũng chẳng hay biết.

Chỉ là có một lần anh ta lén khui một chai Mao Đài, vừa nhấp một ngụm lớn đã phát hiện bên trong toàn là nước lã.

Lúc đó anh ta còn nghĩ thầm hóa ra ba mình cũng mua phải hàng giả.

Nhưng anh ta chẳng dám hé răng, vì vốn dĩ ba đã không thích anh ta, nếu biết anh ta lén uống rượu quý thì tình hình chắc chắn còn tệ hơn.

Khoan đã, anh ta nhìn chai Mao Đài mà Giang Dụ Khả đang cầm thấy quen mắt đến lạ.

Chẳng lẽ là...

Giang Dụ Khả vận chuyển đống rượu đó lên lầu, đi thẳng vào phòng ngủ lớn của Giang Uy.

“A, cái giường của tôi!

Giang Dụ Khả, mày định làm cái gì!” Giang Uy gào thét đến khản cả giọng.

Chiếc giường lớn đó bình thường ông không cho bất kỳ ai chạm vào, chỉ mình ông được nằm, ngay cả Giang Mẫu cũng không được động đến.

Giang Dụ Khả kéo một bộ loa từ đâu tới, nhẹ nhàng nhảy phắt lên giường, vừa huơ chai rượu vừa bắt đầu nhảy đầm.

Cô vừa nhảy vừa hát, đem toàn bộ những bài lúc nãy ở KTV chưa kịp hát ra trình bày lại một lượt.

Giang Uy lúc này đã hoàn toàn tê liệt, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng, không còn thiết sống trên đời nữa.

Giang Dụ Khả đích thị là một hỗn thế ma vương!

Giang Uy vốn tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Nhưng ông đã đ.á.n.h giá quá thấp khả năng “quậy phá” của cô.

Sau khi tám chai rượu đã vào bụng hết sạch, Giang Dụ Khả nhìn đống vỏ chai rỗng tuếch nằm lăn lóc dưới sàn mà trầm tư suy nghĩ.

Lão Giang coi mấy thứ này còn hơn cả mạng sống, nếu bị phát hiện, chắc mình bị đuổi khỏi nhà mất?

Nếu bị đuổi đi thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ hệ thống đây?

Vì mười tỷ tệ kia, chuyện này giấu được lúc nào hay lúc nấy!

Đúng lúc này, Giang Uy bỗng cảm thấy có gì đó sai sai.

Trước đó ông đã từng kiểm tra chai Mao Đài hai mươi năm và chai Lafite 82, rượu rõ ràng vẫn còn nguyên đó mà.

Cô ta đã làm thế nào?

Chỉ thấy trên màn hình, Giang Dụ Khả xách đống chai không đi vào nhà vệ sinh, sau đó đeo găng tay cao su, tìm một đoạn ống nước...

Cô bắt đầu dẫn nước từ trong bồn cầu vào chai.

Ngoài trừ chai rượu trắng, các chai còn lại đều là thủy tinh màu, nhìn từ bên ngoài hoàn toàn không nhận ra bên trong là nước.

Sau khi bơm đầy, cô đóng nắp cẩn thận rồi đặt từng chai về vị trí cũ trên kệ.

Xong xuôi, cô đứng chống nạnh, nhìn giá rượu với nụ cười đầy mãn nguyện.

Mình đúng là một thiên tài nhỏ bé mà!

Đầu óc Giang Uy “oanh” một tiếng.

Mấy ngày trước ông vừa mới vào hầm rượu xem qua, còn ôm mấy cái chai đó hôn lấy hôn để.

Giờ lại nói với ông rằng, trong cái chai đó là nước bồn cầu sao?

Giang Uy cuối cùng không trụ vững được nữa, mắt tối sầm lại rồi ngất lịm đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Ức Ác Nữ Bại Lộ, Dàn Bá Tổng Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD