Ký Ức Ác Nữ Bại Lộ, Dàn Bá Tổng Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 183
Cập nhật lúc: 19/01/2026 08:14
Thật là tạo nghiệp mà!
Sau khi trút cơn mưa đạn nhựa lên người hai kẻ xấu số, mấy gã ngoại quốc trừng mắt nhìn họ một cái đầy khinh bỉ rồi bỏ đi đoạt cờ.
Cả hai cảm thấy cơ thể như vừa bị xe tải nghiến qua, đau nhức rã rời.
Lệ Cận Minh đưa tay gạt mạnh lên lớp kính mũ bảo hiểm, lau bớt vết sơn đỏ lòm mới nhìn rõ được vạn vật chung quanh.
Việc đầu tiên anh làm là hỏi han Giang Sở Y: "Sở Y, em sao rồi?
Có bị thương chỗ nào không?"
Giang Sở Y mếu máo: "Huhu...
Cận Minh, em đau khắp cả người..."
Lệ Cận Minh nhìn mà lòng đau như cắt.
"Em chợt nhớ lại lúc trước khi chị em còn ở Giang Gia, chị ấy cũng thường xuyên đ.á.n.h em, còn đau hơn cả những người này đ.á.n.h nữa..."
Giang Dụ Khả nấp phía sau đảo mắt khinh bỉ.
Cô em à, cô đúng là mở miệng ra là điêu toa không chớp mắt nhỉ?
Tôi đ.á.n.h cô lúc nào mà "thường xuyên"?
Nhưng với cái độ "hắc hóa" của Giang Sở Y thì nói ra lời nào cũng chẳng có gì lạ.
Nếu không đoán sai, giây tiếp theo Lệ Cận Minh sẽ tin sái cổ và bắt đầu nổi trận lôi đình cho mà xem.
"Thật là quá quắt!
Cái cô Giang Dụ Khả đó, sao lại dám ức h.i.ế.p em đến nông nỗi này!"
Giang Dụ Khả thở dài.
Đấy thấy chưa, tới rồi đấy.
"Anh chỉ được cái mồm thôi, chẳng bao giờ chịu đòi lại công bằng cho em cả!"
Lệ Cận Minh vội vã dỗ dành: "Chẳng phải lần trước trong đại hội công ty anh đã phê bình cô ta thậm tệ rồi sao?
Đó chính là đang trút giận cho em đấy!
Anh biết cô ta đối xử không tốt với em, nên anh đã báo với bên tài chính rồi, phương án kỹ thuật làm không ra hồn, cắt sạch toàn bộ tiền thưởng cả năm!"
Thực tế, Lệ Cận Minh cũng hiểu rõ Giang Dụ Khả là trưởng phòng kỹ thuật của công ty.
Nếu đối xử quá khắt khe sẽ khiến cô nảy sinh ý định rời đi, mất đi nhiệt huyết làm việc.
Thế nhưng, anh thật sự không chịu nổi những lời rót mật vào tai của Giang Sở Y.
Nhìn cô ta tỏ vẻ chịu uất ức, muốn anh đứng ra làm chủ, anh đường đường là lãnh đạo công ty, lẽ nào lại không quản nổi một nhân viên?
Tuyệt đối không thể để mất mặt trước phụ nữ được!
【 Lệ Cận Minh này có vấn đề về não bộ à?
Giang Sở Y nói gì cũng tin, không có lấy một chút khả năng phán đoán cơ bản nào sao?
】
【 Phương án kỹ thuật rõ ràng làm rất tốt, là do Lệ Cận Minh mắt mù nhìn người không chuẩn, chọn sai đối tác, kết quả lại quay sang cắt tiền thưởng của Giang Dụ Khả!
Đúng là cạn lời!
】
Nghe những lời của Lệ Cận Minh, Giang Dụ Khả thật sự nổi đóa.
Công sức cô thức khuya dậy sớm, dồn hết tâm huyết, thậm chí là làm việc đến kiệt sức để hoàn thiện phương án kỹ thuật, vậy mà bị Lệ Cận Minh hạ thấp xuống mức rẻ rúng, không đáng một xu.
Đến tận bây giờ, anh ta vẫn không biết rằng doanh nghiệp nước ngoài không hợp tác không phải do phương án kỹ thuật, mà là vì bản thân doanh nghiệp đó vốn dĩ đã có vấn đề.
Giờ đây, chỉ để làm vừa lòng Giang Sở Y mà anh ta dám cắt phăng tiền thưởng của cô.
Cô biết Lệ Cận Minh không chỉ nói suông.
Với tính cách của anh ta, một khi đã nói ra thì chứng tỏ việc đó đã được thực hiện rồi.
Nếu không phải vì để hoàn thành nhiệm vụ, cô đã sớm bỏ cái gã sếp thiểu năng này mà đi từ lâu rồi!
Vị phó tổng đứng bên cạnh nhìn Giang Dụ Khả bằng ánh mắt đầy cảm thông.
Ông khẽ lắc đầu thở dài.
Tuy Giang Dụ Khả bình thường trông có vẻ hơi tưng t.ửng, nhưng làm việc lại vô cùng nỗ lực.
Hơn nữa, ông đã xem qua phương án kỹ thuật đó, nó thực sự rất xuất sắc, việc khách hàng hủy kèo là lỗi của họ.
Vậy mà Lệ Tổng lại vì một người phụ nữ mà cắt tiền thưởng của nhân viên nòng cốt?
Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, mà mỹ nhân này lại còn là "họa thủy"!
Lệ Cận Minh quyết định tiến về phía trước để chỉ huy, thế là anh bỏ mặc Giang Sở Y ở lại chỗ cũ một mình.
Nghĩ bụng nơi này tạm thời sẽ không có giao tranh, để cô ấy ở lại đây sẽ an toàn hơn.
Phó tổng và trưởng phòng sản xuất cũng liếc nhìn Giang Dụ Khả một cái, rồi kéo nhau chạy đi chỗ khác lười biếng tiếp.
Giang Sở Y đau đớn khắp người, khập khiễng đi qua đi lại quanh đó.
Cô ta vô tình đi tới một vị trí rất gần với bức tường nơi Giang Dụ Khả đang ẩn nấp.
Ngay phía trước mặt cô ta là một rãnh bùn.
Cách đây hai ngày trời có mưa, phần lớn mặt đất đã khô ráo, nhưng cái rãnh này vì khá sâu nên bùn vẫn còn nhão nhẹt.
Giang Dụ Khả nhìn chằm chằm vào Giang Sở Y đang ở ngay tầm mắt.
Rãnh bùn ở ngay trước mặt Giang Sở Y, còn cái m.ô.n.g của Giang Sở Y thì lại đang chình ình ngay trước mặt Giang Dụ Khả.
Tình huống này thì ai mà nhịn cho nổi!
Giang Dụ Khả di chuyển một cách linh hoạt, chỉ vài bước chân đã áp sát phía sau lưng Giang Sở Y.
Cô nhấc chân phải lên, dồn hết bình sinh công lực, tung một cú sút trời giáng vào ngay m.ô.n.g của đối phương.
