Ký Ức Ác Nữ Bại Lộ, Dàn Bá Tổng Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 271
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:36
Chiều hôm ấy.
Lệ Cận Minh ngồi trong văn phòng, tâm trí treo ngược cành cây, chẳng rõ bản thân đang nghĩ ngợi điều gì.
Dù nhắm mắt hay mở mắt, hình bóng của Giang Dụ Khả cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn không dứt.
"Tôi nói cho các anh biết, cả hai người tôi đều không thích.
Người tôi thích là kẻ khác."
Người mà Giang Dụ Khả thích rốt cuộc là ai?
Hay có lẽ người đó chẳng thích ai cả, nói ra những lời ấy chỉ để hắn hoàn toàn tuyệt vọng mà thôi?
Lệ Cận Minh càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao.
Hơn nữa, dù Giang Dụ Khả có thật lòng thích ai đi nữa, hắn cũng tin rằng mình chẳng kém cạnh kẻ đó chút nào.
Hắn bồn chồn không yên, không thể ngồi im trong văn phòng được nữa, bèn đứng dậy đi tìm Giang Dụ Khả.
Dù sao thì chuyện ch.ó robot vẫn chưa bàn bạc xong xuôi.
Thật ra chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại khao khát được gặp cô đến thế.
Có lẽ gặp rồi cũng chẳng biết nói gì, nhưng chỉ cần nhìn thấy cô một lần thôi cũng đủ rồi.
Lệ Cận Minh một mình lái xe đến khu chung cư của Giang Dụ Khả.
Khi lên đến tầng, hắn sững sờ thấy trước cửa nhà cô chất đống rất nhiều đồ đạc.
Đó là nơi nhân viên vệ sinh vẫn thường thu dọn rác mỗi ngày, trông toàn là những thứ bị vứt bỏ.
Trong lòng Lệ Cận Minh dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Sao lại có nhiều đồ bị vứt thế này?
Chẳng lẽ Giang Dụ Khả đã chuyển nhà rồi?
Hắn thử gõ cửa nhưng bên trong chẳng có phản hồi.
Không cam tâm, hắn áp tai vào cửa nghe ngóng một hồi lâu, quả thực tịnh không một tiếng động.
Lát sau, cửa nhà hàng xóm mở ra, một người phụ nữ lớn tuổi bước ra ngoài, tay cầm túi nilon đen như thể đi vứt rác.
Lệ Cận Minh vội vàng hỏi: "Xin hỏi nhà này dọn đi rồi sao ạ?"
Người phụ nữ đáp: "Cô bé đó dọn đi từ sáng nay rồi, còn tặng cho cháu gái tôi một con hổ bông nữa đấy."
Ánh mắt Lệ Cận Minh tối sầm lại.
Quả nhiên là đã dọn đi thật rồi.
Khoan đã.
Hổ bông?
Một ký ức xẹt qua trí não Lệ Cận Minh.
Hắn nhớ có lần đi du lịch, đặc sản ở vùng đó là những con hổ bằng vải khâu tay.
Khi ấy, hắn đã mua về tặng mỗi lãnh đạo cấp cao trong công ty một con làm kỷ niệm.
Chẳng lẽ là con hổ đó?
Lệ Cận Minh cảm thấy n.g.ự.c mình thắt lại.
Chắc là không phải đâu, Giang Dụ Khả sao có thể đem món quà hắn tặng đi cho người khác được...
Đúng lúc này, một cô bé tầm năm sáu tuổi từ trong nhà tung tăng chạy ra cửa, trên tay đang cầm một con hổ vải màu đỏ.
Trái tim Lệ Cận Minh co thắt dữ dội.
Con hổ vải này chính là thứ hắn đã tặng cho Giang Dụ Khả.
"Bà Nội ơi, cháu muốn ăn sô-cô-la, bà lấy cho cháu với." Cô bé vừa cầm con hổ vừa nói với bà.
Những lời sau đó Lệ Cận Minh hoàn toàn không lọt tai chữ nào nữa.
Đầu óc hắn ong ong như có tiếng sấm nổ.
Giang Dụ Khả sao có thể đem đồ hắn tặng cho người khác chứ?
Hắn ghét nhất là ai đó đem quà mình tặng đi cho kẻ thứ ba.
"Không thể nào!
Cô ấy không thể nào đem hổ bông cho người khác được!" Lệ Cận Minh nhìn chằm chằm vào con hổ bông rồi quát lớn.
Cô bé thấy dáng vẻ của Lệ Cận Minh thì sợ hãi, "òa" một tiếng khóc nấc lên.
"Người ta dọn nhà, con hổ này vốn định vứt đi, tôi bảo nếu cô không cần thì cho tôi mang về cho cháu gái chơi." Thấy cháu mình khóc, người phụ nữ lớn tuổi gắt gỏng với Lệ Cận Minh.
Lệ Cận Minh nghe xong lại một lần nữa c.h.ế.t lặng.
Hóa ra cô ấy không phải đem tặng, mà là trực tiếp vứt đi.
Cô ấy thực sự ghét hắn đến thế sao?
Ngay cả món quà hắn tặng cũng phải vứt bỏ cho khuất mắt mới vừa lòng?
"Đồ thần kinh." Người phụ nữ lườm Lệ Cận Minh một cái cháy mặt rồi dỗ dành cháu gái vào nhà, đóng sầm cửa lại.
Chỉ còn mình Lệ Cận Minh đứng trơ trọi giữa hành lang tĩnh lặng.
Hắn thẫn thờ nhìn đống rác mà Giang Dụ Khả bỏ lại.
Một lúc sau, tiếng thang máy vang lên.
Cửa mở, một người bước ra.
Lệ Cận Minh ngước mắt nhìn, hóa ra lại là người quen.
"Phó Ngôn Tu?" Lệ Cận Minh lộ rõ vẻ thù địch.
Trong mắt hắn, Giang Dụ Khả là người hắn yêu, hắn luôn cảm thấy Phó Ngôn Tu đang tranh giành với mình.
Tuy nhiên, Lệ Cận Minh chợt nghĩ lại, chẳng phải Phó Ngôn Tu cũng cùng cảnh ngộ với mình sao?
Cùng bị Giang Dụ Khả từ chối, cùng có lỗi với cô, và cùng đang chìm trong hối hận khôn nguôi.
"Cô ấy dọn đi rồi." Lệ Cận Minh trầm giọng nói.
Phó Ngôn Tu sững người, quay đầu nhìn đống rác trước cửa nhà Giang Dụ Khả.
Dọn đi rồi sao...
Gương mặt anh ta hiện rõ vẻ thất vọng chán chường.
Chợt, anh ta nhìn thấy một góc hộp màu hồng lấp ló trong đống đồ bỏ đi.
Tim Phó Ngôn Tu thắt lại.
Chiếc hộp này trông quen lắm.
Anh ta vội vã bước tới, cẩn thận nhặt chiếc hộp lên, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như bị đá tảng đè nặng.
Đây chính là hộp quà anh ta từng tặng Giang Dụ Khả.
