Ký Ức Ác Nữ Bại Lộ, Dàn Bá Tổng Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 309
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:41
Thế nhưng đúng ngày mình đi tìm thì cô ấy lại chuyển trường.
Mình thực sự rất buồn."
......
"Cuối cùng cũng có tin tức về cô ấy, biết được cô ấy đang theo học tại một thành phố ở miền Nam.
Mừng quá, biết cô ấy ở đâu rồi."
"Đã thử đủ mọi cách nhưng việc chuyển trường đến chỗ cô ấy thật khó thực hiện.
Buồn quá đi mất."
......
"Bố mẹ từ miền Nam trở về.
Mình kinh ngạc phát hiện ra họ đã đến đúng thành phố nơi Giang Dụ Khả đang sống để làm thuê.
Mình nói với họ là mình muốn sang bên đó đi học."
Giang Dụ Khả một lần nữa cảm thấy chấn động.
Cô biết mình và Hứa Nghiên Bạch là bạn học cũ thời cấp hai và cấp ba.
Tất nhiên, chuyện bạn học cấp hai là do sau này Hứa Nghiên Bạch mới kể cho cô nghe.
Nhưng cô không ngờ rằng, anh đã luôn tìm kiếm mình, và chính vì cô mà anh mới lặn lội đến thành phố miền Nam kia để đi học.
Trong lòng Giang Dụ Khả trào dâng một niềm xúc động mãnh liệt.
Thực sự có người có thể vì cô mà làm đến mức này sao?
Thầm yêu cô từ khi còn rất nhỏ, rồi đuổi theo bóng hình cô suốt ngần ấy năm trời.
"Cuối cùng cũng chuyển được trường rồi.
Tiếc là không học cùng lớp với Giang Dụ Khả.
Điều kiện sinh hoạt ở đây rất kém.
Nhà cửa dột nát, ẩm thấp nóng bức, mình chỉ có thể ở trong một căn phòng ngăn tạm bợ nhỏ xíu.
Thế nhưng, được đi học ở đây, được nhìn thấy Giang Dụ Khả, ngày nào mình cũng thấy hạnh phúc."
Sống mũi Giang Dụ Khả cay xè.
Hứa Nghiên Bạch từng nói với cô rằng anh đã từng sống trong điều kiện vô cùng gian khổ, ở trong phòng ngăn, nhà thì dột nát.
Lúc đó cô còn tưởng anh đang kể về việc bị cuốn vào tranh đấu gia tộc trong thế giới tiểu thuyết.
Hóa ra, anh chịu đựng tất cả những điều đó đều là vì cô.
Niềm hy vọng mà anh luôn nhắc đến, cũng chính là cô.
Nhưng bản thân cô, liệu có thực sự xứng đáng được một người yêu sâu đậm đến nhường này không?
"Giang Dụ Khả giỏi quá.
Lần thi nào cô ấy cũng đứng nhất khối, lại còn biết hát, biết chơi nhạc cụ, biết cả vẽ tranh, đúng là nhân vật phong vân của trường.
Mình thấy bản thân chẳng xứng với cô ấy chút nào."
Giang Dụ Khả đọc đến đây mà thấy xót xa.
Đến cả anh mà còn thấy không xứng với tôi, thì trên đời này còn ai xứng nữa đây?
......
"Mình phải nỗ lực để trở nên ưu tú hơn, trở thành người xứng đáng với Giang Dụ Khả.
Cô ấy từng nói, nếu ai thi đậu hạng nhất khối thì có thể làm bạn trai cô ấy.
Mình nhất định phải giành được hạng nhất."
Giang Dụ Khả hồi tưởng lại.
Cô đúng là từng nói những lời như vậy, nhưng lúc đó chỉ là để khiến mấy kẻ theo đuôi kia bỏ cuộc mà thôi.
Sao anh lại khờ dại mà tin là thật như thế chứ?
Anh vốn dĩ đã quá hợp gu của tôi rồi, nếu lúc đó anh theo đuổi tôi, chắc chắn sẽ có kết quả mà.
"Cuối cùng mình cũng nhận ra, bản thân không thể vượt qua được Giang Dụ Khả.
Vượt qua cô ấy để đứng nhất khối là chuyện không tưởng.
Thất vọng quá."
.......
"Cuối cùng cũng thi đỗ vào cùng một trường đại học với cô ấy.
Ở trường thường xuyên được nhìn thấy cô ấy, vui quá.
Những nơi cô ấy hay lui tới mình đều đến cả.
Tiệm trà sữa, quán ăn sáng, tiệm đồ ăn vặt...
Lúc nào cũng hy vọng được gặp cô ấy, và đúng là thỉnh thoảng cũng gặp thật.
Mình đã vô tình ghi nhớ hết khẩu vị của cô ấy rồi."
Thì ra là vậy, hèn gì anh lại hiểu rõ sở thích ăn uống của cô đến thế.
"Những món cô ấy thích ăn, mình đều lên mạng tìm hướng dẫn rồi tập tự làm, thầm mơ tưởng có một ngày cô ấy sẽ được nếm thử tay nghề của mình."
......
"Giang Dụ Khả rất thích đăng ảnh lên vòng bạn bè, có rất nhiều ảnh cô ấy tự chụp.
Nhưng ảnh tự chụp không đẹp bằng người khác chụp cho.
Mình đã đi học kỹ thuật nhiếp ảnh, hy vọng một ngày nào đó sẽ có đất dụng võ."
Giang Dụ Khả đọc đến đây, nước mắt đã nhòe đi cả đôi mắt.
Hèn gì những món anh nấu đều là món cô mê, hóa ra anh đã thao luyện từ rất lâu về trước.
Hèn gì kỹ thuật chụp ảnh của anh lại tốt đến vậy, hóa ra cũng là vì cô...
"Nghe nói Giang Dụ Khả có bạn trai rồi, mình cảm thấy như trời đất sụp đổ vậy.
Mình không cam tâm, bản thân còn chưa một lần tỏ tình cơ mà.
Mình ôm một bó bồ công anh thật lớn đi tìm cô ấy, kết quả là vừa vặn nhìn thấy người khác đang tỏ tình với cô ấy.
Mình nghe rõ mồn một cô ấy nói: 'Anh biết đấy, Diệp Trần là bạn trai của tôi, cả đời này tôi chỉ yêu mình anh ấy, không thể ở bên anh được đâu.
Xin lỗi.'
Câu nói đó giống như một lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m thẳng vào tim mình.
Mình đau khổ đến c.h.ế.t đi được, cảm thấy hơi thở nghẹn lại, trái tim như đã héo tàn.
Mình rời đi trong trạng thái thất thần, tiện tay vứt luôn bó bồ công anh lớn đó bên lề đường."
Giang Dụ Khả nhớ lại những bông bồ công anh vương vãi bên đường ngày hôm ấy.
