Ký Ức Ác Nữ Bại Lộ, Dàn Bá Tổng Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 52
Cập nhật lúc: 18/01/2026 04:23
Cô ta còn khẽ liếc nhìn Giang Dụ Khả một cái, thầm nghĩ: Giang Dụ Khả, cô chỉ là cái đồ nhà quê chân lấm tay bùn mới chuyển lên thành phố, mà đòi học thuộc "Trường Hận Ca" sao?
E là đến mặt chữ cô còn chẳng nhận hết ấy chứ!
Tối qua Giang Dụ Khả đi ngủ từ rất sớm, chắc chắn là chưa học rồi.
Để xem lát nữa mình làm cô ta bẽ mặt như thế nào!
“Còn bạn nào nữa không?” Ánh mắt cô giáo Ngữ văn đảo quanh một lượt khắp lớp.
Giang Dụ Khả dù thuộc làu làu nhưng lại chẳng muốn giơ tay.
Cô muốn hoàn thành đúng kịch bản cái kết cho nhân vật của mình, thì không được phép chơi trội, càng không được làm "vị cứu tinh" cho cả lớp.
Thôi thì cứ an phận thủ thường cho lành.
Giang Sở Y liếc sang, quả nhiên thấy Giang Dụ Khả im thin thít.
Cô ta vừa định mở miệng nói thì Hứa Nghiên Bạch đã giơ tay trước.
“Hứa Nghiên Bạch, mời em.”
Hứa Nghiên Bạch đọc một mạch trôi chảy bài thơ rồi ngồi xuống.
Sắc mặt Giang Sở Y lúc này bắt đầu không được tốt cho lắm, vì Hứa Nghiên Bạch đọc còn hay và mượt mà hơn cô ta nhiều.
Tuy nhiên, lần này cô ta lại có cái nhìn khác về người đó.
Không ngờ Hứa Nghiên Bạch không chỉ đẹp trai, có năng khiếu thể thao mà lại còn chăm chỉ đến vậy...
Gương mặt Giang Sở Y hơi ửng hồng.
Nhưng rồi, cô ta chợt nhớ lại những lần Hứa Nghiên Bạch vì Giang Dụ Khả mà mắng mỏ mình, cơn giận lại bùng lên.
“Còn bạn nào nữa không?” Cô giáo lại lên tiếng một lần nữa.
Cả lớp im phăng phắc.
Giang Sở Y bỗng cất lời:
“Thưa cô, chẳng phải lúc trước cô nói Giang Dụ Khả mới chuyển trường đến, chưa được học qua chương trình văn hóa bên này nên không yêu cầu cao, cứ để bạn ấy tiến bộ dần dần sao ạ?
Cô nói bạn ấy không cần học thuộc những bài khó như chúng em, chỉ cần thuộc mấy bài thơ cổ đơn giản là được, còn những bài phức tạp thì để sau này tính, đúng không cô?”
Cô giáo gật đầu, đúng là cô đã từng nói như vậy.
Dù nghiêm khắc nhưng cô giáo Ngữ văn lại là người rất có tâm và trách nhiệm.
Cô từng dạy nhiều học sinh chuyển từ tỉnh khác đến, vì sách giáo khoa khác biệt, tiến độ học tập không đồng nhất nên khi mới sang đây thường không theo kịp.
Cô quyết định sẽ "nhân tài thi giáo", đối với những học sinh diện này thì không nên đặt yêu cầu quá cao, chỉ cần cho các em học kiến thức cơ bản để tạo dựng sự tự tin là được.
Kế hoạch học thuộc lòng cô lập ra cho Giang Dụ Khả ban đầu chỉ toàn là những bài thơ ngắn, loại chỉ có vài câu.
Nếu không, sự tự tin của trẻ bị vùi dập thì rất dễ dẫn đến chán nản, buông xuôi.
Giang Dụ Khả khẽ nhướn mày, đúng là có chuyện như thế thật.
Lúc đó nghe cô giáo nói xong, cô cũng chẳng buồn giải thích mà vui vẻ chấp nhận luôn.
“Cô ơi, vậy nếu Giang Dụ Khả thuộc được bài thơ cổ mà cô yêu cầu, thì có được tính là thêm một người thuộc "Trường Hận Ca" không ạ?” Giang Sở Y hỏi.
Cô giáo do dự một lát rồi đáp: “Được thôi, nếu Giang Dụ Khả thuộc được bài thơ cô giao, thì tính như có thêm một người thuộc "Trường Hận Ca", cả lớp sẽ không phải chịu phạt nữa.”
Giang Sở Y khẽ nhếch môi cười đắc ý.
Cô ta biết Giang Dụ Khả ngày nào cũng về nhà rất muộn, thời gian ở trong phòng cực kỳ ít ỏi, lại còn đi ngủ rất sớm.
Cô ta tin chắc rằng, ngay cả những bài thơ đơn giản cô giáo giao, Giang Dụ Khả cũng chẳng thèm đụng đến.
Đến cả thơ đơn giản mà còn không thuộc, cô giáo chắc chắn sẽ thất vọng tràn trề về cô ta cho mà xem.
Đám bạn học cũng sẽ coi khinh cô ta.
Nếu chỉ vì cô ta không thuộc nổi mấy thứ đơn giản đó mà khiến cả lớp bị phạt lây, chắc chắn bọn họ sẽ oán trách cô ta đến c.h.ế.t!
Giang Sở Y thầm tính toán bàn tính nhỏ trong đầu.
Giang Dụ Khả lười biếng đứng dậy.
“Thưa cô, cô nói đi ạ, cô muốn em đọc bài gì?”
Cô giáo Ngữ văn ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Nếu đọc bài ngắn quá thì không thay thế được cho "Trường Hận Ca".
Vậy em đọc bài 《Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ》 đi.” Đây là bài thơ cổ đã học trước đó, cũng là bài dài nhất trong danh sách mà cô giao cho Giang Dụ Khả.
Cả lớp bỗng vang lên những tiếng thở dài thườn thượt.
Giang Dụ Khả mới chuyển đến lớp chưa lâu, họ chẳng rõ trình độ học vấn của cô đến đâu.
Chỉ dựa vào ấn tượng về những học sinh chuyển trường trước đây, họ mặc định rằng học lực của Giang Dụ Khả chẳng ra gì.
Thêm nữa, trong giờ cô toàn lăn ra ngủ, suốt ngày bị giáo viên nêu tên phê bình.
Trong mắt họ, Giang Dụ Khả đích thị là một học tra.
Nếu là mấy bài kiểu như 《Sơn Cư Thu Minh》 thì may ra cô còn thuộc, chứ 《Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ》 thì độ dài cũng chẳng kém "Trường Hận Ca" là bao, chắc chắn là vô vọng rồi.
Cả đám học sinh ủ rũ cúi đầu, thôi xong rồi, phen này cả lũ phải đứng phạt để học thuộc "Trường Hận Ca" thật rồi.
