Là Bạo Quân - Nhưng Hắn Rất Tốt - Phần 2 - Chương 27: Phong Phi
Cập nhật lúc: 20/07/2026 08:11
A Ninh nghe công chúa Mục Thanh nói vậy, biết ngay con bé có chút “thừa cơ đổ thêm dầu”, bèn đưa mắt cầu cứu về phía Lý Bỉnh Chương.
Lý Bỉnh Chương liền hiểu ý:
“Chuyện của hoàng huynh con, ta tự nhiên sẽ tra rõ. Nếu đáng phạt, tuyệt không thoát được. Nhưng hôm nay chúng ta vừa mới cùng mẫu thân con nhận lại nhau, chẳng cần nhắc tới hắn, kẻo làm hỏng hứng.”
Công chúa Mục Thanh nghĩ cũng phải. Hoàng huynh tính tình ra sao, nàng còn lạ gì, hắn cứ cố chấp đối nghịch với A nương, chỉ khiến A nương thêm phiền lòng. Giờ tạm gác sang một bên, dẫu sao mình đã thừa nhận A nương, phụ hoàng cũng thừa nhận, còn hoàng huynh nghĩ thế nào thì mặc hắn!
Nghĩ thế, nàng liền quẳng luôn chuyện Lý Quân Mại ra sau đầu, thân thiết ôm lấy A Ninh, càng nhìn càng thấy yêu thương. Yêu thương xen lẫn chút chua xót, mà ngoài vị chua xót ấy còn nhiều hơn là niềm xúc động.
Từ khi có ký ức đến nay, nàng vẫn là đứa trẻ không mẹ. Tuy phụ hoàng và hoàng huynh thương yêu, nhưng dẫu thế nào cũng chẳng giống. Nay cuối cùng đã có, nàng hận không thể vùi trong lòng A nương, mãi mãi chẳng rời!
Nhưng ngay lúc ấy, nàng chợt nghĩ đến một việc quan trọng, liền ngẩng mặt lên khỏi n.g.ự.c A Ninh, nhìn sang Lý Bỉnh Chương, cất tiếng hỏi:
“Phụ hoàng, vậy A nương của con vẫn là y nữ, chuyện này phải làm sao?”
Lý Bỉnh Chương nghe vậy liền nhìn sang A Ninh, hỏi:
“Nàng thấy sao?”
Trong mắt hắn, mọi danh phận, tước vị, đều chỉ là hư ảo, duy chỉ có A Ninh mới là trọng yếu nhất. Hắn muốn A Ninh ở bên mình, bầu bạn cả đời, lại phải đường đường chính chính. Vì sự “danh chính ngôn thuận” ấy, hắn sẵn sàng dốc hết tất cả. Nhưng rốt cuộc thế nào, vẫn phải xem ý A Ninh.
A Ninh không ngờ công chúa Mục Thanh lại bất chợt hỏi đến:
“Ta đã nói với phụ hoàng con rồi, ta vẫn quen với thân phận hiện giờ hơn.”
Mục Thanh hơi thất vọng:
“Thân phận bây giờ?”
A Ninh ôm lấy tay nàng, ôn nhu nói:
“Ta nhờ cơ duyên mới được tái sinh, tuy xuất thân dân dã, nhưng phụ mẫu kiếp này đối xử với ta rất tốt, ta chẳng nỡ rời xa. Hơn nữa ta nay học châm cứu, đọc y thư, thấy thú vị vô cùng, những thứ này ta đều không thể bỏ được.”
Nói đến đây, nàng nhìn về phía Lý Bỉnh Chương, thấy hắn ánh mắt dịu dàng, chuyên chú lắng nghe, bao dung hết thảy.
Nàng mỉm cười:
“Huống chi, nếu đột nhiên xảy ra chuyện, e thiên hạ sẽ cảm thấy kỳ lạ, thậm chí coi là chuyện ma quái, đây lại là nội đình Đại Chiêu, tuyệt không thể sinh lời đồn nhảm. Vạn sự không thể nóng vội.”
Lý Bỉnh Chương gật đầu:
“Lời A Ninh rất có lý.”
Mục Thanh liên tục gật đầu:
“Đúng! A nương nghĩ chu toàn lắm!”
Nói đoạn, nàng lại lóe lên một ý:
“Hay là như vầy, cứ tuyên bố với ngoài là A nương công lao chăm sóc ta, phong trước làm phi. Đợi một thời gian, rồi sẽ là hoàng hậu. Thế nào?”
Lý Bỉnh Chương chẳng để tâm, chỉ nhìn A Ninh:
“Ý nàng sao?”
A Ninh do dự một chút, rồi gật đầu:
“Ừm… cũng được.”
Một cái gật đầu ấy khiến lòng Lý Bỉnh Chương tràn ngọt ngào, hắn mỉm cười:
“Tốt, vậy trước phong phi, ta sẽ lập tức hạ chỉ.”
Mục Thanh lại hớn hở:
“Phụ hoàng, người định phong A nương là phi gì?”
Lý Bỉnh Chương suy tính:
“Hiền phi?”
Mục Thanh tò mò:
“Hiền phi là phi gì?”
Lý Bỉnh Chương:
“Hiện đúng vào tháng Chạp, ta sẽ hạ chỉ triệu mệnh phụ trong ngoài cung, hoàng thân quốc thích đến Xích Hỗ Sơn dự tiệc ôn tuyền. Khi ấy mời Minh Thái phi chủ trì yến tiệc, để A nương con lộ diện, rồi ta sẽ chính thức hạ chỉ sách phong. Sau năm mới, nhân tiết khai xuân sẽ phong quý phi, tới Đoan Ngọ, vạn thọ tiết, sẽ là hoàng hậu.”
Nếu là ngày trước, với tính hắn ắt chẳng vòng vo, nhưng nay vì A Ninh, hắn mới dè dặt như vậy.
Mục Thanh vui vẻ vỗ tay:
“Hay lắm! Làm theo phụ hoàng nói đi!”
A Ninh còn chưa kịp phản ứng, đã thấy cha con họ sắp đặt hết thảy con đường về sau của mình, nàng chỉ biết dở khóc dở cười.
Việc không thể chậm, Lý Bỉnh Chương lập tức truyền b.út giám thái giám đến, soạn thánh chỉ.
Trong lúc đó, A Ninh và công chúa Mục Thanh cùng ngồi ở tả điện, trên tháp mềm, vừa nói chuyện vừa ôm nhau, khi khóc khi cười, kể chuyện mười năm qua, kể chuyện lúc nàng còn bé. Có sinh ly t.ử biệt nào của người phàm sánh nổi với cơ duyên hồi sinh kỳ diệu này? Giờ được ôm lấy đứa con gái mềm mại non nớt trong lòng, nàng sao không thương yêu, hận chẳng thể hòa nàng vào thân thể mình.
Đang trò chuyện, chợt có nữ quan vào bẩm: Diệp Tuyên Hoài tới.
Ngày thường công chúa Mục Thanh vốn thích hắn, nhưng nay lại xụ mặt:
“Lúc này tới quấy rầy gì chứ? Bảo hắn khỏi vào!”
A Ninh mỉm cười, vuốt tóc nàng, ôn nhu nói:
“Hắn đã đến, hẳn có chuyện cần bẩm, cứ để hắn vào.”
Nghe ra ý như không hài lòng, công chúa Mục Thanh sợ A nương trách mình, liền dính lấy A Ninh, giọng mềm nhũn:
“Là hắn cố tình chọn lúc này, rõ ràng chúng ta đang trò chuyện…”
Nói vậy thôi, nàng vẫn truyền lệnh, chẳng bao lâu, Diệp Tuyên Hoài được dẫn vào.
Hắn quỳ một gối, cúi đầu bẩm: ngựa từ giám mục tràng đã được đưa tới.
Công chúa Mục Thanh nghe thế, mắt sáng rực, lập tức kéo tay A Ninh:
“A nương, đi nào, con đưa người đi xem ngựa!”
Xích Hỗ Sơn phía tây có hồ cạn, cỏ nước tốt tươi, lại có đồi núi nhấp nhô, vốn là nơi thích hợp nuôi ngựa, là một trong những trại ngựa của mười chín quân trấn bốn châu Đại Chiêu, nuôi tới một vạn ba nghìn con. Trong đó dĩ nhiên có cả thượng đẳng ngựa quý, chuyên cung cấp cho hoàng thân quốc thích ở Yên Kinh điều dụng.
Nay công chúa Mục Thanh muốn, giám mục sở đã chọn sẵn mấy con ngựa tính tình thuần thuận, lại sai mã phu lão luyện chờ nàng chọn lựa.
A Ninh thấy con bé phấn khởi quá, chẳng nỡ làm mất hứng, bèn gật đầu theo đi.
Lúc này, Lý Bỉnh Chương vừa phê xong thánh chỉ, đã cho người hỏa tốc đưa về Nội các, rồi lập tức quay về. Vừa vào điện, phát hiện A Ninh không còn, hỏi ra mới biết nàng bị công chúa Mục Thanh lôi đi xem ngựa.
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, quát:
“Thật hồ đồ! A Ninh sao có thể cưỡi ngựa? Lỡ ngã thì sao?”
Hắn vội vã dặn dò mấy câu, rồi sải bước đuổi theo.
Công chúa Mục Thanh kéo tay A Ninh chạy băng băng, hai người thở hồng hộc.
A Ninh dừng lại:
“Sao chạy nhanh thế?”
Công chúa Mục Thanh c.ắ.n môi, dáo dác ngoái lại:
“Nếu phụ hoàng không cho người ra ngoài thì sao?”
A Ninh cười:
“Sao lại thế được.”
Trong lòng công chúa hừ một tiếng, rồi cố ý nghiêng đầu, nhìn A Ninh:
“A nương, giờ chúng ta đã nhận lại nhau, người phải dành nhiều thời gian cho con, đúng không?”
A Ninh khựng lại, thấy đôi mắt con bé sáng trong, ngây thơ xen lẫn uất ức, nàng đau lòng quá, vội đáp:
“Tất nhiên rồi.”
Công chúa Mục Thanh:
“Nhưng nếu phụ hoàng cứ giữ khư khư lấy người thì sao?”
A Ninh trấn an:
“Mục Thanh, con và phụ hoàng khác nhau. Hắn sẽ không giữ c.h.ặ.t lấy ta, ta cũng sẽ dành nhiều thời gian cho con.”
Công chúa Mục Thanh nghe vậy, reo lên vui mừng:
“Tốt! Vậy A nương cùng con cưỡi ngựa nhé!”
Nói rồi, Mục Thanh công chúa chẳng cho A Ninh có cơ hội từ chối, cứ thế kéo nàng chạy thẳng ra ngoài.
Lý Bỉnh Chương theo sát phía sau, vốn định đi thẳng đến trường ngựa. Nào ngờ vừa qua cửa trại, hắn lại thấy Lý Quân Mại đang đứng ôm cương, bàn tay vuốt vuốt vành tai ngựa, sắc mặt ủ rũ, một thân đen kịt gấm vóc ôm sát, dáng vẻ đơn độc thê lương, hệt như kẻ bị cả thiên hạ vứt bỏ.
Lý Bỉnh Chương thấy buồn cười, nhưng rồi lại nhớ đến lời A Ninh từng nói.
Nàng bảo:
“Quân Mại có đôi phần giống chàng thuở thiếu niên.”
Lúc này hắn nhìn kỹ bóng dáng cô quạnh ấy, bất giác nghĩ:
Giống sao?
Trong lòng hắn vẫn cho rằng phụ t.ử hai người chẳng hề có chỗ nào tương tự. Thế nhưng khi đối diện dáng vẻ lẻ loi ấy, hắn vẫn nảy lên chút đồng cảm.
Lý Quân Mại cũng cảm nhận được ánh mắt từ sau lưng, chậm rãi ngẩng đầu, rồi lại thản nhiên dời đi.
Lý Bỉnh Chương khẽ “ồ” một tiếng.
Lý Quân Mại im lặng.
Lý Bỉnh Chương:
“Đi thôi, cùng trẫm ra trường ngựa.”
Lý Quân Mại bướng bỉnh:
“Không muốn đi.”
Lý Bỉnh Chương không để lựa chọn:
“Phải đi.”
Lý Quân Mại mím môi, cúi đầu đáp:
“Tuân mệnh.”
Cha con sóng vai ra trường ngựa. Khi tới nơi, chỉ thấy mẹ con A Ninh đã sớm đứng đó, mấy mã phu dắt ra hơn chục con ngựa, vừa giới thiệu từng con cho họ chọn lựa.
Lý Bỉnh Chương đứng xa nhìn. Trong gió đông mênh mang, A Ninh khoác áo choàng lông chồn trắng muốt, tà váy gấm thêu hoa kim tuyến thấp thoáng dưới gió, khiến tim hắn ngứa ngáy như bị cào xước.
Hắn bất giác nhớ lại ngày xưa ở Lũng địa, nhớ đến thân ảnh mềm yếu của nàng theo mình lăn lộn gian khổ…
Lý Quân Mại tất nhiên nhìn ra. Hắn nhận ra phụ hoàng hễ trông thấy nữ t.ử kia, ánh mắt liền gắn c.h.ặ.t, chẳng thể dời.
Khóe môi hắn cong lên, lộ vẻ giễu cợt.
Đúng lúc này, Lý Bỉnh Chương đột ngột cất lời:
“Quân Mại, chúng ta đ.á.n.h một ván cược đi.”
Lý Quân Mại ngẩng nhìn phụ hoàng, ánh mắt nghi hoặc:
“Phụ hoàng muốn cược gì?”
Lý Bỉnh Chương:
“Cược xem mẫu hậu con sẽ chọn con ngựa nào.”
Lý Quân Mại thoáng chau mày. Hắn không thích cái xưng hô “mẫu hậu” ấy, nhưng đối chuyện cược ngựa lại có chút hứng thú.
Hắn gật:
“Được, phụ hoàng định cược thế nào?”
Lý Bỉnh Chương:
“Nếu trẫm đoán sai, từ nay về sau sẽ chẳng miễn cưỡng con nữa. Con có thể nhận hay không nhận, tùy ý.
Nhưng nếu trẫm đoán đúng, con phải gọi nàng một tiếng
A nương
, giống như Mục Thanh vậy.”
Lý Quân Mại cau mày, rõ ràng khó xử.
Lý Bỉnh Chương nghiêng đầu nhìn con:
“Thế nào, không dám sao?”
Lý Quân Mại do dự.
Hắn biết phụ hoàng tuyệt không đời nào thông đồng cùng nữ nhân kia. Cái gọi là đ.á.n.h cược, chính là muốn chứng minh rằng giữa họ có mối tâm linh tương thông, muốn nói cho hắn biết: người đó thật sự là mẫu thân ngày trước.
Hắn không tin! Tuyệt đối không tin! Nhưng vẻ tự tin chắc nịch kia lại khiến hắn lung lay.
Lý Bỉnh Chương rũ mi mắt, khóe môi nhếch cười:
“Lý Quân Mại, ngay cả chuyện này con cũng không dám?”
Lý Quân Mại nghiến răng, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m:
“Được, con cược!”
Lý Bỉnh Chương:
“Tốt.”
Hắn lập tức ra hiệu, thị vệ dâng giấy b.út. Hắn tự tay viết xuống, rồi ngẩng mắt nhìn con trai.
Lý Quân Mại gật đầu.
Lý Bỉnh Chương thong thả gấp lại tờ giấy, đưa cho hắn.
Lý Quân Mại nhận lấy, cất vào tay áo.
Hai cha con im lặng, cùng đứng bên ngoài, dõi mắt nhìn công chúa Mục Thanh và A Ninh ở trong trường.
Lúc này, A Ninh đang lắng nghe mã phu giới thiệu. Ngựa nào cũng quý hiếm: có con bốn vó giẫm tuyết, bờm đỏ rực như lửa; có con toàn thân trắng như ngọc, bóng mượt sáng loáng.
Mục Thanh công chúa giục:
“A nương, người muốn chọn con nào?”
A Ninh thật ra cũng chẳng biết chọn con nào, nhưng ngắm đi ngắm lại, nàng bỗng để ý đến một con thanh thông mã. Toàn thân nó bóng mượt như ngọc xanh, bốn vó lại như được bọc trong lớp sa đen, trông càng thêm quý hiếm.
Lúc này, con ngựa ấy đang nhàn nhã vẫy đuôi, dáng vẻ ôn hòa hiền tính.
Nàng liền nảy lòng yêu thích:
“Con ngựa này ta thấy hợp mắt!”
Nàng nhớ, đời trước ở Lũng địa, vì nơi ấy hoang vắng rộng rãi, Lý Bỉnh Chương từng dạy nàng cưỡi ngựa để rèn luyện thân thể. Khi đó họ cũng cưỡi một con thanh thông mã y hệt thế này.
Mục Thanh công chúa lập tức hạ lệnh:
“Dắt con ngựa này cho Cố nữ y dùng.”
Người hầu lập tức nghe theo. Ngựa được dắt tới trước mặt, A Ninh mừng rỡ đưa tay vuốt bờm, trong lòng dâng lên muôn phần cảm khái.
Đúng lúc ấy, Mục Thanh công chúa cũng chọn được một con tuấn mã ưng ý. Hai mẹ con, dưới sự phụng hầu của bọn mã tỳ, chuẩn bị cùng cưỡi ngựa chạy thử một vòng quanh trường.
Mà ở phía xa, Lý Quân Mại đã rút tờ giấy phụ hoàng viết ban nãy ra, từng lớp từng lớp mở ra.
Khi chỉ còn lại lớp cuối cùng, hắn ngẩng mắt liếc nhìn phụ hoàng.
Sắc mặt Lý Bỉnh Chương bình thản, chẳng lộ chút cảm xúc nào.
Lý Quân Mại nghiến răng, mở ra. Trên giấy, mấy chữ rồng bay phượng múa hiện rõ: “Thanh Thông Mã.”
Hắn sững sờ nhìn chằm chằm những chữ ấy hồi lâu, rồi lại ngẩng đầu, liếc về phía A Ninh đang dắt ngựa.
Hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t, giọng hắn đầy ngờ vực:
“Tại sao?”
Ánh mắt hắn gắt gao dán lên phụ hoàng:
“Người làm sao đoán được?”
Lý Bỉnh Chương bật cười khẽ, rồi ngẩng mắt, ánh nhìn sâu xa dõi đến thân ảnh nữ t.ử ở đằng xa.
Nắng đông ch.ói gắt trắng xóa, rơi trên làn da như tuyết của nàng, khiến nàng như một khối ngọc trắng trong, như một vệt tuyết tinh khiết nơi núi rừng. Nàng chính là sắc ấm duy nhất giữa nhân gian giá lạnh này.
Cảm xúc dâng tràn quá mãnh liệt, trái tim hắn đầy ắp, đến mức phải khép mi mắt lại, ép mình bình ổn lại từng hơi thở.
Khi mở mắt ra, giọng hắn khàn khàn:
“Lũng địa hoang vu, đường núi khúc khuỷu gập ghềnh, xe kiệu khó bề đi lại. Muốn ra ngoài, chỉ có thể cưỡi ngựa. Ta từng dẫn mẫu thân con cưỡi ngựa, chính là một con thanh thông mã như vậy.”
Dĩ nhiên, hắn sẽ không bao giờ nói cho con biết, khi còn trẻ m.á.u nóng, hắn đã ôm siết người vợ mềm mại yêu kiều kia thế nào, đã từng buông thả cuồng dại ra sao trong tiếng vó ngựa tung hoành.
Trong lòng hắn chỉ dâng trào một khao khát: được sống lại giấc mộng cũ, càng chân thật, càng rõ rệt hơn nữa — vì A Ngưng của hắn đã trở về.
Lý Quân Mại đứng lặng bên cạnh.
Hắn mím c.h.ặ.t môi, lặng im nhìn sang phía xa. Trong nắng đông, tiểu nữ y kia nghiêng đầu cười cùng Mục Thanh, ánh mắt sáng trong, vẻ mặt thuần tịnh.
Chỉ là một cô gái nhỏ hơn mình vài tuổi mà thôi — vậy mà lại là sự tái sinh của mẫu hậu?
Hắn thật sự không cách nào tin nổi.
========================
