Lá Ngọc Cành Vàng - Chương 8
Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:25
11.
"Giống con thỏ nhỏ."
Mấy người kia nói xong thì cười, nụ cười khiến người ta chán ghét.
Ta thấy rất phản cảm, bèn quay đầu định đi theo Tuyên tỷ tỷ.
Nhưng mấy kẻ này lại không chịu bỏ qua, chặn đường ta, rồi một nam t.ử khác nói: "Nay bao nhiêu tuổi rồi? Là tiểu thư nhà ai, ngươi nói đi rồi bọn ta cho ngươi đi."
"Hỗn xược!" Tuyên tỷ tỷ quát lên: "Tránh ra, nếu không ta sẽ không nể mặt ngươi nữa đâu."
"Không nể mặt thế nào nào?" Nam t.ử kia dựa vào hàng hiên, còn nữ t.ử bên cạnh hắn thì che mặt cười nói: "Đúng rồi đó, các ngươi định không nể mặt Thế t.ử gia kiểu gì vậy?"
Thế t.ử sao?
Nhưng ta chưa từng gặp người này, rõ ràng là hắn cũng không quen biết ta.
"Tránh ra, có nghe hay không?" Tuyên tỷ tỷ đã nổi cáu, nhưng bọn họ lại chẳng thèm bận tâm, nhất là vị Thế t.ử này, ngang ngược vô cùng: "Ở kinh thành này, vẫn chưa ai dám nói chuyện với ta kiểu đó đâu."
"Dù là Thái T.ử nhìn thấy ta thì cũng phải gọi ta một tiếng "ca" đấy."
Ta ngẩng phắt đầu lên nhìn hắn, hỏi: "Chẳng lẽ ngươi là Thế t.ử của phủ Thái Quốc Công?"
"Cái gì mà Thái Quốc Công? Ta là Thế t.ử gia của phủ Hoài Âm Hầu." Nam t.ử kia chỉ vào mũi mình và nói.
Ta cứ tưởng là biểu ca của Thái Tử, ai ngờ là biểu ca của Nhị Hoàng t.ử.
"À thì..." Ta đang định nói với hắn rằng mình là Thạch Xu, nhưng chưa kịp lên tiếng thì nhóm Thái T.ử đã bước ra từ nhã gian.
Thái T.ử khoanh tay nhìn vị Thế t.ử họ Viên kia, cười gằn: "Viên Thế t.ử đã uống bao nhiêu lạng rượu mà lại ngông cuồng đến thế này?"
Nhóm của Viên Thế t.ử nhìn thấy sáu vị Hoàng t.ử thì lập tức sợ xanh mặt.
Bọn họ hoảng loạn hành lễ, sau khi lấy lại tinh thần thì cũng đoán được ta là ai, bèn tạ lỗi với ta.
"Thật sự đã uống quá chén, xin tạ lỗi với Quận chúa."
Ta xua xua tay: "Không sao không sao, ta biết ngươi cũng chỉ chào hỏi một tiếng thôi."
Ta sẽ không tha thứ cho hắn, nhưng hắn là biểu ca của Nhị Hoàng t.ử, ta phải giữ thể diện cho Nhị Hoàng t.ử.
Viên Thế t.ử vội vàng thưa vâng.
"Cứ vậy mà đi hả? Không vào uống một chén à?" Thái T.ử hỏi.
Viên Thế t.ử nhìn thoáng qua khuôn mặt lạnh tanh của Nhị Hoàng t.ử, vội vã khước từ rồi dẫn người của hắn chạy chậm rời đi.
Thái T.ử lại nhìn chằm chằm vào ta.
Ta rụt rụt cổ, chẳng dám nói lời nào.
"Ta đi tịnh thất với ngươi." Hắn đi đằng trước, ta cúi gằm đầu đi theo hắn, chờ đến khi xong xuôi ra ngoài thì hắn đứng ở hàng hiên và răn dạy ta: "Có tay hay không?"
Ta chìa tay ra cho hắn xem.
Hắn điểm vào lòng bàn tay ta: "Có tay tại sao lại không dùng? Nếu gặp chuyện như vậy lần nữa, dù là Quốc cữu gia thì ngươi cũng có thể t/át."
Ta kinh ngạc nhìn hắn: "Ta, đ/á/nh Quốc cữu gia ư?"
"Đ/á/nh!" Thái T.ử kh/inh khỉnh nói: "Có ta làm chỗ dựa cho ngươi, chẳng cần sợ ai cả."
Ta gật đầu vâng dạ.
Đến khi quay về phòng, những người còn lại đang cùng nhau mắng Viên Thế t.ử, mắng kẻ đó xong lại quay ra mắng ta.
"Ngốc! Ngươi là Quận chúa, ngươi sợ gì chứ?" Ngũ Hoàng t.ử nói.
"A Xu nhát gan, các ngươi đừng dọa nàng ấy." Tam Hoàng t.ử nói: "Nhưng mà, ban nãy ngươi đúng là hơi kém đấy."
Ta c.ắ.n môi chẳng dám nói lời nào.
"Hay là... chúng ta báo thù cho A Xu đi." Lục Hoàng t.ử giơ tay nói: "Tìm ra những chuyện xấu mà hắn làm, dâng sớ vạch tội hắn, cho m.ô.n.g hắn nở hoa luôn."
"Tấu sớ cái gì chứ, để ta dẫn người đến tháo khớp cánh tay hắn luôn."
Nói xong, mọi người đồng loạt nhìn Nhị Hoàng t.ử.
Nhị Hoàng t.ử nở nụ cười: "Thêm cả ta vào nữa."
"Được! Để ta sắp xếp." Ngũ Hoàng t.ử nói.
Lục Hoàng t.ử chen qua ngồi cạnh ta, nắm b.úi tóc của ta: "Tiểu A Xu à, hôm nay ngươi ăn nhiều một chút, để cho gan to hơn."
Ta nhăn mũi với hắn, nhưng cũng không nhịn được mỉm cười.
12.
Bọn họ thật sự đ/á/nh Viên Thế t.ử một trận.
Nhị Hoàng t.ử lại bị Hiền Quý phi răn dạy, sau đó Hiền Quý phi còn đến trước mặt Thánh thượng đòi phân xử.
"Chỉ là gặp Thạch Xu, nói nhiều vài câu mà thôi."
"Sao lại đắc tội nhiều người như vậy, muốn lấy cả mạng nó." Hiền Quý phi khóc lóc: "Mà dù nó có uống quá chén và nói gì đó, thì cũng chỉ là nói ngoài miệng thôi."
"Nó là Thế t.ử, chẳng lẽ còn không quý giá bằng Thạch Xu hay sao?"
Trong điện bên cạnh im lặng một lúc, ta và Lục Hoàng t.ử liếc nhìn nhau, rồi ngay khoảnh khắc chúng ta cho rằng Thánh thượng sẽ không nói gì, ngài ấy lại lên tiếng.
"Ngươi đến chỗ trẫm nói những lời này, lão nhị có biết không?"
Hiền Quý phi im thin thít.
"Mấy huynh đệ bọn nó nhờ A Xu mà hòa thuận như vậy, ngươi nhìn cảnh đó không thấy vui à?"
"Dù sao thì trẫm là trẫm vui rồi đấy. Bọn nó vì tình huynh đệ mà cùng nhau giơ nắm đ/ấm đối phó với người ngoài, trẫm càng vui hơn."
"Nhìn lại các triều đại trước và triều đại này, chẳng có nhóm Hoàng t.ử nào hòa thuận bằng mấy đứa con trai của trẫm."
Thánh thượng đặt chén trà xuống phát ra một tiếng cạch.
"Có phải ngươi nhất định phải thấy cảnh bọn nó lục đục mâu thuẫn, huynh đệ bất hòa, thì ngươi mới vừa lòng thỏa ý hay không?"
Hiền Quý phi quỳ xuống.
"Thần thiếp không có ý này, thần thiếp chỉ xót cho cháu mình mà thôi."
"Nể mặt lão nhị, trẫm tạm tha cho ngươi lần này." Thánh thượng kìm giọng mình xuống: "Nếu ngươi còn làm loạn lên nữa, trẫm sẽ phế ngươi luôn đấy. Cút đi!"
Hiền Quý phi nén nước mắt rời đi.
Ta và Lục Hoàng t.ử rón ra rón rén đi ra ngoài, vừa mở cửa đã thấy đại quan đang cười tủm tỉm nhìn hai chúng ta.
Làm chúng ta sợ đến nỗi mất hồn mất vía.
Nhưng kể từ lúc ấy, Hiền phi nương nương rõ ràng đã khiêm tốn hơn một chút, khi thấy ta, nương nương vẫn sẽ mỉm cười như lúc trước, rồi còn hỏi ta muốn ăn gì, và sẽ kêu phòng bếp đưa đến cho ta.
Thái T.ử và Nhị Hoàng t.ử đều không đi xa lần nào nữa.
Hoàng hậu nương nương lại có sức sống như xưa, còn ta thì đi học chung với Lục Hoàng t.ử. Mẫu phi của hắn là Thục phi nương nương, người ấy thích ta nhiều nhất.
Ta có cảm giác, trong tất cả những nương nương ở hậu cung, Thục phi nương nương là nhiệt tình với ta nhất.
Ta cũng thích nương nương, còn thích hơn là thích Hoàng hậu nương nương nữa.
Nhưng việc học của Lục Hoàng t.ử lại không thể làm nương nương bớt lo âu, ta không khỏi gánh vác luôn việc giám sát hắn học hành.
"Con với A Xu cùng tuổi, con xem coi con có thông minh được bằng một nửa A Xu hay không." Thục phi nương nương ghét bỏ chọc vào trán Lục Hoàng t.ử.
Ta mím môi cười, nói rằng ta mới thật sự là người ngốc đây.
"Sang năm là mười ba tuổi rồi." Thục phi nương nương chọc chọc vào đầu Lục Hoàng t.ử: "Lúc phụ hoàng con lớn bằng con là đã hứa hôn luôn rồi đấy."
Hứa hôn ư?
Ta đối diện với Lục Hoàng t.ử, mặt của cả hai đều biến sắc.
Chúng ta đều coi mình là trẻ con, vẫn chưa lớn lên, sao mà hứa hôn được?
"Thái T.ử với Kỳ Vương còn chưa hứa hôn nữa mà, con vội gì chứ." Lục Hoàng t.ử bất mãn: "Chờ khi nào phụ hoàng phong hào cho con rồi con sẽ suy xét vấn đề này."
Thái T.ử đã mười tám tuổi, Nhị Hoàng t.ử mười bảy tuổi được phong làm Kỳ Vương, Tam Hoàng t.ử và Tứ Hoàng t.ử đều mười sáu tuổi, phong hào là "Ninh" và "An", còn Ngũ Hoàng t.ử mới mười bốn tuổi và Lục Hoàng t.ử mười hai tuổi thì vẫn chưa được phong vương.
Sau khi được phong vương, họ đều đã ra ngoài xây phủ riêng.
Ngũ Hoàng t.ử ngày nào cũng ở võ trường, hiếm khi gặp được hắn, nên hiện giờ chỉ có ta và Lục Hoàng t.ử là gặp nhau mỗi ngày.
Ta bần thần quay về chỗ ở, ma ma thấy ta ôm tâm sự nặng nề thì lo lắng hỏi: "Có chuyện không vui ở Cung Điệp Thúy hả?"
"Không ạ. Thục phi nương nương nhắc đến chuyện hứa hôn." Ta nằm xuống, gối lên cánh tay nhìn ma ma: "Ai cũng phải thành thân sao?"
"Bá tánh thì không chắc, nhưng Thái T.ử và các Hoàng t.ử gánh vác trách nhiệm sinh con đàn cháu đống để nối dõi, nên chắc chắn phải thành thân." Ma ma dịu dàng nói: "Mai này A Xu cũng sẽ thành thân, gả ra ngoài."
Gả ra ngoài ư?
Lòng ta chua xót, hóa ra lớn lên là sẽ như vậy.
Những người mình thích đều sẽ rời xa.
"A Xu này." Ma ma đóng cửa lại, rồi thì thầm hỏi ta: "Trong sáu vị Hoàng t.ử, thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau..."
"A Xu thích ai nhất?"
Ta chợt nghĩ đến câu mà Thái T.ử đã hỏi mình trong bữa tiệc ở phủ Thái T.ử vài ngày trước đó…
"Thích ai nhất?"
Ta lắc lắc đầu: "Thích hết thì không được ạ?"
Ma ma thở dài, nói với Tuyên tỷ tỷ cùng theo vào cửa: "Nha đầu này vẫn chưa thông suốt đâu."
Ngưng lại một lúc, bà ấy lại đổi chủ đề: "Nô tỳ cảm thấy Lục Hoàng t.ử tốt lắm, như hình với bóng cùng A Xu, ăn được với nhau, chơi được với nhau."
Ta kinh ngạc nhìn ma ma.
Tuyên tỷ tỷ mím môi cười: "Nô tỳ cảm thấy Kỳ Vương là tốt nhất, tính tình hiền hòa tâm tư tỉ mỉ, là lương xứng."
Uyển tỷ tỷ lại lắc đầu: "Chỉ cần Thái T.ử có ý, A Xu sẽ không gả cho ai được cả."
Dứt lời, cả ba người đều im bặt, nhìn ta.
Ta lắc đầu, trong lòng lại ầm ầm vang, cứ như đang có sấm đ/á/nh.
Ta chưa từng nghĩ đến vấn đề "gả chồng" này, càng chưa bao giờ suy ngẫm xem mình muốn gả cho ai trong số bọn họ.
Nhưng ta biết, ma ma và các tỷ tỷ đang gợi ý cho ta, và ta phải tự ngẫm nghĩ về vấn đề này.
"Ta, ta biết rồi, ta sẽ nghiêm túc suy nghĩ."
Ma ma xoa xoa đầu ta: "Vậy mới đúng chứ, đã là một cô nương mười hai tuổi rồi, không thể giống như hồi còn bảy tám tuổi, vô tư như thế nữa."
"Ò." Ta gật đầu.
Trưa hôm đó, ta mơ một giấc mộng.
Trong mộng, Thái T.ử thành thân với biểu muội Thái Chi của hắn.
Thái Chi rất xinh đẹp, tính tình cũng cực kỳ dễ chịu, chúng ta thường hay chơi chung.
Hoàng hậu nương nương cũng có ý cho nàng ấy làm Thái T.ử phi.
Hai người họ rất xứng đôi.
"A Xu, A Xu." Ta mở mắt ra, thấy ma ma đang nhìn mình với vẻ sửng sốt: "Nằm mơ thấy gì vậy?"
Ta lắc đầu, nói là mình không nhớ rõ.
Ma ma kéo ta lên: "Hiền phi nương nương triệu kiến."
