Là Quân Sư, Cũng Là Kẻ Thứ Ba - 4
Cập nhật lúc: 20/07/2026 15:04
Chỉ là anh thỉnh thoảng lại quan sát sắc mặt của tôi.
Đúng giây phút tôi khó khăn lắm mới hoàn hồn, anh liền lên tiếng:
"Giang Nguyện, vậy em còn định theo đuổi Tạ Tư Duệ nữa không?"
Tôi nhăn mặt.
"Tôi không biết, chủ yếu là vì nhận nhầm người nên thấy xấu hổ quá."
Thẩm Phóng khuyên nhủ: "Không sao đâu, dù sao tôi cũng sẽ không nói chuyện này với Tạ Tư Duệ đâu. Hơn nữa, dù em có tiếp tục theo đuổi cậu ta hay không, tôi vẫn sẽ giúp em."
Tôi cảm động rưng rưng.
"Thẩm Phóng, anh tốt thật đấy, giá mà lúc đó tôi không nhận nhầm người thì tốt biết mấy."
"Không sao."
Ánh mắt Thẩm Phóng dịu đi đôi chút.
Ẩn chứa vẻ tự tin đầy tính toán, giọng điệu mang theo sự dẫn dắt khó lòng nhận ra.
"Vậy nên Giang Nguyện, em đã quyết định giành Tạ Tư Duệ với Ôn Miểu chưa? Có thể sẽ hơi khó xử đấy."
Quả thật rất khó khăn.
Nhưng mà...
Tôi hít sâu một hơi.
"Quyết định rồi, tôi vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi Tạ Tư Duệ."
"Tôi nghĩ thích một người thì không nên bỏ cuộc giữa chừng, như vậy là không tôn trọng anh ấy, cũng không tôn trọng bản thân mình."
"..."
Vẻ mặt đầy vẻ "chắc thắng" trên khuôn mặt điển trai của Thẩm Phóng cứ thế nứt toác ra.
10
Nửa sau bữa lẩu, tâm trạng Thẩm Phóng không tốt lắm.
Cứ ngỡ anh khó chịu vì chuyện mình nhận nhầm ân nhân, tôi bèn lấy cớ đi vệ sinh để chủ động đi thanh toán tiền.
Nhưng lại được nhân viên thông báo là người đi cùng đã thanh toán rồi.
Tôi ngẩn người ra.
Quay đầu lại, đã thấy Thẩm Phóng cầm túi xách của tôi và vẫy vẫy tay.
Cái kiểu vẫy y như vẫy cún con vậy.
"Đi thôi."
Tôi đi tới, ngượng ngùng gãi gãi má.
"Thẩm Phóng, không phải đã nói là hôm nay tôi mời anh sao?"
"Để lần sau đi, cơ hội còn nhiều mà."
Hu hu.
Anh tốt bụng quá đi mất.
Ngày xưa thì cứu mình, giờ lại giúp mình theo đuổi người khác, còn luôn giành trả tiền ăn nữa.
Thảo nào ở đại học, anh lại được chào đón đến thế, ai cũng muốn lại gần, sức hút cá nhân gì mà cao thế không biết.
Tôi cảm động nói:
"Thẩm Phóng, đợi khi tôi cưa đổ Tạ Tư Duệ, đến ngày cưới của chúng tôi, nhất định sẽ để anh ngồi bàn chủ tiệc!"
Thẩm Phóng đơ mặt nhếch môi, ánh mắt ẩn chứa vẻ khó chịu.
"Tôi vốn dĩ phải ngồi bàn chủ tiệc rồi."
11
Sau hôm ăn lẩu, Thẩm Phóng vẫn tiếp tục làm quân sư hai mặt, giúp tôi cập nhật tình hình của Tạ Tư Duệ bất cứ lúc nào.
Nhưng mà, tình hình chẳng khả quan chút nào.
Ví dụ như:
[Hôm nay Tạ Tư Duệ có nhắc đến em đấy.]
Tôi phấn khích gõ phím hỏi tới tấp:
[Anh ấy nói gì?]
[Cậu ta bảo em với Ôn Miểu nhìn cũng giống nhau phết, biết đâu có thể đi theo con đường "thế thân".]
[...]
Tôi buồn đến mức cả ngày chẳng dám chủ động tìm Tạ Tư Duệ nữa.
Hay ví dụ như:
[Tạ Tư Duệ giờ đang ở thư viện.]
[Cảm ơn nhé, tôi chạy qua "tình cờ gặp" ngay đây!]
Thế nhưng khi tôi xách túi chạy tới thư viện, lại thấy Tạ Tư Duệ và Ôn Miểu đang thản nhiên uống chung một ly trà sữa.
Tôi thất vọng bỏ đi.
Lại buồn bã suốt ba ngày không chủ động tìm Tạ Tư Duệ.
Chẳng hạn như:
[Tôi gợi ý Tạ Tư Duệ mời em đi xem phim, em nhớ đồng ý nhé.]
[Ừm ừm~]
Quả nhiên, Tạ Tư Duệ đã mời tôi đi xem phim thật.
Mặc dù thỉnh thoảng anh ta vẫn thốt ra vài "lời nói sấm sét" nhưng cũng chẳng ngăn được khuôn mặt tôi đỏ ửng vì ngại.
Lòng xao xuyến.
Đang yên đang lành, mọi chuyện tự dưng tốt đẹp lên hẳn.
Ngay lúc tôi định tận dụng phân cảnh nam nữ chính hôn nhau trong phim để tỏ tình, thì Tạ Tư Duệ lại nhận được điện thoại của Ôn Miểu.
Ngồi gần nên tôi nghe rõ mồn một tiếng Ôn Miểu đang khóc, dường như cô ấy gặp phải chuyện gì đó rất khó giải quyết.
Tạ Tư Duệ vốn luôn cà lơ phất phơ, giờ hàng mày đã nhíu c.h.ặ.t lại.
Ánh mắt tràn ngập sự lo lắng không giấu giếm.
Cúp điện thoại xong, anh ta vội vàng đứng dậy.
"Giang Nguyện, Ôn Miểu có chút chuyện, anh phải đi trước đây, em xem tiếp nhé."
"...Được thôi, anh có việc thì cứ đi trước đi."
Tôi cố nặn ra một nụ cười, dõi mắt theo bóng lưng Tạ Tư Duệ rời khỏi rạp chiếu phim.
Tôi ngồi xem nốt bộ phim tình cảm đầy đắng cay ấy, rồi định tự bắt taxi về trường.
Ai ngờ vừa ra khỏi rạp, phát hiện ngoài trời lúc này đã đổ mưa to từ bao giờ.
Trên ứng dụng đặt xe hiển thị hàng trăm người đang xếp hàng chờ xe.
Xong đời.
Tình yêu nguội lạnh rồi.
Giờ đến trường cũng chẳng về được nữa.
Tôi định quay đầu tìm xem có khách sạn nào gần đó không thì đột nhiên một chiếc xe màu đen bóng loáng đỗ ngay bên đường.
Nhìn là biết đắt tiền rồi.
Tiếp đó, cửa kính xe hạ xuống, gương mặt đẹp trai lạnh lùng, phong trần của Thẩm Phóng xuất hiện.
Ánh mắt anh nhìn tôi rực lửa.
Cứ như thể anh đã chờ đợi giây phút này để xuất hiện thật ấn tượng vậy.
"Giang Nguyện, lên xe."
12
Sau khi Thẩm Phóng che ô đón tôi lên xe, quần áo anh cũng bị ướt một chút.
Anh chẳng thèm để ý đến mình, mà nhíu mày đưa cho tôi một chiếc khăn tắm sạch trước.
"Tạ Tư Duệ đâu?"
"Anh ấy đi tìm Ôn Miểu rồi."
"Tối nay tôi sẽ giúp em mắng cậu ta một trận."
Tôi lắc đầu: "Không cần đâu ạ."
Thẩm Phóng nghe vậy, cơ hàm siết c.h.ặ.t, sắc mặt tối sầm lại.
"Cậu ta đối xử với em như vậy mà em vẫn bênh cậu ta à?"
"À không, ý tôi là, tôi không theo đuổi Tạ Tư Duệ nữa."
Tôi cười ngượng ngùng: "Anh đừng giận, không đáng đâu."
"..."
Thẩm Phóng liếc mắt nhìn, thoáng hiện lên vẻ thỏa mãn vì kế hoạch thành công nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất.
Anh bình thản an ủi tôi.
"Không sao, sau này em sẽ gặp được chàng trai tốt hơn."
"Vâng ạ, cảm ơn anh, Thẩm Phóng."
"Khách sáo rồi. Em ăn gì chưa, tôi đưa em đi ăn chút gì đó rồi đưa em về ký túc xá."
"Vâng."
Sự chu đáo này khác biệt hoàn toàn với kẻ đã bỏ mặc tôi là Tạ Tư Duệ.
Thôi bỏ đi.
Dù sao cũng là nhận nhầm người, tiếp tục sai lầm thế này cũng là không công bằng với Thẩm Phóng.
Nhìn vai và cổ của chàng trai vẫn còn chút ẩm ướt.
Tôi cầm khăn, chủ động tiến lại gần giúp anh lau khô.
"Để tôi lau giúp anh nhé, anh bị ướt nhiều quá."
"Được, em lau đi, tôi phải lái xe trước, chỗ này không cho đỗ lại lâu."
"Vâng ạ."
Thế là Thẩm Phóng lái xe, tôi vươn tay lau đi những giọt nước mưa trên cổ anh.
Lau một lúc, tôi hơi ngượng ngùng mím môi.
Vành tai đỏ ửng.
Thẩm Phóng đã nhận ra điều đó.
Anh khẽ động yết hầu, giọng nói lộ rõ sự mong đợi và vui vẻ đến kỳ lạ.
"Giang Nguyện, em có gì muốn nói với tôi à?"
"Vâng ạ."
