Là Satan, Không Phải Santa - Chương 10
Cập nhật lúc: 23/06/2026 10:03
Nhắc đến chuyện hỏa táng thiêu rụi ấy à...
Nếu như có thể thiêu c.h.ế.t tươi cái tên đáng ghét kia đi thì tốt biết bao. Lũ chim sáo có đôi có cặp đáng ghét kia đều thiêu c.h.ế.t sạch đi cho khuất mắt.
Cẩu độc thân vạn tuế muôn năm!!!
3
Sau khi tan học trên đường trở về phòng ký túc xá học sinh. Tôi tận mắt chứng kiến vị đồng nghiệp kia của 937, đang ra tay lôi kéo đàn anh khóa trên đi vào trong khu rừng cây nhỏ bên đường.
Đàn anh ơi, nguy hiểm rình rập rồi kìa!
Tôi vội vã ba chân bốn cẳng chạy nhanh đi vào bên trong theo xem sao. Chỉ nhìn thấy vị đồng nghiệp kia khuôn mặt đầy vẻ lưu manh ngổ ngáo, đang ghì c.h.ặ.t đàn anh khoá trên đe dọa:
"Mang đôi mắt ch.ó nhà ngươi dời đi ngay lập tức, đừng có mà nhắm vào phụ nữ của đại ca tao nữa nghe chưa!"
"Tỏ tình bị người ta từ chối thẳng thừng một lần thì thôi đi, thế mà lại còn to gan lớn mật đến làm phiền lần thứ hai nữa cơ à?"
Tôi vội vàng lao vọt lên phía trước kéo dạt anh ta ra ngoài, quay đầu lại hướng về phía đàn anh liên tục lên tiếng xin lỗi rối rít: "Em xin lỗi đàn anh nhiều, đây là người bà con họ hàng ở dưới quê mới lên chơi, có phải anh ta làm anh hoảng sợ rồi không ạ?"
"Anh đừng có sợ nhé, thực ra anh ta..." Tôi chỉ chỉ ngón tay vào cái đầu của chính mình, "Chỗ này hoạt động không được thông minh nhạy bén cho lắm."
Đàn anh vẫn chưa hoàn hồn kinh hãi sợ hãi, ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c rồi co cẳng chạy biến mất dạng ngay lập tức. Tôi quay người lại, hai tay chống nạnh hông, hướng về phía Satan mà hét lớn:
"Đã nói qua bao nhiêu lần rồi! Không được phép ra tay dọa dẫm bạn học của tôi cơ mà!"
"Các anh dù sao thì cũng là Satan, không chịu đi làm chút chuyện chính sự đàng hoàng t.ử tế gì đi hả? Suốt ngày cứ đi hù dọa những người đến tỏ tình với tôi làm cái trò gì thế hả?"
Vị đồng nghiệp ôm c.h.ặ.t lấy cái đầu chịu trận mắng mỏ, khuôn mặt đầy vẻ ủ rũ chán nản: "Bà cố tổ của tôi ơi, tôi mà không ra tay dọa cho lũ người không sợ c.h.ế.t kia chạy biến mất dép, đợi đến khi người ở nhà cô nổi m.á.u ghen l.ồ.ng lộn lên... Có thể hắn sẽ trực tiếp ra tay vặn gãy cổ của người ta ra ngay lập tức luôn đấy!"
"Anh ấy lại còn dám ra tay đ.á.n.h người nữa cơ à?!" Tôi nổi trận lôi đình.
Vị đồng nghiệp lặng lẽ đưa tay lên sờ sờ vào cái cổ của chính mình, "Cái cổ của ác quỷ... thì cũng được tính là cổ cơ mà."
Ồ, hóa ra là đang nói đến cái cổ của chính anh ta à? Thế thì không có chuyện gì to tát nữa.
4
Buổi tối, tôi nổi giận chạy đến biệt thự của 937 để hỏi tội cho ra ngô ra khoai.
Vị Satan này hiện tại ở chốn nhân gian đang sở hữu một thân phận địa vị hoàn toàn mới, một thế lực mới nổi trên thương trường kinh doanh.
Dù sao thì đối với Satan mà nói, chuyện kiếm tiền là việc dễ như trở bàn tay vậy.
937 ngay từ đầu có nói là có thể đi một chuyến đến vùng Tam giác vàng xem sao. Nhìn thấy khuôn mặt tôi sa sầm lại, anh ấy liền vội vàng đổi giọng nói là đi Mexico cũng được.
Tôi ném thẳng vào người anh ấy một cuốn sách [Hiến pháp nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa], nghiêm giọng thốt ra lời:
"Tất cả những phương thức kiếm tiền nào mà có ghi chép ở bên trong cuốn sách này thì đều không được phép sử dụng, nghe chưa hả! Nếu không thì tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát đến bắt giữ anh lại đấy!"
937 nhún nhún hai vai khẽ mỉm cười thành tiếng: "Thế thì cũng phải xem xem cảnh sát có bản lĩnh bắt giữ được tôi hay không đã."
"Được thôi, vậy thì anh thích làm gì cứ việc làm. Dù sao thì cũng đừng hòng có mơ tưởng đến chuyện kết hôn chung sống với tôi làm gì, bởi vì sao ư..." Tôi nhón nhón gót chân lên, chọc chọc ngón tay vào bả vai của anh ấy. "Sẽ gây ảnh hưởng đến chuyện con cái của tôi sau này thi vào biên chế nhà nước đấy."
937: "..."
Sau này 937 quả nhiên rất ngoan ngoãn tuân thủ luật pháp để kiếm tiền chân chính. Chẳng bao lâu sau, anh ấy liền thành công phát đạt trên con đường này.
Tôi: "???"
Anh ấy khẽ nhướng cặp lông mày mỉm cười đắc ý: "Biết rõ được bài tẩy của đối phương trong tay, muốn thua cuộc xem ra cũng là một việc khó khăn đấy."
… Suýt chút nữa thì tôi quên mất tiêu cái chuyện này.
Satan có khả năng đọc hiểu được suy nghĩ nội tâm của người khác.
Trên đời này người duy nhất mà anh ấy không tài nào đọc hiểu được suy nghĩ của loài người, đại khái chính là duy nhất một mình tôi mà thôi.
Bởi vì người con gái đã được Satan công nhận lựa chọn làm cô dâu của mình, tất cả mọi loại phép thuật bùa chú khi thi triển lên người của cô ấy đều mất đi hiệu lực tác dụng hết cả.
Cũng chính vì cái lý do như thế này đây, người đàn ông này cứ như một hũ giấm chua đầu t.h.a.i chuyển kiếp vậy đó, lúc nào cũng lo lắng được mất bất an vô cùng.
Đồng nghiệp của 937 đã từng có lần lén lút ghé sát tai tôi thốt ra lời bao biện:
"Loại đàn ông già nua cô đơn lẻ bóng đã sống qua mấy nghìn năm trời đều là đức hạnh như thế đấy, cô chịu khó nhường nhịn hắn một chút đi chứ biết sao giờ."
5
Tôi thở hắt ra một ngụm khí u uất trong lòng, niệm thầm ba lần câu thần chú "không thèm chấp nhặt với lão già nua làm gì". Nỗ lực cố gắng khiến cho giọng điệu lời nói nghe có vẻ hòa nhã dễ chịu hơn đôi chút:
"Xin anh đấy, anh dù sao thì cũng là Satan cơ mà, là Chúa tể Ác quỷ đứng đầu, sao cái tâm địa lòng dạ lại hẹp hòi nhỏ nhen thế!”
937 đang cúi người xuống bận rộn hí hoáy nghịch ngợm cái túi bắt bông kem trên tay.
Đầu ngón tay thon dài khẽ xoay nhẹ một cái mượt mà, ở bên trên chiếc bánh cupcake nhỏ nhắn liền nở rộ ra một bông hoa hồng bằng kem vô cùng tinh xảo đẹp đẽ.
