Là Satan, Không Phải Santa - Chương 12 - Hết

Cập nhật lúc: 23/06/2026 10:03

Bởi vì anh ấy đang đứng ngay phía sau lưng tôi, nên nếu như chỉ nhìn thoáng qua một cái, đôi cánh đó thế mà lại cứ giống như là được mọc ra từ ngay chính trên cơ thể của tôi vậy đó. Dưới sự làm nền tương phản rõ rệt của một màu đen kịt đậm đặc kia, làn da của tôi trông lại càng trở nên trắng trẻo mịn màng hơn trước rất nhiều.

Đầu ngón tay lướt nhẹ đến đâu, liền để lại những dấu vết đỏ hồng nổi bật lên đến đó, trông giống như những bông hoa mai đang nở rộ khoe sắc trên nền tuyết trắng xóa vậy. 

Tôi bị hai cánh tay to khỏe ôm c.h.ặ.t vào lòng, hoàn toàn không có lối thoát nào để trốn. 

Hình ảnh phản chiếu xuất hiện ở bên trong tấm gương thực sự mang lại sự kích thích thị giác quá mức! Tôi không kìm nén được mà đành phải ngoảnh mặt nhìn đi chỗ khác.

Nhưng cái đuôi của anh ấy lại khẽ quấn quýt lên trên, nâng cằm của tôi lên cao, ép buộc tôi phải mở mắt ra nhìn thẳng vào hai bóng hình đang quấn quýt nhau trong gương kia bằng được mới thôi.

"Tôi muốn được ở bên em mãi như thế.”

"Cục cưng, em hiện tại trông xinh đẹp vô cùng.”

Tôi thực sự đứng không vững nữa rồi. Mà cũng chẳng tài nào nhìn ra bộ dạng hiện tại của mình rốt cuộc là xinh đẹp chỗ nào! Tôi bây giờ quả thực giống một con thỏ trắng đang bị một con chim ưng khổng lồ chơi đùa ngay trong lòng bàn tay vậy. 

Chỉ cần anh ấy khẽ nới lỏng bàn tay ra một chút xíu, xác suất lớn là tôi sẽ trực tiếp quỳ sụp xuống dưới đất để dập đầu lạy anh ấy một cái cho xong chuyện.

Đủ các loại lời nói ngon ngọt thốt ra hết một lượt, nhưng tên ác quỷ này vẫn chưa thỏa mãn tận hứng. Tôi nhanh trí nảy ra một ý định, khẽ cất tiếng gọi nhỏ một câu: "Ông xã..."

Cơ thể phía sau lưng tôi rõ ràng là khựng cứng ngắc ngay lập tức. Tiếp sau đó, bên tai truyền lại một tiếng cười khúc khích trầm thấp vô cùng dễ nghe. Anh ấy bế bổng tôi lên đi về hướng chiếc giường lớn, ngay vào cái khoảnh khắc tôi thở phào nhẹ nhõm tưởng được tha, 937 lại ra tay biến đổi trở quay về lại với thân phận con người bình thường mất rồi.

Anh ấy cúi người ghé sát lại gần, trầm giọng lên tiếng dụ dỗ: "Bà xã, gọi thêm vài tiếng nữa nghe xem nào."

Tôi: "???"

8

Kiệt sức hoàn toàn!!!

Tôi chìm vào trong một giấc mơ dài vô tận. Trong giấc mơ xuất hiện kiếp trước đầy rẫy những đau khổ đắng cay giống như một trái khổ qua nhỏ bé.

Mở mắt ra nhìn, phát hiện ra bản thân vẫn đang nằm gọn trong lòng n.g.ự.c 937, khóe mắt vẫn còn dính chút nước mắt ướt át. 

Vòng tay của anh ấy ấm áp rộng lớn, mang lại một cảm giác thật an tâm. Tôi tủi thân rúc cái đầu vào n.g.ự.c anh ấy ăn vạ.

"Huhuhu, em vừa nằm mơ thấy kiếp trước của em trông đáng thương tội nghiệp lắm luôn, từ bé tí đã không có mẹ ở bên cạnh rồi..."

"Ừm," Anh ấy bật cười thành tiếng, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve vỗ về tấm lưng của tôi, "Kiếp trước của em lúc ôm c.h.ặ.t lấy tôi không chịu buông tay ra, tranh thủ sàm sỡ ăn đậu hũ của tôi, cũng thốt ra đúng câu nói y hệt thế này, lại còn nói câu 'mami biết chăm sóc người khác thì cũng được tính là mẹ' nữa chứ."

Tôi bị anh ấy chọc cho cười khúc khích lên vui vẻ, "Hề hề, có sữa thì chính là mẹ thôi mà." Nói xong xuôi đâu đấy lại cúi đầu chụt chụt thêm vài cái rõ kêu lên trên khuôn n.g.ự.c săn chắc kia, thỏa mãn vùi sâu khuôn mặt vào bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c kiên cố kia.

937 cứ để mặc cho tôi tùy ý dính c.h.ặ.t lấy người anh ấy như thế, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mái tóc của tôi, giọng nói tràn ngập sự chiều chuộng nuông chiều giống như đang dỗ dành một đứa trẻ nhỏ vậy đó: "...Đúng là chẳng thay đổi một tí nào cả."

9

Năm thứ ba học lên nghiên cứu sinh tiến sĩ, cuối cùng tôi cũng đã đưa ra quyết định ban cho 937 một danh phận công khai. 

Anh ấy đại khái không ngờ được rằng, câu nói "đợi sau khi tôi học xong thì sẽ cưới anh" năm xưa, thế mà lại khiến cho tôi học hành thi cử đến cái mức độ "nỗi hận này kéo dài triền miên không có ngày kết thúc" thế này.

Có một lần giáo viên hướng dẫn của tôi nổi trận lôi đình nói là muốn cho tôi phải hoãn tốt nghiệp ra trường muộn hơn dự kiến. Tôi rõ là đã nhìn thấy trong đôi mắt của 937 lóe lên một tia sát ý nhen nhóm. 

Giáo viên hướng dẫn của tôi dù sao thì cũng đã đứng tuổi già cả sức yếu lắm rồi, làm sao chịu nổi cái trò hành hạ giày vò của ác quỷ.

Hôm đó sau khi trở về nhà, 937 suốt cả buổi trời cứ lầm la lầm lũi buồn bực chẳng thốt ra lời nào cả. 

Mặt lạnh giặt đồ lót, mặt lạnh lau nhà, mặt lạnh nấu cơm. Thậm chí cho đến tận buổi đêm muộn, cũng dùng mặt lạnh đó để... nấu cơm tiếp.

Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi bị đ.á.n.h thức bởi một giai điệu tiếng hát vô cùng u oán ai oán vang lên bên tai…

"Tôi không có danh phận gì cả, tôi không dám oán hận nhiều lời, tôi và em khó mà nảy sinh lòng căm ghét..."

Tôi không kìm nén được mà phải phì cười lên. 

Xem ra đây chính là danh sách bài hát yêu thích của quỷ Satan đang khao khát được gả đi cho bằng được mới thôi.

Vào một buổi sáng sớm bình thường giản dị, tôi giẫm chân lên những tia nắng mặt trời chiếu rọi qua khung cửa sổ, từ phía sau lưng khẽ ôm c.h.ặ.t lấy anh khi anh  đang bận rộn nấu nướng.

"Trứng ốp la em muốn ăn loại lòng đào chảy ra đấy nhé!"

"Khẩu vị sở thích của em ra sao chẳng nhẽ tôi còn không biết rõ hay sao?"

"Vậy thì chúng mình cưới nhau thôi!”

“!!!”

[Hết]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.