Lạc Dao Dao X Ngự Ngạo Thiên - Cô Nàng Vừa Ngây Thơ Vừa Quyến Rũ - Chương 278
Cập nhật lúc: 07/01/2026 13:20
"Tôi?
Tôi không có lương."
"Không có?
Ừm, cũng đúng, tiền của toàn công ty đều là của anh mà." Mình tháng này mới cầm được một vạn, vậy Ngạo Thiên còn không biết cầm được bao nhiêu tiền nữa.
Aiz, làm ông chủ đúng là sướng ở điểm này mà.
"Được rồi, được rồi, anh mau đi chọn quà đi."
Thấy Dao Dao bắt đầu giục giã, đôi mắt Ngạo Thiên chuyển động: "Bảo bối, em phát nhiều tiền như vậy, mà chỉ mua cho tôi món quà 1000 tệ thôi sao?"
"Ơ, anh còn muốn món quà bao nhiêu tiền nữa?" Dao Dao khó hiểu nhíu mày, nhưng nghĩ lại, thân giá của Ngạo Thiên, một ngàn tệ đối với hắn ước chừng cũng chỉ như một xu, hình như đúng là không mua được cái gì thật.
Cô khó xử mím môi, đành phải nén đau đếm 15 tờ 100 tệ từ trong phong bì ra: "Vậy 1500 nhé.
Được không?"
"Mới có 1500?"
Nhìn vẻ mặt ghét bỏ của Ngạo Thiên, cô hạ quyết tâm, giậm chân một cái: "2000!
Không được nhiều hơn nữa đâu nhé."
"Hừ?
Bảo bối, tôi cứ ngõ ít nhất em cũng sẽ chia cho tôi một nửa chứ."
"Thế sao được?
Em phải đưa cho mẹ 5000 làm sinh hoạt phí, em cũng sắp khai giảng rồi, ít nhất cần 2000 làm sinh hoạt phí nữa."
"Vậy còn thừa 1000 nữa?"
"1000 còn lại là để mua quà cho Nam Lục, Long Kỳ, Bạch Linh, giám đốc Uông!
Dù sao họ cũng đã chăm sóc em lâu như vậy."
Ngạo Thiên nghe thấy lời này, chậm rãi đứng thẳng người, hài lòng cười nói: "Cũng coi như cái đồ nhỏ mọn này còn có Lương Tâm.
Được rồi, 2000 thì 2000 vậy."
Xì, cái gì mà 2000 thì 2000, nói như thể hắn chịu thiệt thòi lắm không bằng?
Phải biết rằng, 1000 tiêu thêm cho hắn là tiết kiệm từ tiền sinh hoạt phí tháng sau của cô đấy.
"Mua cái gì bây giờ?" Ánh mắt Ngạo Thiên không ngừng lay động, cuối cùng dừng lại ở một cửa hàng đồng hồ: "Bảo bối, lại đây." Hắn nhanh chân đi về phía cửa hàng đồng hồ.
Dao Dao theo sát phía sau.
Nhân viên phục vụ trong cửa hàng thấy Ngạo Thiên bước vào, không khỏi sáng mắt lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay hắn, nhỏ giọng bàn tán: "Này, thấy chưa, thấy chưa, chiếc đồng hồ trên cổ tay anh chàng đẹp trai kia là...
là Patek Philippe."
"Trời ạ, không phải chứ, hình như đúng là vậy đó.
Vừa phong độ, vừa có tiền, lại còn đẹp trai, đúng là cao phú soái rồi." Mấy nhân viên phục vụ thấy vậy vội vàng vồn vã xông lên phía trước: "Tiên Sinh, hoan nghênh quang lâm, xin hỏi ngài cần hãng đồng hồ nào, chúng tôi có thể giới thiệu cho ngài ạ."
Hắn Nho Nhã mỉm cười, liếc mắt nhìn Dao Dao phía sau: "Bảo bối, giúp tôi chọn một chiếc đồng hồ đi."
“Hả? Tôi, giúp anh chọn... đồng hồ?” Đồng hồ vốn là tượng trưng cho thân phận của đàn ông, cô cùng lắm chỉ có thể tặng cho hắn chiếc đồng hồ trị giá 2000 tệ mà thôi, hắn đeo ra ngoài được sao?
“Không phải em nói phát lương xong sẽ tặng quà cho tôi sao? Chẳng lẽ muốn đích thân tôi lựa chọn à?”
Vắt vẻo, hắn là nghiêm túc?
“Nhưng, nhưng không phải anh đã đeo đồng hồ rồi sao?” Huống hồ, trong tủ trưng bày ở nhà hắn, chiếc đồng hồ nào mà không có giá trị từ vài chục vạn trở lên?
Ngự Ngạo Thiên nhấc cổ tay lên, nhanh ch.óng tháo chiếc đồng hồ trên tay xuống, sau đó...
Dùng lực ném một cái!
‘Cạch’ chiếc Patek Philippe trị giá mấy triệu tệ rơi xuống đất tan tành xác pháo.
Dao Dao trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Nhìn lại mấy nhân viên phục vụ xung quanh, tất cả đều ngây người ra.
“Bây giờ không còn nữa rồi.” Ngự Ngạo Thiên lắc lắc cổ tay trống không.
Hồi lâu, cô dường như có lời muốn nói nhưng chỉ há miệng mà không phát ra được âm thanh, mấy triệu tệ đấy, mấy triệu tệ đấy, cứ thế mà mất rồi?
Mất rồi?!
Ngự Ngạo Thiên là một kẻ điên sao?
“Còn không mau đi chọn cho tôi!” Dứt lời, hắn thiếu kiên nhẫn tìm một chiếc ghế ngồi xuống.
“Tôi...
tôi...
tôi đi chọn.” Cơ thể cô máy móc đi về phía quầy trưng bày đồng hồ.
Những nhân viên phục vụ đó cuối cùng cũng hoàn hồn, lập tức đi theo sau Dao Dao: “Cô Bé, đó là Ca của em à?”
Hả?
Ca?
Quả thực, mỗi lần Ngự Ngạo Thiên xuất hiện trước mặt mọi người, họ chưa bao giờ nắm tay, luôn là người trước người sau mà đi, cộng thêm khí chất chênh lệch cũng như độ xứng đôi giữa họ, chỉ khiến người ta liên tưởng đến đây là anh trai dẫn em gái ra ngoài thôi nhỉ?
