Lạc Dao Dao X Ngự Ngạo Thiên - Cô Nàng Vừa Ngây Thơ Vừa Quyến Rũ - Chương 405
Cập nhật lúc: 07/01/2026 14:05
"Tiểu đông tây, Kim Thiên vấn đề của ngươi quá nhiều rồi!!!" Sắc mặt Ngự Ngạo Thiên 'xoạt' một cái trở nên âm trầm.
Dao Dao căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, là do quá đắc ý mà quên hình sao?
Còn tưởng rằng bọn họ hiện tại đã xem như là bạn bè, nên có thể không chuyện gì không nói, không ngờ tới...
tính cách của hắn vẫn khó nắm bắt, nắng mưa thất thường như vậy.
Hay là...
chuyện của hắn và người bạn gái thứ hai là ký ức không thể nhắc tới?
"Ăn xong chưa?"
"Dạ..." Cô cẩn trọng gật gật đầu.
"Đi theo ta!" Ngự Ngạo Thiên đứng dậy, sải bước đi ra khỏi nhà hàng, đi thẳng đến một cửa hàng chuyên doanh Chanel ở tầng một.
"Ngự Tiên Sinh, hoan nghênh quang lâm." Nữ phục vụ từ xa thấy Ngự Ngạo Thiên liền nhiệt tình chào đón.
Hắn muốn mua đồ sao?
Đang do dự thì Ngự Ngạo Thiên chỉ chỉ Dao Dao.
"Chọn cho cô ấy một bộ lễ phục dạ hội."
"Vâng, thưa Ngự Tiên Sinh."
Ơ...
chuyện này là sao đây?
"Tại sao, tại sao lại mua quần áo cho tôi?"
"Chủ nhật tuần này là tiệc niên hội của công ty, ngươi đi cùng ta!"
"Hả???" Cô đi với thân phận gì?
Nhân viên đã nghỉ việc của công ty?
Nhưng đồng nghiệp nhìn thấy nhất định sẽ hoài nghi đúng không?
"Không...
không, tôi không đi."
"Phải đi!" Dứt lời, Ngự Ngạo Thiên đẩy mạnh Dao Dao ra ngoài.
Làm phiền hồi lâu, cuối cùng cũng chọn xong một bộ lễ phục dạ hội, cô lúc này mới có thời gian trống để giao lưu với Ngự Ngạo Thiên: "Ngạo Thiên, anh cân nhắc lại đi, nếu tôi đi, đồng nghiệp ở công ty nhất định sẽ hiếu kỳ."
"Niên hội lần này tổng cộng có hơn 2 vạn người tham gia, ngươi cảm thấy ai sẽ chú ý tới ngươi?"
Ơ, điều này cũng đúng, lẫn vào trong đám đông thì sẽ không ai chú ý nữa, nếu gặp đồng nghiệp cũ thì cũng có thể tùy tiện lấp l.i.ế.m cho qua.
Thế nhưng, Ngự Ngạo Thiên có cần thiết phải nhất định gọi mình tham gia niên hội lần này không?
"Vậy tôi muốn dẫn Cung Tiểu Mạn đi cùng."
"Tùy ngươi."
Từ sau khi Dao Dao hỏi Ngự Ngạo Thiên chuyện về người bạn gái thứ hai ở nhà hàng, thái độ của hắn vẫn luôn lạnh lùng, cho đến khi về tới nhà cũng như vậy, chưa từng có chút dịu đi.
"Ngươi đi ngủ trước đi."
"Ồ..." Cô khô khốc gật gật đầu, xoay người đi về phía phòng ngủ, mỗi khi đi được hai bước, cô đều ngoảnh đầu lại nhìn trộm Ngự Ngạo Thiên.
Lúc này, hắn mở một chai vang đỏ, chậm rãi rót vào trong ly cao chân, nâng ly lên nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt có vẻ thâm thúy không diễn tả được bằng lời.
Không khó để nhận ra, Ngự Ngạo Thiên có tâm sự.
"Hắn rất để tâm chuyện người bạn gái thứ hai sao?" Nằm trên giường, Dao Dao mở to mắt nhìn Thiên Hoa bản.
'Xem ra con ch.ó già Tăng Khải Thụy kia đã chú ý tới ta rồi.'
'Không thể nào chứ?
Anh đã che giấu mọi thứ tốt như vậy, lão ta không có lý do gì biết được thân phận thật sự của anh cả?'
Đầu óc bỗng nhiên trôi dạt đến chuyện chiều Kim Thiên, thấp thoáng nhớ kỹ cuộc đối thoại giữa Hàn phó tổng và Ngự Ngạo Thiên.
Tăng Khải Thụy...
Suýt...
cái tên thật quen thuộc, hình như sau khi Ba qua đời, có nghe mẹ nhắc tới thì phải.
Còn về thân phận thật sự?
Ngự Ngạo Thiên trước đây chẳng phải là đại ca hắc đạo, bây giờ là Thương Nhân sao?
Hắn còn có thân phận thật sự gì nữa?
Quả nhiên là một người đàn ông Thần Bí!
Mang theo hiếu kỳ cùng nghi vấn, Dao Dao cuối cùng cũng chìm vào giấc mộng.
Một lát sau, Ngự Ngạo Thiên chậm rãi bước vào trong phòng ngủ, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ say kia, tâm trạng u ám suốt cả buổi tối của hắn cuối cùng cũng hiện lên một tia cười nhạt, lặng lẽ không một tiếng động nằm xuống bên cạnh cô.
Hà, đúng là có một gương mặt nhỏ nhắn khiến người ta có thể an thần mà.
Sự lo lắng của Hàn Ly Thương đối với hắn chiều Kim Thiên tuyệt đối không phải vô căn cứ, dù sao người muốn Ngự Ngạo Thiên c.h.ế.t quá nhiều, có lẽ hắn bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng sẽ có nguy hiểm tính mạng.
Cho nên, hắn có sự cảnh giác vượt người thường, lâu dần dù ở đâu, hắn cũng đều giữ sự căng thẳng cao độ.
Nhưng, loại kỹ năng cảnh giác này vốn không phải là Thiên Phú của nhân loại, mà là cần trải qua huấn luyện lâu dài mới thành, cái giá phải trả trong đó cực khổ nhất không gì bằng việc hắn chưa từng được ngủ một giấc an ổn nào.
