Làm Giàu Nhờ Đạn Mạc - Chương 8
Cập nhật lúc: 03/07/2026 00:05
“Cả tám người các em, viết bản kiểm điểm! Toàn trường sẽ thông báo phê bình công khai!”
Tôi lập tức giơ điện thoại lên:
“Thưa thầy! Em là chính đáng phòng vệ!”
Thầy giáo ngẩn ra.
Tôi lập tức mở video và đoạn ghi âm đã quay được.
“Vân Tuyết Nhu!” Bạch Cẩn Ngọc nghiến răng, trợn mắt nhìn tôi.
“Cô dám…”
“Tôi dám cái gì?” Tôi lạnh nhạt nói. “Tôi có bắt cô đ.á.n.h tôi đâu?”
“Chính cô là người ra tay trước. Thầy Vương, các bạn cùng phòng em chỉ chạy đến giúp khi thấy em bị đ.á.n.h thôi.”
“Bốn người bọn họ đ.á.n.h một mình em. Chuyện này rõ ràng là phòng vệ chính đáng!”
Video đã ghi lại rõ ràng toàn bộ sự việc.
Bọn họ đ.á.n.h tôi trước, tôi phản kháng, bạn cùng phòng lao đến cứu tôi.
Giáo vụ trưởng nhìn chằm chằm bốn người phía Bạch Cẩn Ngọc:
“Bốn em! Viết kiểm điểm 5.000 chữ! Đồng thời nhận kỷ luật cảnh cáo học vụ!”
“Trong đêm chào tân sinh viên, phải công khai xin lỗi bạn Vân Tuyết Nhu!”
“Thầy ơi, cô ta…” Tiêu Tình chỉ tay về phía tôi, còn định nói gì đó, nhưng bị Bạch Cẩn Ngọc kéo lại.
Ánh mắt cô ta u ám, căm hận nhìn tôi chằm chằm.
“Rõ rồi, thưa thầy.” Cô ta nghiến răng gằn từng chữ, kéo theo ba người còn lại rời khỏi văn phòng.
“Thầy đúng là công minh chính trực!” Ninh Vọng Tinh cười tươi với giáo vụ trưởng.
“Vậy chúng em xin phép về trước ạ~”
Ra khỏi văn phòng, ba người bạn cùng phòng vẫn còn hưng phấn chưa hết.
“Hồi nãy tớ phải tát thêm vài cái vào mặt con Bạch Cẩn Ngọc mới đúng!”
“Chuẩn luôn, con nhỏ đó lúc nào cũng vênh váo, tưởng mình thật sự sắp làm thiếu phu nhân nhà họ Trì chắc!”
“Còn Tiêu Tình nữa, nghe nói điểm thi không đủ, phải mua suất vào trường đó!”
“Ờ đúng rồi, cái con Vương Huệ Huệ cũng là dùng tiền đi cửa sau!”
“Há há há! Mấy bà có thấy mặt Lý Viên Viên không? Bị tớ chọc bằng cây thông bồn cầu mấy lần, tức muốn c.h.ế.t luôn á!”
“Nhưng mà nè…” Một người chợt nghi hoặc.
“Bạch Cẩn Ngọc tự dưng gây sự với Tuyết Nhu làm gì vậy?”
Cả ba đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Còn tôi thì quay đầu nhìn về phía người đang vội vàng chạy đến từ xa.
“Học muội Tuyết Nhu!”
Trì Lệ Xuyên chạy đến trước mặt tôi, ánh mắt lo lắng nhìn dấu tay đỏ ửng trên mặt tôi.
Gương mặt cậu ta tối sầm vì tức giận:
“Quá đáng thật đấy! Bạch Cẩn Ngọc sao lại dám…”
“Vì anh đó.” Tôi nhìn thẳng vào Trì Lệ Xuyên.
“Chuyện anh bỏ tiền mua phiếu bầu cho tôi, cô ấy biết rồi.”
“Cô ấy thích anh, nên mới đến gây chuyện với tôi.”
Cậu ta lập tức sững người.
Ba cô bạn cùng phòng tôi thì trợn mắt há miệng.
Người bỏ tiền mua phiếu… lại là Trì Lệ Xuyên?!
“Đàn ông các anh có thể đừng tự cho mình là đúng nữa được không?” Tôi đưa tay chọc vào n.g.ự.c cậu ta, không khách khí chút nào.
“Anh có biết những việc anh làm gây cho tôi bao nhiêu phiền phức không?”
“Anh xin lỗi…” Trên mặt cậu ta tràn đầy áy náy và hối hận.
Tôi đập nhẹ vào vai cậu ta, giọng lạnh tanh:
“Làm ơn đừng nhân danh ‘vì tốt cho tôi’ mà làm mấy chuyện như vậy nữa.”
“Tôi không cần!”
Nói xong, tôi bước nhanh rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.
Mấy cô bạn cùng phòng nhìn nhau, rồi vội vàng chạy theo tôi.
【Có vẻ đúng là nam chính cứ lẽo đẽo theo hoài, nữ phụ chẳng có phản ứng gì luôn ấy!】
【Mấy người tưởng nữ phụ là kiểu não yêu đương à? Cô ấy từ nhỏ đã bị đàn ông quấy rối đến sợ rồi, còn có thể dễ dàng yêu đàn ông chắc?!】
【Nữ phụ như vậy mà không ghét đàn ông là may lắm rồi. Còn đòi người ta vì vài hành động nhỏ mà cảm động thì… ảo tưởng quá không?】
【Hu hu hu, bé nữ phụ của tui, ở thế giới đó nhất định phải sống thật tốt nhé! Mẹ tặng con ID Douyin hạng nhất luôn!】
Quà tặng lại ồ ạt tràn đến.
Tôi thấy rõ số dư tài khoản của mình không ngừng tăng lên.
Tôi nghĩ, chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ có đủ tiền để mở công ty.
9.
Nhưng tôi không ngờ, trong cái thị trấn nhỏ nơi tôi từng sống, lại có người cũng thi đỗ vào ngôi trường này.
Khi nhìn thấy hắn, toàn thân tôi run lên.
“Quả nhiên là mày, Vân Tuyết Nhu!”
Hắn chặn tôi ở một góc sân bóng.
“Tao còn tưởng mình nhìn nhầm cơ đấy.”
Lúc này xung quanh chẳng ai chú ý. Hắn kéo tôi vào một góc khuất gần nhà vệ sinh sân vận động.
“Lâu rồi không được chạm vào mày, tao nhớ muốn c.h.ế.t!”
Tôi lặng lẽ nhìn hắn.
Chính là kẻ năm đó gián tiếp hại c.h.ế.t bà nội tôi.
Chỉ vì khi bị xét xử, hắn chưa đủ 18 tuổi, nên được trắng án, chỉ nhận một hình phạt rất nhẹ.
Hắn tên là La Tuấn Bình.
Khi hắn đưa tay chạm vào tôi, tôi lại nhớ đến quãng thời gian địa ngục năm đó.
Lúc còn học cấp ba, đám người đó cá cược xem ai là kẻ đầu tiên có thể “lên giường” với tôi.
Tôi không nhận tiền, cũng không để mặc cho bọn chúng làm gì thì làm, nên chúng định cưỡng ép tôi.
Bà nội xuất hiện để bảo vệ tôi, bị chúng xô ngã xuống đất.
Chúng bỏ chạy.
Còn tôi, lúc gọi người đến cứu, lại bị một lão già khác kéo lên xe.
Nếu không phải tôi liều c.h.ế.t phản kháng, có lẽ bây giờ tôi đã không còn sống trên đời này.
Ngay lúc ấy, tôi nhìn thấy một bóng người lướt qua ở cửa ra vào.
“Đừng chạm vào tao!” Tôi ngã xuống đất, hét lớn:
“Cứu mạng! Cứu mạng với!”
“Hahahaha! Mày có la rách cổ họng cũng chẳng ai đến cứu đâu.”
“Chẳng phải mày chỉ là con bé được bà già nhặt ve chai nuôi lớn à?”
“Thiên kim gì ở đây? Giả bộ nữa đi! Giả mãi không mệt sao?”
Hắn giật mạnh áo tôi, tôi chỉ có thể tuyệt vọng kêu cứu.
Đúng lúc đó, một bóng người lao vào, đ.ấ.m hắn ngã sấp xuống đất.
Ngay khi hắn ngã xuống, tôi nhét một viên t.h.u.ố.c vào miệng hắn.
Người xông vào không ai khác chính là Trì Lệ Xuyên.
Cậu ta nổi giận, điên cuồng đ.á.n.h La Tuấn Bình.
Từng cú đ.ấ.m nặng nề như b.úa giáng, không hề nương tay.
