Lãm Lãm Vi Quang - 7

Cập nhật lúc: 07/09/2026 16:04

11

Ta không biết Tô Nghi Văn đã làm gì với đích tỷ.

Đứa con trong bụng đích tỷ cuối cùng vẫn không giữ được.

Tô Nghi Văn lấy chuyện này làm lễ vật quy thuận, tìm đến gặp ta.

Ban đầu Tô T.ử Hiển không muốn để ta gặp hắn nữa.

Nhưng hắn cứ đứng trước cửa phủ không chịu đi, thực sự sẽ khiến người khác dị nghị.

「A Ngôn.」

「Vì sao nàng lừa ta?」

Từng câu từng chữ của hắn đều là lời chất vấn dành cho ta.

「Nàng đẩy Vãn Ngâm cho ta, tại sao?」

Ta cũng không hiểu.

「Thái t.ử điện hạ, ngài tự nhận mình là lang quân tốt nhất thiên hạ, thật sự là vậy sao?」

「Giữa ta và ngài, ngoài ân tình ra, chẳng có nửa phần tình ái.」

「Những tỷ muội trong cung chẳng qua chỉ có lòng tốt đưa tay cứu giúp ngài, không những suýt mất mạng, mà còn bị ngài dùng ân tình trói buộc, giam cầm nơi cung cấm.」

「Ngài đối với họ vô tình, chỉ muốn giữ lấy thanh danh tốt đẹp của mình.」

「Ta cũng không có tình ý với ngài, chỉ vậy mà thôi.」

Mắt hắn đỏ hoe, không còn hùng hổ ép hỏi nữa.

「Nàng nói dối. Năm ấy chính nàng cầu xin ta thương xót.」

「Nàng nói, nàng nguyện gả cho ta.」

Ta thở dài.

「Quân mệnh khó trái.」

「Chẳng phải Nhị tỷ tỷ chỉ vì không chịu thuận theo, mà đã phải mất đi một người huynh trưởng sao?」

「Kiếp trước, sự nghi kỵ vô cớ của ngài khiến những đứa con của ta chẳng có lấy một con đường sống.」

「Chỉ là kiếp này ta không muốn gặp lại ngài, ngài đã đạt được điều mình mong muốn, vì sao còn nhất quyết ép ta?」

Rõ ràng, Tiểu An T.ử có lẽ vẫn còn cơ hội thi đỗ công danh.

Ta cũng có thể rời khỏi kinh thành, không cần tiếp tục tranh đấu nữa.

Là hắn đã hủy hoại cuộc đời bình yên của ta.

「Thái t.ử điện hạ, giữa ta và ngài, đến đây là kết thúc.」

Ta không muốn nói thêm, nhưng hắn lại thao thao bất tuyệt giãi bày.

「Trước kia, nàng đối với ta chu đáo hết mực, trong mắt tràn đầy tình ý, ta đều nhìn thấy rõ.」

「Mỗi lần bệnh đau đầu phát tác, cũng là nàng không quản ngày đêm chăm sóc ta…」

Ta bất lực đến cực điểm.

Đương kim Thái t.ử, quả thật là một kẻ ngốc.

「Lúc ngài bị bệnh, chính là lúc hiếm hoi ta được yên tĩnh, đương nhiên ta vui mừng.」

「Điện hạ, nếu vứt bỏ thân phận cành vàng lá ngọc của ngài…」

「Rốt cuộc, ngài chẳng là gì cả.」

Dù nghe những lời quyết tuyệt ấy, hắn vẫn không chịu buông tha.

「Nàng hận ta, A Ngôn.」

Ta lắc đầu, lại nhìn thấy trong mắt hắn sáng lên đôi chút.

「Ta không hận ngài, điện hạ.」

「Không yêu, lấy đâu ra hận?」

Nghe vậy, hắn như đứng không vững, lùi về sau nửa bước.

Hắn khẽ lẩm bẩm:

「Hóa ra… người yêu nàng là ta.」

Đáng tiếc, tất cả đã quá muộn.

Huống hồ, tấm chân tình và tình yêu của hắn, từ đầu đến cuối, ta chưa từng cần đến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lãm Lãm Vi Quang - Chương 7: 7 | MonkeyD