Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 148
Cập nhật lúc: 10/01/2026 05:26
Tiết Lê thở dài: "Tính em tốt quá đấy, em không thấy oan ức à?"
Khương Song Linh lắc đầu: "... Có thể là mọi người hiểu lầm gì đó rồi."
Tiết Lê: "Hả?"
"Loại người như cô ta là kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, cãi nhau với loại người đó trong giờ học, em thấy mất mặt lắm." Khương Song Linh không muốn cãi nhau trước mặt mọi người, để người xung quanh xem như trò cười, dù có cãi thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Hơn nữa, những lời đối phương nói, cô là người trong cuộc nghe xong chỉ thấy... buồn cười.
Tôn Diễm Diễm ngồi xuống chỗ, một cô bạn gái họ Trương bên cạnh huých tay cô ta: "Sao cô cứ gây sự với cô ấy thế?"
"Tôi ghét cô ta." Tôn Diễm Diễm nói xong, đột nhiên thấy Trương Việt Thịnh đi tới trong đám đông, lập tức nở nụ cười tươi rói chào hỏi đối phương: "Kỹ thuật viên Trương hôm nay đến sớm thế."
Qua sự nỗ lực của Tôn Diễm Diễm, quan hệ giữa cô ta và Trương Việt Thịnh ngày càng tốt. Hôm nay cô ta còn định thăm dò ám chỉ đối phương cùng đi xem phim rạp.
Tôn Diễm Diễm nói chuyện với Trương Việt Thịnh vài câu liền phát hiện ánh mắt kỳ dị của mấy nữ công nhân. Tôn Diễm Diễm coi những ánh mắt đó là sự ghen tị.
Các cô đều ghen tị vì tôi có thể tiếp cận được người đàn ông trẻ tuổi, có văn hóa, đẹp trai như thế này chứ gì.
Người bên cạnh Tôn Diễm Diễm nhỏ giọng hỏi: "Cô đang hẹn hò với kỹ thuật viên Trương à?"
Nghe hỏi vậy, Tôn Diễm Diễm vẻ mặt đắc ý, mím môi không đáp, nhưng trong mắt ánh lên nụ cười.
Người bên cạnh sốt ruột, liên tục truy vấn: "Nói đi mà, nói đi, hai người tiến triển đến đâu rồi?"
Tôn Diễm Diễm xua tay: "Giờ chưa phải là người yêu đâu, cô đừng nói lung tung, tôi chỉ ngưỡng mộ và khâm phục kỹ thuật viên Trương trong lòng thôi."
Người hỏi che miệng cười trộm: "Thế là có ý rồi còn gì."
Những người khác trong lớp huấn luyện mỹ thuật loáng thoáng nghe được hai người nói chuyện, bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Kỹ thuật viên Trương đúng là tuấn tú lịch sự, trước kia trong xưởng có bao nhiêu nữ công nhân, anh ta chẳng ưng ai cả."
"Anh ta đẹp trai, có văn hóa, đeo kính trông văn nhã biết bao."
"Lấy chồng là phải lấy người như anh ta, vừa trẻ vừa anh tuấn."
"Cái cô Tôn Diễm Diễm kia cũng ghê gớm thật."
"Đừng nói chứ, hai người họ đứng cạnh nhau cũng xứng đôi phết."
...
Ngay cả bên chỗ Khương Song Linh ngồi cũng nghe thấy những lời bàn tán tương tự. Thím Liễu khoảng 40 tuổi ngồi cùng bàn với cô và Tiết Lê nhìn cô thổn thức nói: "Cháu nói xem, cháu là một cô gái xinh đẹp thế này, sao lại lấy chồng sớm thế hả?"
Lại còn đi làm mẹ kế cho người ta.
"Nếu cháu còn độc thân, cháu mới là người xứng đôi nhất với kỹ thuật viên Trương xưởng bác."
Khóe miệng Khương Song Linh giật giật. Trước đó cô nghe những lời khác còn không thấy gì, giờ nghe thím Liễu nói câu này, cô lại thấy buồn nôn.
Bởi vì cô cảm thấy Trương Việt Thịnh rất "dầu mỡ" (nhớt nhát, giả tạo). Trước kia gã đàn ông này cố ý nói trước mặt cô cái gì mà theo đuổi tự do, chịu oan ức nọ kia, cô đâu phải kẻ ngốc, đoán cũng đoán được tâm tư của gã.
"Thím ơi, kỹ thuật viên Trương xưởng thím bao nhiêu tuổi rồi ạ?"
Thím Liễu nghe cô hỏi vậy, tưởng Khương Song Linh có ý tứ, liền nhìn cô với ánh mắt xem kịch vui, cợt nhả nói: "Hai sáu hai bảy, đối với đàn ông mà nói là còn trẻ, đang độ tráng niên đấy."
"Thế ạ? Hai sáu hai bảy? Cũng không nhỏ đâu, vẫn chưa kết hôn sao ạ?"
Thím Liễu: "Cũng tàm tạm, mới điều chuyển đến đây chưa được mấy năm, tuổi không tính là lớn."
Khương Song Linh: "Tuổi anh ta còn già hơn ông chồng già nhà cháu."
Tiết Lê: "???"
Thím Liễu: "???"
Thím Liễu sửng sốt: "Cháu không đùa đấy chứ? Chồng cháu chưa đến 30 tuổi á?"
Khương Song Linh: "Tuổi mụ còn chưa đến 25 đâu ạ, cũng không biết mọi người có tính tuổi mụ không nữa."
Thím Liễu cười ngượng ngùng: "Kỹ thuật viên Trương xưởng bác có văn hóa đấy, người có văn hóa thì hai lăm hai sáu đều tính là trẻ, nhìn cậu ấy đeo kính đẹp trai biết bao."
Khương Song Linh lắc đầu. Cái tên Trương Việt Thịnh mặt chữ điền, đeo cặp kính... cô cũng chẳng hiểu sao đeo kính lại tính là đẹp trai?
Không thể lý giải nổi thẩm mỹ thời đại này.
