Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 152

Cập nhật lúc: 10/01/2026 05:27

"Doanh trưởng, chúng ta lái xe về ạ?"

"Về."

Lên xe rồi anh lính còn không nhịn được quay đầu lại nhìn con vịt của Doanh trưởng thêm vài lần.

Con vịt đó rất có sức sống, tiếng kêu cạc cạc đầy nội lực, chân vịt còn không ngừng đạp nước trong không khí đung đưa về phía trước.

Anh lính lái xe rất êm. Khương Song Linh và Tề Hành ngồi song song ở ghế sau, không ai nói chuyện. Vì trên xe còn có người thứ ba nên Khương Song Linh cũng ngại nói nhiều với Tề Hành.

Bản thân cô cũng chắc chắn Tề Hành sẽ không chủ động kiếm chuyện nói nhảm với cô.

Tóm lại, ngồi trên xe, hóng gió thổi ngoài cửa sổ, để mặc anh lính lái xe đưa họ đến nơi ngày càng hoang vu. Nếu không phải bộ quân phục trên người anh lính khiến người ta an tâm, thì mỗi lần Khương Song Linh ngồi xe ra ngoài, nhìn phong cảnh hai bên đường đều dễ nảy sinh cảm giác bất an.

Tề Hành vốn ngồi ngay ngắn, sau đó dùng bàn tay không xách vịt vén tóc mái trước trán cho Khương Song Linh.

Khương Song Linh bị hành động này của hắn làm tim lỡ nhịp.

Tề Hành chăm chú nhìn cô. Có lẽ do bầu không khí xung quanh, ánh mắt đối phương còn dịu dàng hơn ngày thường vài phần.

Ánh mắt này khiến người ta say đắm, khiến người bị nhìn không kìm được ngẩn ngơ.

Khương Song Linh chợt cảm thấy, hai vợ chồng cứ lặng lẽ nhìn nhau thế này thôi cũng có một cảm giác bình yên tĩnh lặng năm tháng tĩnh hảo.

Khóe miệng cô thoáng hiện nụ cười.

Tề Hành nhìn cô, vẫn dùng ngữ điệu bình thường như mọi khi, dường như lơ đãng hỏi: "Quần áo đâu?"

Khương Song Linh tức khắc cảm thấy năm tháng tĩnh hảo của mình vỡ tan tành.

— Gã đàn ông tồi này tại sao phải mở miệng nói chuyện chứ.

Quần áo đâu quần áo đâu? Đi bao nhiêu ngày rồi mà vẫn còn nhớ thương bộ quần áo ư?

Cô thậm chí còn nghĩ, có phải ngay cái nhìn đầu tiên khi gặp lại cô, hắn đã muốn hỏi quần áo may xong chưa không.

Khương Song Linh: "..."

Khương Song Linh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại rồi cười với Tề Hành: "Về nhà là anh thấy ngay thôi. Nhưng mà, anh phải giúp tôi làm thịt con vịt này trước đã."

Tề Hành chớp mắt vài cái rồi gật đầu.

Khương Song Linh: "..."

Cô cảm thấy mình thật cơ trí.

Thừa dịp Tề Hành chưa phát hiện, phải xử lý xong bộ quần áo kia trước đã, còn cả cái chăn mấy ngày không gấp của cô nữa.

Rầm rầm rầm mấy tiếng, Tiết Lê chạy nhanh lên cầu thang như thể có ma đuổi phía sau. Tiếng bước chân nặng nề của cô át cả tiếng máy may trong nhà.

Thở hổn hển đẩy cửa vào nhà, Tiết Lê vỗ n.g.ự.c, vẫn còn chút kinh hồn chưa định.

Mẹ Tiết đang ngồi trước máy may cau mày ngẩng đầu lên, vẻ mặt ghét bỏ nhìn con gái: "Con làm sao thế hả?"

Tiết Lê bình ổn hơi thở: "Mẹ ơi, hôm nay con gặp chồng của chị Khương Song Linh, thật sự là quá làm con kinh ngạc, anh ấy..."

Tiết Lê không biết nên dùng từ ngữ nào để miêu tả vị sĩ quan tuấn tú mình gặp hôm nay.

"Anh ấy..."

Cô vắt hết óc tìm từ ngữ trong đầu nhưng đều như bị kẹt lại. Cô gãi cằm, bỗng nhiên nhớ lại ánh mắt đối phương nhìn mình dưới gốc cây, cả người rùng mình một cái.

"Có chút đáng sợ."

Mẹ Tiết ngẩn ra: "??"

Bà vô cùng kinh ngạc nhìn con gái, không ngờ Tiết Lê nghẹn lời nửa ngày lại thốt ra một câu như vậy.

"Không biết em gái Khương có bị bắt nạt không nhỉ?" Tiết Lê lẩm bẩm trong cơn hoảng hốt. Tuy người đàn ông kia đẹp trai, nhưng vóc dáng cao lớn mang lại cảm giác áp bức rất mạnh, biểu cảm lạnh lùng, nhìn là biết không dễ chung sống.

"Người đàn ông đó xấu xí lắm à? Tính tình không tốt?" Nghe con gái nói vậy, mẹ Tiết buông mảnh vải xanh trong tay xuống. Trước đó bà từng nghe con gái kể một số chuyện về Khương Song Linh, lập tức tự bổ sung các tình tiết trong đầu, thở dài: "Haizz, con bé đó sống cũng chẳng dễ dàng gì."

Biểu cảm của Tiết Lê kỳ quái: "... Thật ra con cũng không biết nữa."

"Chồng chị ấy đẹp trai lắm, đẹp hơn con trai nhà họ Hứa ở tòa nhà bên cạnh gấp mấy lần, người cũng trẻ, đứng cạnh chị ấy xứng đôi cực kỳ..."

Mẹ Tiết: "? Còn có người đàn ông đẹp hơn con trai nhà họ Hứa á? Mắt con bị làm sao thế."

Tiết Lê dở khóc dở cười: "Mẹ, mẹ đừng nói linh tinh."

"Thế cậu ta đẹp trai, sao con lại bảo đáng sợ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 152: Chương 152 | MonkeyD