Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 213
Cập nhật lúc: 10/01/2026 17:53
“Đó chính là người vợ Tề doanh trưởng cưới? Lớn lên thật xinh đẹp, ở đoàn văn công chúng ta xinh đẹp như vậy cũng hiếm thấy, cũng chỉ có chị Vương hồi trẻ mới có thể so sánh với cô ấy một lần.”
“Trách không được mỹ nam t.ử như Tề Hành lại chọn cô ấy, là tôi cũng chọn đại mỹ nhân xinh đẹp rực rỡ như vậy.”
……
Khương Song Linh giúp Vương Tuyết Xu vẽ xong một bức bán thành phẩm ngay tại hiện trường, sau đó còn phải sửa chữa lại trong hai ngày.
Nhìn thấy tranh của Khương Song Linh, Vương Tuyết Xu mừng rỡ mặt mày hớn hở: “Không cần sửa nữa, bức tranh này chị hài lòng rồi.”
Chị ấy muốn mang về cho lão Hà nhà chị ấy xem.
Khương Song Linh vẽ xong cho Vương Tuyết Xu, còn thỏa mãn yêu cầu của những người khác, thuận tiện vẽ mấy bức ký họa, nàng ký họa nhân vật rất nhanh, vài cô nương đều cầu nàng giúp vẽ một bức.
“Trần Phương Phương, chúng ta cũng đi nhờ cô ấy vẽ một bức đi?”
Xuất phát từ hiệu ứng đám đông, một đám cô nương ban đầu chỉ muốn tới xem náo nhiệt nhìn xem vợ Tề doanh trưởng trông như thế nào, tất cả đều bị bức họa hấp dẫn, các nàng lúc này không quan tâm cái khác, cũng không thèm để ý thân phận người này, chỉ muốn một bức chân dung xinh đẹp của chính mình.
Bức họa của chính mình quan trọng hơn!
“Tôi thấy vẽ cũng chẳng ra gì, tôi mới không cần.” Bỏ lại câu này, Trần Phương Phương xoay người bỏ đi.
“Đi đi đi, chúng ta qua bên kia chờ, tôi muốn nhờ cô ấy giúp tôi vẽ một bức, cô ấy vẽ thật xinh đẹp!”
Bức họa của Khương Song Linh nhận được sự truy phủng của một chúng cô nương xinh đẹp trong đoàn văn công, các nàng cũng chính là góp vui, hy vọng nàng có thể vẽ mình xinh đẹp một chút, đối với việc này, Khương Song Linh thập phần có kinh nghiệm.
Lúc trước khi nàng còn là học sinh, cũng từng theo các anh chị khóa trên đi vẽ chân dung ở đầu đường, thật đừng nói, Khương Song Linh đặc biệt có một bộ trong việc thỏa mãn nhu cầu của khách hàng, lúc trước khi bán tranh người ta đều thích xếp hàng chờ nàng tới vẽ.
Chờ đến khi trời tối đen, Khương Song Linh vẫn còn đang vẽ tranh cho người ta, tuy rằng nàng vẽ đã rất nhanh, nhưng cô nương bên này cũng nhiều.
Nhận tranh của nàng, mấy cô nương này cũng ngại, cuối cùng gom lại tặng nàng không ít phiếu gạo, phiếu thịt, phiếu vải.
“Song Linh tỷ, tối nay chị dứt khoát ở lại đi.”
“Đúng vậy đúng vậy, ở lại đi!!”
“Muộn thế này rồi, đừng vội đi, bên chỗ tôi có giường trống.”
Khương Song Linh do dự một chút, nhìn sắc trời, phát hiện lúc này chạy về cũng không thích hợp: “Được rồi, tôi ở lại một đêm.”
Nàng thầm nói lời xin lỗi với người chồng và bọn trẻ trong lòng.
Không phải nàng không muốn về, thật sự là bên này cho quá nhiều.
Ngày mai về sẽ thêm cơm cho bọn trẻ.
Khương Song Linh và Vương Tuyết Xu cùng nhau nhờ người gọi điện thoại cho khu tập thể, báo tin cho Tề Hành và Đoàn trưởng Hà rằng hai người bọn họ tối nay ở lại đại viện đoàn văn công không về.
Vương Tuyết Xu cười cười: “Vốn dĩ còn định tối nay dạy ông ấy trù nghệ, không ngờ kéo dài tới hiện tại, vừa lúc chờ ngày mai về tính.”
“Tới nhà ăn đoàn văn công của bọn chị nếm thử, mùi vị cũng không tồi.”
Khương Song Linh và Vương Tuyết Xu cùng một chúng cô nương đoàn văn công ăn cơm chiều xong, nàng lại giúp người ta vẽ hai bức tranh, một người chị cả khoảng 30 tuổi nhìn không được, đi ra nói: “Tiểu Khương vẽ mệt rồi, tới tới tới, tới bên này uống trà nghỉ ngơi.”
“Phải phải phải, Song Linh tỷ cũng mệt rồi.”
“Các chị em đem đồ tư tàng của mình ra đi.”
“Từng tỷ pha trà, đậu phộng, hạt dưa gì đó đều bày ra đi.”
……
Khương Song Linh xoa xoa cổ tay, bị người ta kéo đi nghỉ ngơi, thuận tiện tham gia tiệc trà ban đêm của đoàn văn công.
Đại khái cô nương ở thời đại nào cũng thích thu thập đồ ăn vặt, cái gì đậu phộng, hạt dưa, khoai lang khô, nho khô, mứt bánh, quả hồng bày một bàn, các cô gái ngồi cùng nhau nói nói cười cười tán gẫu, hoặc là nói chuyện thú vị khi huấn luyện hàng ngày, hoặc là nói về bức họa nhìn thấy trước đó, vô cùng náo nhiệt, tràn đầy hơi thở thanh xuân hoạt bát.
Có thể thi vào đoàn văn công, tất cả đều không thiếu tài nghệ, trò chuyện một hồi, còn có người hát lên, hoặc là nhảy múa, khơi dậy từng đợt âm thanh ủng hộ.
