Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 216
Cập nhật lúc: 10/01/2026 17:53
Các nàng gọi điện thoại từ sớm, bên Tề Hành nhận được tin nàng không về nhà, hẳn là có thể giống Đoàn trưởng Hà ngày thường đi lấy cơm ở nhà ăn mang về, mang theo hai đứa trẻ nghe lời ăn cơm, đồ ăn ở nhà ăn không thể nói là ngon bao nhiêu, nhưng cũng không khó ăn.
Chờ đến ngày hôm sau bọn trẻ hẳn cũng có thể tự đi học, nàng nhờ mẹ Ngưu Gia Đống giúp mình chú ý hai đứa nhỏ một chút.
Đại khái sẽ không xảy ra sai lầm gì chứ?
Khương Song Linh không ngừng nghĩ đến Tề Hành và hai đứa nhỏ trong lòng, nghĩ nghĩ, cũng không biết qua bao lâu, cả người chìm vào mộng đẹp.
Khu tập thể, nhà họ Tề.
Ba người Tề Hành, Tề Việt, Khương Triệt ngồi trước bàn ăn quen thuộc, trên bàn bày một bát màn thầu hấp xếp thành hình núi nhỏ, bên cạnh là ba đĩa dưa muối nhỏ, trước mặt mỗi người còn có một ly nước ấm.
Người đàn ông ngồi trước bàn ăn thẳng tắp, cầm lấy một cái màn thầu, xé mở một góc đút vào miệng.
Đôi mắt anh buông xuống, độ cong khi nhai khoa trương hơn ngày thường nhiều, quanh thân quanh quẩn một vòng áp suất thấp.
Tề Việt và Khương Triệt, hai tên nhóc này ôm màn thầu trắng, đôi mắt đều sắp đỏ lên.
Ngày hôm qua vẫn là bữa tiệc lớn, tối hôm nay liền thành màn thầu cứng, hai bên đối lập dưới, chính là thiên đường rơi xuống địa ngục.
“Ba, khi nào mẹ về ạ?”
“Anh rể, khi nào a tỷ về ạ.”
Động tác trong miệng người đàn ông dừng lại, nuốt màn thầu xuống, nhàn nhạt nói: “Ngày mai.”
Tề Việt tương đối lo lắng, cậu bé sợ Khương Song Linh giống như lần trước Tề Hành đi công tác, vừa đi là đi hơn nửa tháng đều không trở lại: “Ba nói lời giữ lời chứ? Mẹ ngày mai sẽ về sao? Mẹ có thể hay không hơn mười ngày sau mới về ạ?”
Vừa nghe lời này, Khương Triệt cũng cảm thấy bi từ giữa tới: “Hu oa em nhớ a tỷ……”
“Ngày mai mẹ nếu không về, ba sẽ đưa các con đi tìm mẹ.”
Hai tên nhóc hơi yên tâm một chút.
Hai người bọn họ rưng rưng ôm màn thầu trắng to trước mắt, mở cái miệng nhỏ gặm, gặm xong trong lòng càng thêm ủy khuất.
Vẫn là độ cứng quen thuộc, mùi vị khó ăn quen thuộc đó.
Đoàn trưởng Hà về đến nhà thở dài một hơi.
Ông ấy lại đi tìm đầu bếp cầu truyền thụ bí tịch, thậm chí còn mượn xẻng nấu ăn trở về chuẩn bị thi thố tài năng rửa mối nhục xưa, lại không ngờ vợ ông ấy cư nhiên đêm nay không về nhà?
Vì sao không về nhà a?
Đoàn trưởng Hà trong lòng buồn bực, làm một nồi thức ăn trong bếp, nhưng mà thất vọng phát hiện, cho dù ông ấy đã đổi xẻng nấu ăn mới, thức ăn xào ra vẫn là mùi vị "cũ" đã từng.
Đoàn trưởng Hà: “……”
Trong khoảng thời gian ngắn thật là không biết có nên may mắn vì vợ không về hay không.
Đoàn trưởng Hà căn cứ vào tâm thái không lãng phí, bưng thức ăn đến trước bàn cơm ngồi xuống, bởi vì trước đó chậm trễ chút thời gian, sắc trời bên ngoài đã rất tối, tối hôm nay cũng không biết làm sao vậy, bên ngoài từng đợt gió thổi vù vù như yêu ma, nghe tiếng gió, lòng người đều cảm thấy phát Mao.
Bởi vì thức ăn làm quá khó ăn, thậm chí bởi vì hôm nay ông ấy thay đổi xẻng nấu ăn quá tự tin, dẫn tới hai đĩa thức ăn xào ra càng thêm có "sáng tạo", Đoàn trưởng Hà một người kiệt lực ăn một giờ, mới ăn hết những thứ thiêu dạ dày này vào bụng.
Ăn xong, ông ấy đang định nghỉ ngơi, lại nghe được một trận tiếng đập cửa trong tiếng gió thổi vù vù.
“Vợ à?” Trong mắt Đoàn trưởng Hà phát ra tia sáng vui sướng, tối thế này gõ cửa trở về, chẳng lẽ là Vương Tuyết Xu nhớ ông ấy nên lại về rồi?
Đoàn trưởng Hà nhanh ch.óng thu thập quần áo một chút, chạy chậm ra mở cửa.
Cửa nhà vừa mở ra, một luồng gió lạnh nghênh diện thổi đến làm ông ấy run lên, bóng ma thật lớn tức khắc bao phủ lấy ông ấy, ông ấy lùi lại một bước, phát hiện người đứng ngoài cửa không phải người vợ mà ông ấy tâm tâm niệm niệm, mà là: Tề Hành với sắc mặt như đáy nồi.
Đối phương giống như thần giữ cửa đứng sừng sững ở đó, cả người bao phủ một tầng bóng ma khiến người ta phát lạnh, anh phảng phất đã hòa vào trong bóng đêm đen nhánh.
“Tề Hành, cậu tối thế này gõ cửa nhà tôi làm gì?”
Tề Hành nhìn ông ấy một cái: “Tìm anh.”
Hai người đàn ông vào phòng, cùng nhau ngồi xuống trước chiếc bàn vuông còn chưa thu dọn tốt: “Tiểu Khương nhà các cậu đi theo vợ tôi đến đoàn văn công? Một đêm không về, yên tâm, không xảy ra chuyện gì đâu.”
