Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 357
Cập nhật lúc: 12/01/2026 16:15
"Đã lâu không gặp, đồng chí Tiểu Khương, chúng ta bắt tay cái nào."
Khương Song Linh: "...... Đồng chí Tiết."
"Anh trai, anh sao thế?"
Tề Hành khoanh tay nhìn cô, đột nhiên nhảy ra một từ: "Tình chị em xã hội chủ nghĩa?"
Khương Song Linh: "......"
Giấm của phụ nữ cũng ăn, ăn cơm là cái cà mên, ghen cũng là cái hũ giấm, người ta gọi một tiếng em Khương cũng không được.
Tiết Lê: "Đồng chí Tiểu Khương, chúng ta là chị em tốt dưới bầu trời xanh xã hội chủ nghĩa."
"Chờ chị về sẽ viết thư cho em!"
Sau khi Tiết Lê đi, Tề Hành đi đến bên cạnh Khương Song Linh, bảo cô giúp vẽ mấy con tem, hình trên tem không cần vẽ cổng lớn khu tập thể, mà là vẽ cửa sân nhà bọn họ.
"Anh cũng viết thư cho em."
Khương Song Linh có chút sống không còn gì luyến tiếc, lạnh nhạt nói: "Vậy viết đi."
Bạn tốt Q-Q thập niên 70 của cô dường như càng ngày càng nhiều, ngay cả trạm phát tín hiệu cũng tu luyện thành chính quả làm bạn tốt của cô.
Tề Hành thật sự ra dáng ra hình viết cho cô một bức thư, còn kèm cả phong bì và tem. Cái này còn chưa tính, tên đàn ông tồi tệ này cư nhiên cũng học được cách vẽ biểu tình bao trong thư, vẽ còn là...
Cô với khuôn mặt thập phần vặn vẹo.
Khương Song Linh kéo kéo tay áo người đàn ông: "Anh không thấy anh vẽ quá trừu tượng sao?"
Tâm trạng Tề Hành ngược lại rất tốt, cúi đầu hôn lên mặt cô một cái: "Giống em Khương."
Khương Song Linh tức giận, giống cái quỷ.
Vẽ cô xấu quá đi mất!
Khương Song Linh một tiếng trống làm tinh thần hăng hái vẽ hai bộ biểu tình bao, một bộ là Tề Hành, một bộ là chính mình, thế này thì tốt rồi, hai người thư từ qua lại, biểu tình bao của Tề Hành cũng có thể lấy ra dùng.
Cô đưa hai bộ biểu tình bao này cho Tề Hành, bảo anh lúc rảnh rỗi thì luyện tập nhiều vào: "Chờ luyện tốt rồi hẵng viết thư cho em Khương."
"Bằng không không đạt yêu cầu, em Khương sẽ trả lại thư đấy."
Tề Hành nhíu mày, có chút bất đắc dĩ gật đầu.
Khương Song Linh cười trộm, vỗ vỗ vai anh, cổ vũ: "Anh trai, cố lên."
Thư từ quá nhiều cũng là một rắc rối, Khương Song Linh bảo Tề Hành làm giúp mình một cái rương gỗ nhỏ, sau này chuyên dùng để bảo quản thu thập thư từ giữa bọn họ.
Cô có đôi khi sẽ tưởng tượng, chờ đến khi già rồi cô xem lại những bức thư này, có khi nào cảm thấy bản thân thời trẻ thật là ngốc nghếch cực kỳ không.
Tiểu trư bảo nhà bọn họ lớn lên từng ngày, chuyện đặt tên cũng trở thành vấn đề nan giải trọng đại.
Tiểu tể t.ử gọi là gì thì tốt đây?
Cũng không thể cứ bảo bảo, tiểu phúc oa, tiểu gia hỏa, tiểu tể t.ử, tiểu trư bảo, heo con, đuôi heo... mà gọi nó mãi.
"Đứa bé cần một cái tên khai sinh!!"
"Họ Tề, gọi là Tề gì thì hay nhỉ?"
Khương Triệt và Tề Việt, hai đứa nhỏ này thập phần nhiệt tình tích cực: "Tên khai sinh? Tên khai sinh như thế nào ạ?!"
"Là tên giống như Khương Triệt và Tề Việt sao ạ?"
"Không sai, Khương Triệt và Tề Việt chính là tên khai sinh của hai đứa, người ngoài đều gọi các con như vậy, trên vở bài tập các con cũng viết tên mình như vậy."
Tề Việt nghiêng đầu: "Em trai cũng cần tên khai sinh ạ?"
Khương Triệt: "Chắc chắn phải có tên rồi!"
Khương Triệt và Tề Việt, hai bạn nhỏ này thì thầm to nhỏ bàn bạc riêng một hồi, đạt được sự hài hòa giữa các đồng chí nhỏ, bọn chúng đi đến trước mặt Khương Song Linh, trịnh trọng nói: "Mẹ (A tỷ), sau này em trai (cháu ngoại) gọi là Tề Nhất đi ạ."
Đây chính là cái tên gửi gắm sự quan tâm và kỳ vọng sâu sắc nhất của anh trai ruột và cậu ruột.
Đây cũng là cái tên trong mộng đã từng của đồng chí nhỏ Tề Việt, hiện tại cậu bé cảm thấy nên nhường cái tên trong mộng này cho em trai mình.
Nếu tiểu trư bảo thật sự tên là Tề Nhất, như vậy khi nó bắt đầu luyện chữ phỏng chừng sẽ cảm ơn anh và cậu đã giúp đặt tên...
Khương Song Linh: "...... Tên khai sinh của nó là Tề Nhất, vậy đồng chí nhỏ A Việt con gọi là gì?"
Khương Triệt nhiệt tình nói: "Cậu ấy là Tề Nhị a!"
Khương Song Linh: "Phụt ——"
Cô nhéo nhéo móng vuốt của tiểu tể t.ử trong tã lót, thầm nghĩ tiểu gia hỏa này cư nhiên muốn kẻ đến sau vượt kẻ đến trước làm Tề Nhất.
Đồng chí nhỏ Tề Việt cảm thấy không ổn, khăng khăng: "Con là Tề Lão Đại."
