Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 382
Cập nhật lúc: 12/01/2026 16:21
Hà Tiến nói: "Đây cũng là yêu cầu trong thư của không ít độc giả."
Ban biên tập của họ gần đây nhận được rất nhiều thư độc giả, đều mong muốn sưu tầm trọn bộ truyện tranh. Bởi vì phong cách của Khương Song Linh ở thời điểm này cũng được coi là độc đáo, khác biệt với phong cách tác phẩm của những người khác, trùng hợp lại có rất nhiều người thích. Hơn nữa tác giả nguyên tác gần đây lại gửi đến một ít tư liệu...
Chủ biên Thành liền nảy sinh ý định thử nghiệm đính kèm phụ bản.
Lão Liễu trong ban biên tập cực lực phản đối cuộc thử nghiệm này: "Tác phẩm của các bậc thầy còn chưa ra tập hợp, hai tác giả nhỏ vô danh tiểu tốt này thì làm phụ bản cái gì?"
Thêm phụ bản thì tờ báo truyện tranh đó giá cũng tăng lên hai phần ba. Nếu là độc giả trung thành mua từng kỳ, ai lại nguyện ý bỏ thêm tiền oan uổng để mua lại những thứ đã xem rồi chứ.
Lão Liễu cảm thấy ý tưởng này hoàn toàn không thực tế.
"Tóm lại cứ phải thử xem sao. Tranh của hai cô bé này tuy nhìn b.út pháp non nớt, nhưng lại bất ngờ được độc giả yêu thích, những lá thư từ khắp nơi gửi về này không thể làm giả được."
"Cũng chỉ là một phần nhỏ thử nghiệm thôi, nếu làm hỏng việc thì còn có tôi dọn dẹp."
Lão Liễu: "Tôi cũng là vì tốt cho ông thôi, cắt giảm số lượng phụ bản đi một phần ba nữa, tránh cho ông sau này không thu dọn nổi tàn cuộc."
Chủ biên Thành nhìn về phía Hà Tiến: "Tiểu Hà, cậu thấy thế nào?"
Hà Tiến chính là biên tập viên phụ trách liên lạc với hai tác giả, biểu cảm cậu do dự một chút, rồi sau đó vẫn kiên định nói: "Chủ biên, cứ giữ nguyên như cũ đi ạ."
Không biết vì sao, trong lòng Hà Tiến cứ tin tưởng những cuốn phụ bản này có thể bán được.
Ngay cả chính cậu cũng định chờ thành phẩm ra lò sẽ mua vài bản mang về sưu tầm.
Chủ biên Thành: "Vậy giữ nguyên không đổi."
Lão Liễu hậm hực nói: "Các người sẽ hối hận cho xem."
Hà Tiến nhìn bóng lưng ông ấy rời đi, thở dài một hơi. Cậu quay đầu nhìn chủ biên Thành: "Chắc là... sẽ không đến mức không bán được đâu nhỉ?"
"Thư độc giả cậu xem nhiều nhất, hay là cậu đi sắp xếp lại đống thư đó đi, củng cố lòng tin một chút."
"Chỉ sợ độc giả chỉ nói miệng thôi, thực tế lại không muốn mua."
Rốt cuộc cũng giống như Lão Liễu nói, hai tác giả cũng chẳng phải người nổi tiếng gì, không so được với các bậc thầy có danh vọng, tác phẩm của họ chưa chắc đã có người chịu bỏ tiền ra sưu tầm.
Tiết Thanh minh mưa bụi lất phất, người đi đường buồn đứt ruột gan.
Lại một mùa Thanh minh nữa tới. Sáng sớm thức dậy, nắng sớm mờ mờ, sắc núi m.ô.n.g lung, chân trời lất phất mưa phùn. Hôm nay Khương Song Linh dậy sớm, cô che một chiếc dù giấy do bà con lân cận tặng, đứng trong sân ngắm nhìn dãy núi xa xăm mờ ảo trong mưa bụi.
Sau cơn mưa, gà vịt trong nhà rúc vào góc tránh mưa, thỏ lười biếng nằm bò trong ổ cỏ nơi góc tường, nước mưa tụ lại thành dòng chảy dọc theo mái ngói xuống đất.
Cơn mưa buổi sớm không kéo dài bao lâu thì tạnh. Khương Song Linh thu chiếc dù giấy tố nhã lại, dựng nó ở cửa.
Hôm nay khu người nhà có hoạt động Tết Thanh minh. Khương Song Linh đi theo mọi người đến nghĩa trang liệt sĩ dâng hoa, còn cùng chị dâu Tống và mấy chị em quân nhân khác lên núi hái rau dại. Nơi sơn dã, liếc mắt nhìn qua là những bông hoa nhỏ màu vàng, gọi là rau khúc (thử khúc thảo).
Có thể dùng để làm bánh rau khúc. Khương Song Linh đi theo hái được không ít rau khúc, ngải cứu mọc ven đường cũng không buông tha, hái được chừng hai giỏ lớn. Chưa hết, hiện tại đang là mùa măng xuân mọc nhiều vô kể, chị dâu Tống còn hái được hai bao tải măng to tướng.
Cả đám người suýt nữa thì vặt trụi rau dại trên núi.
Khương Song Linh và Triệu Dĩnh Hoa xách giỏ về nhà, rửa sạch cẩn thận, chần qua nước sôi, bỏ vào nồi nấu, sau đó giã thành bột rau, trộn vào bột nếp và bột gạo tẻ.
Không chỉ làm bánh rau khúc, còn làm bánh ngải (thanh đoàn) màu xanh đậm đà. Từng chiếc bánh ngải nhỏ xinh, trông giống như bánh trôi vậy. Bởi vì không phải thuần bột nếp, không mềm dẻo như bánh trôi, thêm bột gạo tẻ vào nên có độ cứng vừa phải.
Họ hái được nhiều rau dại nên làm được bánh rau khúc và bánh ngải cũng nhiều, hơn mười cái liền.
