Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 569

Cập nhật lúc: 12/01/2026 16:59

Giờ thì hay rồi, Triệu Dĩnh Hoa nửa đời trước thuận buồm xuôi gió, nửa đời sau ngâm trong nước đắng, năm đứa con trai c.h.ế.t mất ba, người đến trung niên nếm đủ nỗi đau mất con, cũng chẳng sướng hơn bà ta có một trai một gái là bao.

Vận mệnh này đúng là biết trêu ngươi.

"Lát nữa gặp bà Triệu, an ủi bà ấy vài câu đi."

"Kìa kìa, nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, có phải Triệu Dĩnh Hoa đến không?"

Triệu Dĩnh Hoa cùng một người phụ nữ bên cạnh vừa nói vừa cười đi vào. Bà cụ Lâm và mấy người bên cạnh nhìn thấy bà đều kinh ngạc không thôi. Người phụ nữ tóc đen nhánh, tinh thần phấn chấn trước mắt này, thế mà lại là bà Triệu các bà từng quen biết sao?

Sao trông còn trẻ hơn cả mười mấy năm trước lúc mới đi vậy??

Triệu Dĩnh Hoa nhìn một vòng bạn cũ vẫy tay: "Chào các chị em già, đã lâu không gặp!"

"Mọi người những năm này sống thế nào?"

"Tôi á? Tôi sống tốt lắm."

Bà cụ Lâm mở miệng hỏi: "Lúc đó bà chẳng bảo chỉ đi giúp chăm sóc con dâu út ở cữ thôi sao, sao mà một đi không trở lại thế?"

"Haizz." Triệu Dĩnh Hoa cười một cái, "Giờ thì khác rồi, sau này tôi vào làm giáo viên thư pháp ở Cung Thiếu nhi, có công việc nên không về được, tôi thích công việc hiện tại lắm."

"Bà ăn mặc thế này trông được đấy chứ, bộ quần áo trên người này vừa đoan trang lại đẹp, sao tôi chưa thấy bán ngoài chợ bao giờ nhỉ?"

"Vợ thằng Năm nhà tôi tự tay may cho tôi đấy." Triệu Dĩnh Hoa kéo vạt áo, bà vui vẻ cực kỳ.

Phụ nữ mà, dù ở tuổi nào cũng không ai là không thích quần áo đẹp.

"Con dâu bà còn có tay nghề này sao?" Bà cụ Lâm kinh ngạc nói.

"Chứ còn gì nữa, tay nghề nó khéo lắm. Vợ thằng Năm là giảng viên trường mỹ thuật, trong trường nó còn có chuyên ngành in nhuộm trang phục, thiết kế thời trang gì đó... Có rất nhiều mẫu quần áo mới lạ, nó cũng may cho tôi mấy bộ."

"Thế á?" Mấy bà lão kinh ngạc, vừa nãy chẳng phải còn nghe nói con dâu út của bà ấy là cô gái nông thôn quê mùa sao, sao giờ lại thành giảng viên đại học rồi.

Từ lúc Triệu Dĩnh Hoa bước vào, nụ cười trên mặt Hà Thục Tình đã nhạt đi: "Trước kia chẳng phải nghe nói vợ thằng Năm nhà bà là cô gái nông thôn sao, năm đó bà còn nói với người ta thế mà, sao giờ lại biến thành giảng viên đại học rồi?"

"Lại đổi người khác à?"

Triệu Dĩnh Hoa lườm bà ta: "Bà nói bậy bạ gì thế, vợ thằng Năm nhà tôi bản thân nó chính là một cô gái ưu tú, lý lịch trong sạch, học giỏi, còn làm giáo viên xóa mù chữ, tranh nó vẽ từng được đăng báo nhận giải thưởng đấy."

"Con gái nông thôn thì làm sao, bà với tôi trước kia chẳng phải cũng đều là gái quê cả sao?"

Một người bên cạnh xen vào: "Phải đấy, bà Hà, bà đừng có nói lung tung."

"Bà Triệu, lần này bà về là định ở lại luôn à?"

"Không, tôi ở Thành phố núi bên kia còn có công việc, lần này là đến ăn Tết với vợ chồng thằng Hai, cả nhà chúng tôi phải tụ họp đông đủ một bữa."

"Vậy gia đình con trai út của bà đâu? Lần này có đi cùng không? Sao không gọi ra cho chúng tôi gặp mặt?"

Hà Thục Tình mím môi che đi ý cười sắp trào ra, bà ta biết thừa Triệu Dĩnh Hoa một mình đến Du Thành, làm gì có bóng dáng ai khác, bèn châm chọc: "Đúng đấy, gia đình thằng Năm đâu? Người còn không đủ, sao gọi là tụ họp đông đủ được?"

"Chúng nó đến sau, chờ mấy ngày nữa là thấy thôi. Lần này chúng nó đi Kim Lăng và Thủ đô trước, sau đó mới đi máy bay tới đây."

"Còn đi một vòng lớn thế cơ à?"

"Chứ sao nữa, cho nên tôi không đi cùng chúng nó."

"Sao lại còn phải đi Kim Lăng?"

"Cháu trai cả của tôi, còn cả em trai ruột của vợ thằng Năm, hiện tại đang học đại học ở đó. Vợ thằng Năm bảo đi thăm con trai với em trai trước, rồi đi chơi một vòng ở hai nơi đó, đoàn tụ xong mới cùng nhau bay tới đây."

"Bộ xương già này của tôi không đi theo chúng nó lăn lộn được."

Bà cụ Lâm cau mày cố gắng nhớ lại chuyện năm xưa: "Cháu trai cả của bà, là thằng bé Việt Việt phải không? Hồi đó là một cậu bé khôi ngô tuấn tú như ngọc, giờ bao lớn rồi? Còn chưa tới hai mươi đâu nhỉ? Sao đã vào đại học rồi? Học ở đâu thế?"

"Mười sáu, không nhỏ đâu."

"Phải gặp, thằng bé này lớn rồi, nhất định phải gặp."

Khi máy bay dừng hẳn và cửa khoang mở ra, Khương Song Linh thực sự nóng lòng muốn xuống ngay. Cô cảm thấy đi máy bay cũng thật khó chịu, hận không thể lập tức trải nghiệm cảm giác chân chạm đất. Đặc biệt là ghế ngồi trên máy bay quá chật chội, còn không thể đi lại tùy ý, đến cả cơ hội xuống trạm nghỉ chân như đi tàu cũng không có.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70] - Chương 569: Chương 569 | MonkeyD