Lẫm Nghiễm Thính Tương Vũ - Chương 5
Cập nhật lúc: 14/08/2026 13:03
Chương 5
“Sóc Nguyệt biết chăn nuôi, biết nữ công, một mình cũng có thể vun vén cuộc sống thật tốt. Một tên thư sinh chỉ biết sách vở như ta còn không sánh bằng nàng, sao nàng có thể làm ta mất mặt?”
“Chưa từng đọc sách không phải lỗi của Sóc Nguyệt. Ta dạy nàng đọc sách, dạy nàng nhận chữ, giống như hồi nhỏ nàng dạy ta đá cầu, được không?”
Cũng tại ánh trăng đêm ấy quá trong và lạnh nên khi rơi trên đôi mắt mang ý cười của Tiêu Lâm Nghiễn, khiến cả người hắn dịu dàng đến lạ. Ta như bị ma xui quỷ khiến, ích kỷ đáp một tiếng: “Được.”
07
Bà mối làm việc rất nhanh, còn làm vô cùng rầm rộ.
Chưa tới mấy ngày, cả thôn Nguyệt Lượng đều truyền chuyện hôn sự của ta và Tiêu Lâm Nghiễn.
Bà mối nhận tiền, đặt may hôn phục theo số đo cho ta, ngay cả cửa sổ cũng dán giấy cắt đỏ, khắp nơi đều đầy không khí vui mừng.
Ngày tháng vẫn giống như trước, chỉ là số lần tiểu tư của Thẩm Thanh chạy về quê càng nhiều, thư đưa tới cũng nhiều hơn trước.
Từng xấp từng xấp thư được đưa tới, sau khi bị ta ném vào chuồng lợn chúng dần dần đã cao như một ngọn núi nhỏ.
Trong thư viết gì, có bao nhiêu chữ, ta sẽ không bao giờ biết nữa, cũng không để ý nữa.
Bởi vì Tiêu Lâm Nghiễn nói với ta, ta sắp gả cho hắn rồi, ta phải bận chuyện xuất giá, sẽ không còn phí hết tâm tư đi đọc hết bức thư này tới bức thư khác mà mình không hiểu nữa.
Cảnh chia tay dưới mưa ngày ấy, ta đã sớm quên sạch, nhưng Thẩm Thanh lại nhớ rõ mồn một.
Chiếc trâm vàng vô tình rơi xuống đất không thể đưa tới tay ta, Thẩm Thanh cảm thấy tiếc nuối.
Hắn thở dài, cẩn thận lau sạch bụi trên đó, sau đó đặt vào một chiếc hộp tinh xảo.
Những ngày này thư hắn gửi tới hết bức này tới bức khác, từng chữ từng câu đều là Thẩm Thanh kể về sự áy náy, yêu thích và nhớ nhung dành cho ta.
Mấy bức cuối cùng viết rằng, sau Trung thu hắn chuẩn bị tự mình tới đón ta.
Thẩm Thanh viết, hắn là người rộng lượng, sẽ không so đo lỗi lầm của ta, vẫn muốn dùng kiệu tám người khiêng đón ta vào cửa.
Chuyện quan trọng như vậy, với thân phận một đại quan trong kinh, hắn không muốn hạ mình về quê tự nói với ta, hắn không muốn mất thể diện.
Bởi vậy, hắn vẫn lén lút sai tiểu tư thân cận tới đưa thư.
Hôn phục đã sớm được sai người đặt may. Những khi Thẩm Thanh trằn trọc không ngủ được, hắn sẽ đứng dậy mặc hỉ phục, cầm túi thơm ta từng tặng hắn làm tín vật định tình trong tay, ngồi lặng lẽ một bên, ngây người nhìn suốt cả đêm.
Ngay cả tiểu tư bên cạnh cũng không hiểu nổi tâm tư lão gia nhà mình.
Chính Thẩm Thanh cũng không hiểu rốt cuộc là vì sao.
Hắn nhìn túi thơm thì nhớ đến đôi mắt đỏ hoe của ta, nhìn hôn phục thì tưởng tượng cảnh ta gả tới, ngay cả lúc gặp Tạ tiểu thư nhà Thượng thư hắn cũng bất chợt nhớ tới nụ cười của ta.
Hắn không hiểu vì sao một người coi trọng tiền đồ như mình, chỉ vì nhớ đến đôi mắt ta khóc đỏ hoe mà hết lần này tới lần khác do dự, cuối cùng từ chối liên hôn với Tạ gia.
Trong lòng Thẩm Thanh bỗng ngũ vị tạp trần.
Những ngày này hắn sai tiểu tư đưa rất nhiều thư do chính tay hắn viết cho ta, hai ngày một bức, thậm chí một ngày một bức nhưng không nhận được một lần hồi âm nào của ta.
Thẩm Thanh cho rằng ta đang giận dỗi hắn, đang chờ hắn tới dỗ.
Hắn nghĩ, không sao cả.
Đợi tới ngày lành giờ tốt, hắn sẽ dùng kiệu tám người khiêng, vẻ vang trở về quê đón người.
Ta nhất định sẽ lệ nóng doanh tròng, đỏ mắt nhào vào lòng hắn.
Hắn không muốn nghĩ theo hướng xấu nữa, hắn nắm túi thơm trong tay rồi ngủ say.
Đợi Sóc Nguyệt vào cửa là được rồi.
Thẩm Thanh nghĩ như vậy, vui vẻ ngủ.
Trong mộng hắn thấy ta mặc một thân áo đỏ gả cho hắn.
Giống như hồi nhỏ, hắn nắm tay ta.
…
Ngày Tiêu Lâm Nghiễn cưới ta, mười dặm hồng trang, kiệu tám người khiêng, vô cùng vẻ vang.
Ta trùm khăn voan đỏ, vừa căng thẳng vừa kích động ngồi trong khuê phòng.
Ngày này Thẩm Thanh thức trắng đêm, trời chưa sáng đã thay hôn phục.
Hắn phân phó tiểu tư chuẩn bị sính lễ, đi trước một bước.
Còn hắn chuẩn bị cưỡi ngựa, rầm rộ cưỡi ngựa trở về quê, để tất cả mọi người đều thấy Thẩm Thanh hắn không phải kẻ đỗ đạt rồi quên hôn ước.
Thật trùng hợp.
Ta chờ Thẩm Thanh ba năm, không ngờ ngày hắn quyết định tới cưới ta, cũng chính là ngày ta xuất giá.
Tiểu tư hẳn đã nghe được lời bàn tán của phụ nhân trong thôn, biết ta sắp gả chồng, vì vậy vội vàng chạy đi báo tin cho Thẩm Thanh xong lại chạy tới ngăn ta, thở còn không ra hơi.
Ngay khoảnh khắc ta và Tiêu Lâm Nghiễn được hắn đỡ lên xe ngựa.
Giọng nói the thé của tiểu tư cắt ngang chúng ta.
Hắn vừa gấp vừa hoảng:
“Nương t.ử xin dừng bước!”
“Nương t.ử chẳng lẽ quên lão gia nhà ta rồi sao?”
“Lão gia ngày đêm nhớ mong nương t.ử, một lòng muốn cưới người, sao người không chờ thêm nữa? Thẩm gia nhất định sẽ dùng kiệu tám người khiêng nghênh cưới.”
“Nương t.ử chẳng lẽ đã quên tình nghĩa lão gia dành cho người trong ba năm này rồi sao? Người sao có thể quên mà gả cho người khác?”
Lời này vừa nói ra, phụ lão hương thân đều nhỏ giọng bàn tán.
Mọi người tuy không đọc sách, nhưng đều là người hiểu đạo lý.
“Ta nhổ! Tình nghĩa ch.ó má!”
“Để một cô nương chưa chồng chờ ba năm, Thẩm gia lang quân không chịu cưới, chẳng lẽ còn không cho người ta gả cho người khác sao?”
“Đúng vậy đúng vậy! Làm lỡ dở cô nương nhà người ta mấy năm vậy mà còn có mặt mũi ở đây ăn nói kể lễ.”
…
Thẩm Thanh lúc này mới vội vã chạy tới, đại khái hắn đã nghe được chuyện ta gả chồng, nên không ngừng vó ngựa chạy tới.
Hắn vội đến mức ngay cả hạ nhân cũng không mang theo, tóc tai rối loạn, nhìn ra vô cùng hoảng hốt.
