Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 130:"""""
Cập nhật lúc: 20/02/2026 18:04
Hiện tại Trương Siêu vẫn đang nỗ lực tìm kiếm thêm những nhân chứng khác có mặt tại hiện trường lúc đó để củng cố hồ sơ.
Kỳ thi sát hạch tuyển dụng nhân sự cho Tổ tính toán được ấn định tổ chức vào sáng thứ Sáu.
Kỳ thi được chia làm hai vòng: Thi viết và phỏng vấn trực tiếp. Ban đầu, Chủ nhiệm ngỏ ý muốn mời Vân Ngưng ngồi vào ghế ban giám khảo chấm thi phỏng vấn, nhưng cô đã khéo léo từ chối.
Bây giờ trong Viện đã có không ít lời ra tiếng vào, đồn đại cô giở trò "đi cửa sau" để nhét người quen vào làm. Nếu cô lại chễm chệ ngồi trên ghế giám khảo nữa thì chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này", tự rước thêm rắc rối vào thân.
Bản thân Vân Ngưng thì chẳng mảy may bận tâm đến dăm ba cái lời đàm tiếu đồn thổi đó, nhưng cô không muốn những nỗ lực học tập, ôn luyện miệt mài của các bạn học bị phủ nhận.
Bọn họ đã phải bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, thức khuya dậy sớm để dùi mài kinh sử, cớ sao lại phải chịu đựng cái tiếng xấu là dùng mánh khóe "đi cửa sau"?
Phòng Đọc Tạp chí được trưng dụng làm địa điểm thi lý thuyết. Tất cả các thí sinh đăng ký dự thi đều đang tập trung di chuyển về phía đó.
Vân Ngưng đứng đợi Tiết Vĩnh Hưng ở ngay trước cửa phòng thi để dặn dò, củng cố tâm lý thêm vài câu cuối.
Tình trạng tinh thần của Tiết Vĩnh Hưng trong mấy ngày gần đây đã được cải thiện rõ rệt. Cậu đã dũng cảm đối mặt, nói ra được những uẩn khúc chôn giấu trong lòng nên tâm lý trở nên vô cùng thoải mái, nhẹ nhõm. Cậu rất hợp tác và tích cực làm theo những hướng dẫn của Vân Ngưng.
Cộng thêm sự hỗ trợ nhiệt tình, "bổ túc cấp tốc" từ nhóm Tề Từ, khả năng Tiết Vĩnh Hưng lọt qua vòng thi viết là rất lớn.
Giữa lúc Vân Ngưng đang cẩn thận nhắc nhở Tiết Vĩnh Hưng về trình tự làm bài, phân bổ thời gian hợp lý, thì Đặng Song Vy khoác trên vai chiếc túi xách vải bạt màu xanh bộ đội lững thững đi tới.
Trên tay cô ả cầm hờ hững một cây b.út chì có gắn gôm tẩy ở đầu, phần thân b.út đã bị gặm nham nhở những vết răng.
Đặng Song Vy cố tình huơ huơ cây b.út trước mặt Vân Ngưng, buông lời chế giễu: "Đúng là đồ rắp tâm l.ừ.a đ.ả.o, đến cái đứa đội sổ bét bảng như nó mà cô cũng dám mạnh miệng xúi giục đi thi á? Cô không sợ sau khi có kết quả, bố nó vác mặt đến tận nhà cô để đòi lại tiền học phí sao?"
Tiết Vĩnh Hưng nhíu mày, lên tiếng bênh vực: "Đồng chí Vân Ngưng đã vô cùng tận tâm, dốc lòng giảng dạy cho tôi."
"Xùy, cô ta có tận tâm thì giải quyết được cái quái gì? Quan trọng là cô ta có thực tài, có năng lực thật sự hay không kìa. Cô ta tận tâm dạy cậu cái bí kíp làm sao để giữ vững vị trí đội sổ cuối bảng á? Cái thằng lùn..."
Chữ "lùn" vừa mới trượt ra khỏi miệng, Đặng Song Vy đã giật mình, vội vàng phanh gấp lại.
Cô ả lấm lét đưa mắt nhìn sang Vân Ngưng. Thấy Vân Ngưng không có vẻ gì là sắp lôi cái nhan sắc của ả ra để công kích, c.h.ử.i bới, Đặng Song Vy mới yên tâm tiếp tục giở giọng bề trên: "Sau này rồi cậu sẽ tự khắc vỡ lẽ ra thôi, tôi nói thế này hoàn toàn là có ý tốt, muốn nhắc nhở cậu thôi. Cái vị trí trong Viện 11 này ấy à, tôi đã 'đặt gạch' chốt đơn rồi, các người cứ từ từ mà tận hưởng cái cảm giác bị lừa gạt đi nhé."
Trước khi vác xác đi thi, Đặng Song Vy cũng đã cất công đi nghe ngóng tình hình. Cô ả được biết rằng yêu cầu công việc của Tổ tính toán này không quá khắt khe, chỉ cần sở hữu tấm bằng tốt nghiệp cấp ba là dư sức đảm nhận.
Cô ả tự tin với sự thông minh, lanh lợi của mình, mấy cái bài tính toán tẻ nhạt đó hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Và cái thông tin quan trọng nhất mà ả thu thập được là: Vân Ngưng hiện đang chễm chệ ngồi ở vị trí Tổ trưởng Tổ tính toán đó.
Đến cái loại học dốt như Vân Ngưng mà còn leo lên làm được Tổ trưởng, thì với trình độ của ả, ít nhất cũng phải làm đến chức Chủ nhiệm phòng ban!
Mặc dù ngày xưa thành tích của cô ả cũng chỉ khiêm tốn xếp ở vị trí áp ch.ót, nhưng ít ra thì cái vị trí áp ch.ót đó cũng cao hơn con điểm bét bảng của Vân Ngưng tới cả trăm điểm!
Chỉ cần thuận lợi chen chân được vào Viện 11 làm việc, cô ả sẽ chặn đứng được những lời càm ràm, oán trách của ông bố già ở nhà, từ đó cuộc sống sẽ trở nên dễ thở và tự do hơn rất nhiều!
Cô ả đã vạch sẵn một kế hoạch tác chiến hoàn hảo: Dùng một tháng đầu tiên để thể hiện tài năng, khiến tất cả mọi người trong Viện phải trầm trồ thán phục. Tháng tiếp theo sẽ tìm cách lật đổ, đá bay Vân Ngưng ra khỏi ghế Tổ trưởng.
Hơn nữa, cô ả còn dự định sẽ làm đơn tố cáo Vân Ngưng lên ban lãnh đạo Viện, vạch trần cái tội dùng danh nghĩa của Viện 11 để mở lớp dạy kèm chui, l.ừ.a đ.ả.o tiền bạc.
Cô ả không tin là ban lãnh đạo Viện lại có thể nhắm mắt làm ngơ, bao che cho những hành vi sai trái đó của Vân Ngưng.
Đặng Song Vy càng vẽ ra những viễn cảnh tươi đẹp thì lại càng cảm thấy mãn nguyện, sung sướng. Thậm chí cô ả còn bắt đầu mơ mộng, lên danh sách những thứ sẽ mua sắm khi nhận được khoản tiền lương đầu tiên, dẫu cho cái ngày đó vẫn còn mờ mịt, xa vời vợi.
Mua váy mới hợp mốt này.
Sắm vài thỏi son thời thượng này.
Tậu thêm vài lọ kem dưỡng da Tuyết Hoa Cao nữa chứ.
Mua...
Đặng Song Vy chợt nhận ra, việc có được một công việc ổn định, thu nhập đều đặn hàng tháng quả thực là một điều vô cùng tuyệt vời!
Vân Ngưng chờ cho bóng dáng Đặng Song Vy khuất sau cánh cửa phòng thi rồi mới quay sang dặn dò Tiết Vĩnh Hưng: "Cứ bình tĩnh, làm bài cẩn thận, không việc gì phải vội vàng hấp tấp. Câu nào khó quá, chưa nghĩ ra cách giải thì cứ tạm bỏ qua, tập trung hoàn thành tốt những câu dễ ăn điểm trước đã."
Tiết Vĩnh Hưng ngoan ngoãn gật đầu.
Thời gian làm bài thi viết được quy định là hai tiếng đồng hồ.
Chỉ những thí sinh xuất sắc vượt qua bài thi viết mới đủ điều kiện bước tiếp vào vòng phỏng vấn. Lúc này, Chủ nhiệm đang tất bật chuẩn bị hệ thống câu hỏi phỏng vấn.
Mục đích chính của đợt tuyển dụng này là tìm kiếm nhân sự hỗ trợ đắc lực cho Vân Ngưng, nên việc để cô trực tiếp đứng ra phỏng vấn, tuyển chọn là hợp tình hợp lý nhất. Nhưng ngặt nỗi Vân Ngưng đã kiên quyết chối từ.
Thế là Chủ nhiệm đành phải lân la, đi đường vòng đến thăm dò ý kiến của Vân Ngưng: "Cháu Vân Ngưng à, trong công việc, cháu thích hợp tác với những người có vóc dáng cao to hay thấp bé? Thích người mũm mĩm hay mảnh mai? Chuộng đồng nghiệp nam hay nữ hơn?"
Vân Ngưng: "..."
Chủ nhiệm vẫn tiếp tục hỏi dò: "Cháu thích tuyển dụng người đã tốt nghiệp đại học hay chỉ cần học hết cấp ba là đủ... À, nếu trong danh sách có ai mới chỉ học hết cấp hai thì cháu phải mật báo trước cho chú một tiếng nhé, để chú còn biết đường mà gạch tên loại ngay từ vòng gửi xe."
Vân Ngưng cạn lời: "..."
Trời đất ơi, rốt cuộc cô phải giải thích thế nào thì ông ấy mới chịu tin là cô thực sự KHÔNG HỀ có ý định nhét người nhà, đi cửa sau cơ chứ?!
Chủ nhiệm vỗ vai cô cười sảng khoái: "Chú hiểu, chú hiểu hết mà! Cháu cứ yên tâm!"
Vân Ngưng bất lực: "..."
Ông ấy hoàn toàn chẳng hiểu cái quái gì cả!!
Kết quả của vòng thi viết dự kiến sẽ được công bố vào thứ Hai tuần sau. Để đảm bảo tính minh bạch, công bằng tuyệt đối cho kỳ thi, toàn bộ bài làm của thí sinh sẽ do đích thân các vị lãnh đạo cấp cao của Viện đứng ra chấm điểm.
Có sự hiện diện và giám sát c.h.ặ.t chẽ của Viện trưởng Vương Chí, Vân Ngưng mới có thể thở phào nhẹ nhõm đôi chút. Cô thực sự e ngại việc ông Chủ nhiệm lại tự suy diễn lung tung, làm sai lệch kết quả để "chiều lòng" cô.
Danh sách những thí sinh lọt vào vòng phỏng vấn sẽ được niêm yết công khai trên bảng thông báo chung của Viện.
Ngay từ sáng sớm tinh mơ, hệ thống loa phát thanh của đại viện đã oang oang phát thông báo, nhắc nhở các thí sinh dự thi chủ động đến xem kết quả.
Vân Ngưng vẫn đang trên đường đạp xe đến cơ quan, nghe thấy tiếng loa thông báo liền vội vã giục Lục Lăng đạp nhanh hơn: "Anh làm sao thế, dạo này em cứ có cảm giác thể lực của anh có vẻ sa sút, yếu đi thì phải."
Lục Lăng khẽ nhíu mày: "?"
Và chỉ một giây sau đó, chiếc xe đạp bỗng chốc tăng tốc đột ngột, lao vun v.út về phía trước như một mũi tên xé gió.
Khu vực trước bảng thông báo lúc này đã tụ tập rất đông người.
Chỉ tiêu tuyển dụng cho Tổ Đổi mới đợt này chỉ có vỏn vẹn 5 người, và ban tổ chức sẽ chọn ra 10 thí sinh có điểm số cao nhất để bước vào vòng phỏng vấn. Tổng số hồ sơ đăng ký dự thi là 39 người.
Trong số 39 người đó, số lượng người thực sự có sự đầu tư, ôn luyện nghiêm túc vô cùng ít ỏi. Gần một nửa chỉ mang tâm lý "thi thử cho biết", trông chờ vào vận may, hoặc là những người đang có công việc ổn định nhưng muốn thử sức tìm kiếm cơ hội "nhảy việc" tốt hơn.
Chỉ có phần còn lại là những người thực sự khao khát công việc và đã bỏ thời gian ra chuẩn bị.
Tuy nhiên, cái thông báo tuyển dụng dán trên bảng tin lại vô cùng chung chung, trừu tượng. Chỉ ghi vắn tắt là "thi đ.á.n.h giá năng lực Toán học", chẳng có giới hạn kiến thức cụ thể nào, khiến cho việc ôn tập trở nên vô cùng m.ô.n.g lung, khó định hướng.
Đặng Song Vy đã chầu chực, đứng canh me trước bảng thông báo từ sáng sớm.
Ông Đặng Quốc Xuyên cũng cất công xin nghỉ làm một buổi sáng để đi tháp tùng con gái.
Thấy bố đi theo, Đặng Song Vy càu nhàu, khó chịu ra mặt: "Con đã bảo là không cần bố phải lóc cóc đi theo rồi mà, tự con xem kết quả cũng được, bố cứ thích làm quá lên."
Đặng Quốc Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Cái miệng mày thì có tin được câu nào không? Nhỡ mày thi rớt thê t.h.ả.m, rồi về nhà lại leo lẻo bịa chuyện lừa tao là đỗ đạt rồi thì sao?"
Đặng Song Vy: "..."
Cái ông bố này, đôi khi hiểu rõ bản tính của con gái đến mức đáng sợ.
Nhưng mà, với cái năng lực xuất chúng của cô ả, làm sao có chuyện thi rớt được cơ chứ?
Đặng Song Vy tự tin vỗ n.g.ự.c: "Bố cứ chuẩn bị tinh thần mà mở tiệc ăn mừng đi. Bố thử nhìn xem, cái đại viện này đào đâu ra mấy đứa có bằng cấp ba đàng hoàng mà lại thất nghiệp ở nhà như con? Trong cái lứa này, con tự tin mình là người ưu tú, xuất chúng nhất đấy."
Đặng Quốc Xuyên cười khẩy một tiếng mỉa mai: "Mày còn có cái mặt mũi mà vỗ n.g.ự.c tự hào về cái thành tích đó à? Tao thực sự không biết là nên đ.á.n.h mày một trận cho tỉnh ra hay là khóc cho cái sự vô dụng của mày nữa."
Cái kiểu tự phong mình là giỏi nhất trong một đám người kém cỏi, thì có gì đáng để khoe khoang?
Đặng Song Vy vẫn một mực khẳng định: "Dù sao thì hôm thi con cũng thấy đề thi khá vừa sức, con làm bài trơn tru, thuận tay lắm."
Đặng Quốc Xuyên vỗ trán, thở dài thườn thượt: "Thôi mày im ngay đi, tao nghe mày nói mà thấy sợn cả gai ốc rồi đây này."
Cái đề thi mà có thể khiến cho một đứa học dốt như Đặng Song Vy cảm thấy "trơn tru, thuận tay", thì cái đề thi đó phải dễ đến mức độ nào cơ chứ??
Nếu cô ả thực sự làm bài tốt, điều đó đồng nghĩa với việc tiêu chuẩn tuyển chọn của Viện 11 đã xuống cấp trầm trọng.
Còn nếu cái sự "thuận tay" đó chỉ là do cô ả ảo tưởng sức mạnh, làm sai bét bèn ben mà cứ ngỡ mình làm đúng... thì coi như tương lai của cô ả chấm dứt từ đây.
Đặng Quốc Xuyên đứng giữa hai luồng suy nghĩ, tiến thoái lưỡng nan, chẳng biết nên cầu mong cho kịch bản nào xảy ra.
Nhóm người của Vân Ngưng cũng vừa vặn đi tới.
Đặng Song Vy liếc mắt nhìn thấy Lục Lăng đầu tiên, ả khẽ nhếch mép buông một điệu cười khinh bỉ. Sau đó ả mới đưa ánh mắt săm soi, đ.á.n.h giá Vân Ngưng.
Tiết Vĩnh Hưng cũng lầm lũi đi bên cạnh. Đặng Song Vy thầm mỉa mai, Vân Ngưng quả thực là đồ to gan, dám mặt dày dẫn theo cả Tiết Vĩnh Hưng đến xem kết quả.
Chắc là muốn làm trò cười cho thiên hạ đây mà. Thà để cái đứa ngu ngốc đó tự học, khéo khi kết quả còn khá khẩm hơn là giao cho Vân Ngưng kèm cặp.
Đặng Song Vy lẩm bẩm châm chọc: "Kẻ nào đó chuẩn bị tinh thần mà khóc lóc, chuẩn bị sẵn khăn tay đi là vừa."
Vân Ngưng điềm nhiên đáp trả: "Chắc là kẻ nào đó lại đang thèm thuồng cái mùi vị tởm lợm của giòi bọ trong hố xí rồi nhỉ?"
Đặng Song Vy c.h.ế.t sững: "... Mày nói cái quái gì thế?"
Vân Ngưng quay sang nhìn Đặng Quốc Xuyên, bắt đầu giở bài diễn sâu, rưng rưng nước mắt nói: "Thưa chú Đặng, cháu vẫn luôn đinh ninh rằng cháu và Song Vy là đôi bạn học vô cùng thân thiết, gắn bó. Cháu không thể ngờ được, ngày đó cậu ấy lại cầm đầu một nhóm bạn, dồn cháu vào chân tường trong cái nhà vệ sinh bẩn thỉu. Cậu ấy đe dọa, ép buộc cháu phải bốc phân ăn, nếu không thì sẽ khóa trái cửa, nhốt cháu trong đó mãi mãi, cháu..."
Nước mắt Vân Ngưng chực trào ra như mưa, khuôn mặt chất chứa nỗi sợ hãi, hoảng loạn tột độ.
Mấy chục con người đang tụ tập xem thông báo xung quanh đồng loạt im bặt, hướng ánh mắt tò mò, sửng sốt về phía họ.
Đặng Quốc Xuyên: "..."
Đặng Song Vy: "..."
Đặng Quốc Xuyên gầm lên giận dữ: "ĐẶNG! SONG! VY!"
Đặng Song Vy giật b.ắ.n mình, lắp bắp không thành lời: "!!"
Cái con ranh Vân Ngưng khốn khiếp này!!
Vân Ngưng vẫn tiếp tục diễn trọn vai một cô gái lương thiện, bao dung: "Chú Đặng ơi, chú đừng mắng mỏ, trách phạt Song Vy nữa. Chuyện cũng qua lâu rồi, cháu đã tha thứ cho mọi lỗi lầm của cậu ấy. Trong thâm tâm, cháu vẫn luôn mong muốn hai đứa có thể hàn gắn, tiếp tục làm những người bạn tốt của nhau."
Đặng Quốc Xuyên cảm thấy da mặt mình nóng ran, ngượng ngùng đến mức muốn tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống: "Mày mở to mắt ra mà nhìn tấm lòng bao dung, vị tha của Vân Ngưng đi!! Rồi tự soi gương nhìn lại cái bản mặt xấu xa của mày xem!"
Chưa kịp lướt mắt nhìn thấy kết quả thi, Đặng Song Vy đã lãnh trọn hai cú đá trời giáng từ ông bố đang thịnh nộ.
Cô ả ôm m.ô.n.g kêu oai oái: "Vân Ngưng! Mày! Mày nhớ mặt tao đấy... Á! Bố ơi! Đừng đ.á.n.h nữa!!"
Đặng Song Vy vừa ôm cái m.ô.n.g đau điếng vừa lườm Vân Ngưng bằng ánh mắt uất hận, hằn học tiến lại gần, trong đầu nung nấu ý định phải cho Vân Ngưng một bài học nhớ đời.
Thế nhưng, cô ả chưa kịp vung tay lên thì Vân Ngưng đã lạnh lùng lướt ngang qua người ả, để lại một câu khinh khỉnh: "Vô vị, tốn thời gian."
Đặng Song Vy: "..."
Cô ta mà vô vị á? Cô ta mà tốn thời gian á?!
Vân Ngưng chưa kịp bước đến sát bảng thông báo, thì Tề Từ, người đã nhanh chân chen vào xem trước, bỗng nhảy cẫng lên ăn mừng sung sướng: "Xuất sắc!!"
Hành động phấn khích thái quá của cậu chàng đã thu hút toàn bộ sự chú ý của đám đông.
Tề Từ lao như bay đến trước mặt Tiết Vĩnh Hưng, vỗ vai bôm bốp: "Cậu đỉnh thật đấy, thế mà cũng làm được!"
Tiết Vĩnh Hưng mới theo học "lớp phụ đạo cấp tốc" của Vân Ngưng được vỏn vẹn có vài ngày thôi cơ mà!
Thế mà cậu ta đã thực sự thi đậu vòng viết rồi!
Không những thế, cả ba cô bạn gái học cùng lớp bổ túc ban đêm cũng xuất sắc lọt vào vòng phỏng vấn!
Lúc này, nụ cười rạng rỡ mới thực sự nở trên môi Vân Ngưng. Cô tiến lại gần bảng thông báo để kiểm tra lại một lần nữa cho chắc chắn. Tên của cả bốn người học trò đều chễm chệ nằm ở những vị trí đầu bảng.
Bảng danh sách được sắp xếp theo thứ tự điểm số từ cao xuống thấp. Việc tên của họ lọt top đầu chứng tỏ điểm thi viết của họ vô cùng ấn tượng, đồng nghĩa với việc cơ hội vượt qua vòng phỏng vấn và chính thức được tuyển dụng là cực kỳ cao.
Rất nhiều phụ huynh từng đến gây rối, tố cáo Vân Ngưng "tuồn đề thi" hôm trước cũng có mặt ở đó để xem kết quả.
Thấy danh sách trúng tuyển, họ đưa mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc, không thể tin nổi: "Bọn họ... bọn họ thực sự đều thi đậu hết cả rồi sao? Lẽ nào đúng là do..."
Vân Ngưng cắt ngang dòng suy diễn của họ, mỉm cười nói: "Đó là kết quả xứng đáng dành cho những người biết nỗ lực học hỏi. Còn các bác thì lại cho rằng những kiến thức tôi dạy chẳng liên quan gì đến kỳ thi, lại còn chê cái mức giá năm đồng một tiết học là quá đắt đỏ, không chịu đầu tư cho con cái đi học đấy chứ."
Đám đông phụ huynh: "..."
Quả thực, hôm đó chính miệng họ đã buông những lời miệt thị, chê bai đó.
Lúc đó họ cứ đinh ninh rằng, bỏ ra năm đồng bạc cho một tiết học, sáu buổi vị chi là mất toi ba mươi đồng, số tiền đó thà để đi chợ mua thịt heo về ăn còn có lý hơn...
Nhưng bây giờ, khi đem số tiền ba mươi đồng đó ra đặt lên bàn cân với một vị trí công việc ổn định, thu nhập đều đặn trong Viện 11, thì nó quả thực quá đỗi nhỏ bé, chẳng bõ bèn gì!!
Cõi lòng họ lúc này đang rỉ m.á.u vì tiếc nuối và hối hận.
Biết trước kết quả mỹ mãn thế này, thì dù có phải đập lợn, vay mượn họ cũng sẵn sàng bỏ số tiền đó ra!
Đến một đứa nổi tiếng là ngốc nghếch, chậm tiêu như Tiết Vĩnh Hưng mà còn dễ dàng vượt qua bài thi viết, thì con cái họ làm sao có thể thi rớt được!
Nhưng dù bây giờ có than vãn, hối hận thế nào thì mọi chuyện cũng đã ngã ngũ, ván đã đóng thuyền.
Một vài thí sinh vừa biết tin mình vượt qua vòng thi viết, vội vàng chạy đến vây quanh Vân Ngưng năn nỉ: "Cô Vân Ngưng ơi, vòng phỏng vấn sắp tới cô có mở lớp hướng dẫn cấp tốc nào nữa không?"
Vân Ngưng: "..."
Mọi người thực sự coi cô là trung tâm luyện thi công chức chuyên nghiệp rồi à.
Vân Ngưng lịch sự nhưng kiên quyết từ chối từng người một: "Xin lỗi, tôi chỉ tổ chức lớp học để hỗ trợ cho mấy người bạn cùng lớp của tôi thôi, hoàn toàn không có ý định kinh doanh, thu lợi nhuận từ việc này đâu ạ."
"Mọi người cũng đừng cố gặng hỏi tôi về bộ câu hỏi phỏng vấn làm gì. Toàn bộ nội dung đề thi đều do các chuyên gia của Viện tự tay soạn thảo, bài làm của thí sinh thì được chính Viện trưởng đích thân chấm duyệt, tôi hoàn toàn không có chút thẩm quyền hay liên quan gì đến các khâu đó cả."
Đặng Song Vy vừa đi vừa đi cà nhắc, tay vẫn ôm khư khư cái m.ô.n.g đau, khập khiễng tiến lại gần bảng thông báo.
Đến cái thằng đần độn như Tiết Vĩnh Hưng mà cũng thi đỗ sao? Cứ nhìn cái cách hắn ta phản ứng lờ đờ, bị cô ta réo tên gọi là "thằng lùn" hàng ngày mà chẳng hề có một chút phản kháng nào là đủ hiểu chỉ số IQ của hắn tồi tệ đến mức nào rồi. Một kẻ như thế mà cũng lọt qua vòng gửi xe được á??
Nhưng nghĩ lại thì, nếu đến cả Tiết Vĩnh Hưng còn đỗ, thì một người tài trí xuất chúng như cô ta chắc chắn cũng phải qua môn với số điểm cao ngất ngưởng.
Dẫu sao thì cái cảm giác "làm bài trơn tru, thuận tay" trong phòng thi hôm đó không thể nào là giả được!
Đặng Quốc Xuyên mặt mày đen như đ.í.t nồi, tức giận rảo bước đi thẳng lên phía trước.
Đặng Song Vy cố gắng thuyết phục bố: "Bố ơi, con linh cảm bài thi đợt này của con cực kỳ xuất sắc. Bố nhìn kìa, đến cái đứa dốt nát như Tiết Vĩnh Hưng còn thi đậu, thì cớ sao con lại không thể?"
Đặng Quốc Xuyên dừng bước ngay trước bảng thông báo.
Danh sách những người trúng tuyển được viết nắn nót, rõ ràng bằng b.út máy.
Đặng Quốc Xuyên căng mắt dò tìm từng cái tên trên bảng, từ trên xuống dưới, rồi lại lộn ngược từ dưới lên trên.
