Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 165

Cập nhật lúc: 23/02/2026 15:01

Đã một thời gian dài không đến văn phòng tìm Lục Lăng, Vân Ngưng suýt nữa thì quên mất anh làm ở bộ phận nào.

Cô bèn nói: "Vậy cháu không đi nữa, đổi người khác đi ạ."

Lục Lăng rất ghét cô, tránh cô còn không kịp, cô tuyệt đối không muốn làm những việc khiến anh không vui.

Vương Chí: "..."

Thanh niên thời nay, ông thật sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của họ nữa rồi.

Vương Chí lên tiếng: "Cháu đừng vội, chú có một ý này. Cháu có thể đi một vòng quanh các phòng ban xem bản thân hợp với nơi nào. Với tình hình của cháu hiện tại, chú thật sự không biết cháu có thể đảm nhận công việc ở phòng nào được."

Bảo cô không làm được ư? Cô lại hòa nhập rất tốt ở cả Phòng Dữ liệu và Bộ phận Vật liệu.

Nhưng bảo cô làm được? Thì quả thực lại chẳng thể nhìn ra năng lực từ bằng cấp của cô.

Vân Ngưng gật đầu đồng ý. Đi dạo thêm vài phòng ban tham quan cũng là chuyện tốt.

Vương Chí nói tiếp: "Chú tiết lộ cho cháu một chút, đợi đến khi nhiệm vụ tên lửa thế hệ thứ ba kết thúc, viện sẽ tập trung toàn lực để nghiên cứu động cơ YF-75."

Động cơ được sử dụng cho tên lửa thế hệ thứ ba hiện tại là YF-73.

So với YF-73, YF-75 chuyển từ một bơm tuabin cung cấp cho bốn buồng đốt sang hai bơm tuabin nối tiếp khí động học, tách biệt hoàn toàn bơm hydro-oxy và bơm oxy lỏng. Hiệu suất được nâng cao đáng kể, phạm vi ứng dụng cũng rộng hơn, đây là một bước nâng cấp công nghệ mang tính bước ngoặt.

Vương Chí tràn đầy tự tin: "Chú muốn cháu tham gia vào dự án này."

Tham gia nghiên cứu và phát triển YF-75, vậy thì cô... có thể từ từ trở thành kỹ sư rồi?! Cho dù bắt đầu từ vị trí trợ lý kỹ sư thì đó cũng là kỹ sư!

Vân Ngưng gật đầu lia lịa.

Vương Chí bật cười: "Nhân sự cụ thể thì chú vẫn đang xem xét, chú cần chọn thêm vài người, hiện tại mới chỉ nhắm được kỹ sư Minh thôi. Thật ra Lục Lăng là người thích hợp nhất, cậu ấy rất có tư duy, nhưng công việc hiện tại của cậu ấy thì không thể bỏ dở được."

Những lời Vương Chí nói tiếp theo, cô đã hoàn toàn không còn nghe lọt tai nữa, trong đầu lúc này chỉ văng vẳng ba chữ: Kỹ sư, kỹ sư, kỹ sư.

Cô có lẽ là người duy nhất trên thế giới này được phân thêm việc mà vẫn thấy vui sướng. Tâm nguyện chưa thể hoàn thành ở kiếp trước, cuối cùng cũng có thể thực hiện được rồi!

Trở về văn phòng, Vân Ngưng cứ ngồi cười ngây ngốc mãi.

Nhóm Thiệu Trân xúm lại với nhau, dán mắt chằm chằm vào cô.

Thiệu Trân hỏi: "Cậu đoán xem tại sao cô ấy lại vui thế?"

Tề Từ đáp: "Theo kinh nghiệm của tớ, có thể là viện nghiên cứu mới có anh chàng đẹp trai nào đó chuyển đến, cô ấy thích ngắm trai đẹp mà."

Thiệu Trân bác bỏ: "Kỹ sư Lục đã đủ đẹp trai rồi, tớ đoán là viện sắp phát tiền thưởng, cô ấy mê tiền cơ."

Chỉ có Mạnh Hải ngập ngừng lên tiếng: "Có khi nào là vì cô ấy được làm nhiều việc hơn không."

Thiệu Trân quát: "Mạnh Hải! Đừng tưởng ai cũng như cậu! Cắm mặt vào làm việc thì rốt cuộc có gì tốt đẹp chứ?!"

Tề Từ hùa theo: "Đúng vậy, lúc nào cũng lẩm bẩm làm việc làm việc, chúng tôi đâu có ngốc!"

Vân Ngưng bước tới gần: "Mọi người đang bàn tán chuyện gì vậy?"

Thiệu Trân đáp: "Bọn này đang cá xem ai làm cậu vui đến mức không khép được miệng thế kia."

Tề Từ chép miệng: "Cậu cười trông mất giá trị thật đấy."

Vân Ngưng vẫn giữ nụ cười ngây ngốc: "Chú Vương vừa gọi tớ qua, giao cho tớ một nhiệm vụ mới."

Thiệu Trân: "..."

Tề Từ: "..."

Thế mà để Mạnh Hải nói trúng phóc rồi?!

Nhìn thấy Mạnh Hải, Vân Ngưng hơi lấy lại chút lý trí.

Mạnh Hải cũng không hợp ở lại tổ tính toán. Thiên phú của  cậu ấy cao hơn những người khác rất nhiều, năm xưa vốn là người thi đỗ đại học, các chương trình học ở lớp bổ túc ban đêm hầu như  cậu đều tự mài mò. Với tốc độ này, chậm nhất là nửa cuối năm sau anh cũng có thể học xong chương trình.

Những người có tài năng không thể bị vùi lấp. Vân Ngưng thầm ghi nhớ chuyện của Mạnh Hải trong lòng.

Sau khi Vân Ngưng được biểu dương, độ nhận diện của cô trong viện tăng lên đáng kể, đã hiếm có ai còn nhắc tới chuyện cô từng thi Vật lý được 2 điểm nữa.

Trước kia, mỗi khi gặp vài kỹ sư lớn tuổi, phản ứng đầu tiên của họ là gọi cô là "con gái của Dương Thư", còn bây giờ, đa phần mọi người đều gọi cô là đồng chí Vân Ngưng.

Buổi trưa đi ăn ở nhà ăn, người của Phòng Dữ liệu bỗng tỏ ra hống hách hơn hẳn các phòng ban khác.

Đặc biệt là vị chủ nhiệm cả đời luôn hiền lành thật thà, nay ôm hộp cơm với dáng vẻ đầy đắc ý: "Mọi người có cần giúp đỡ không? Ây dà, người phòng chúng tôi bận bịu quá, không giúp được rồi. Người có tài năng là vậy đấy, ở đâu cũng cần đến, thời gian eo hẹp lắm."

Lãnh đạo các phòng ban khác: "..."

Đáng ghét, sao lúc đầu lại không kéo Vân Ngưng về phòng mình cơ chứ?

Chủ nhiệm lại bắt đầu màn khoe khoang mới: "Có ai trong các ông dám tin một người từng thi Vật lý được 2 điểm lại có thể đạt được thành tựu như hiện tại không? Chẳng phải là nhờ chúng tôi đã nhiệt tình chào đón Vân Ngưng, không để mai một thiên tài này sao!"

Thành viên các phòng ban khác: "..."

Tức c.h.ế.t đi được.

Nhóm Vân Ngưng là những người vào nhà ăn muộn nhất, lúc này gần như đã kín chỗ. Cô vừa lấy cơm xong, đã thấy vài gương mặt lạ hoắc vẫy tay với mình: "Vân Ngưng, qua đây ăn này, bên này có chỗ trống."

Vân Ngưng: "..."

Đám người này là ai vậy?

Phàn Lâm cũng vẫy tay: "Vân Ngưng! Chỗ bọn anh còn mấy ghế trống này!"

Vân Ngưng nhìn về phía Phàn Lâm, và cả Lục Lăng đang ngồi cạnh anh ta.

Vẫn là không nên chọc cho Lục Lăng khó chịu thì hơn.

Cô mỉm cười với Phàn Lâm, vì để không làm Lục Lăng vướng bận, cô thậm chí không thèm nhìn anh lấy một cái, đi thẳng lướt qua.

Vân Ngưng thầm nghĩ: Mình đúng là một người tốt bụng thấu tình đạt lý!

Lục Lăng: "..."

%*@???

Lục Lăng đặt đũa xuống, không thể nhịn thêm được nữa: "Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì chứ?!"

Phàn Lâm cười đầy ẩn ý: "Ai bảo cậu cứ giữ cái thói hồ lô cưa miệng, người ta không thèm để ý đến cậu nữa rồi, ngớ người ra rồi chứ gì? Đáng ghét nhất là mấy người các cậu, có gì sao không chịu nói thẳng ra."

Lục Lăng: "...!!"

Nhiệt độ đầu đông năm nay thấp hơn mọi năm. Khi mặt trời vừa ló rạng vẫn còn lất phất vài bông tuyết rơi, vừa chạm đất liền tan ra ngay.

Đặng Song Vi ước chừng nhiệt độ, c.ắ.n răng mặc một chiếc áo len. Áo len do mẹ đẻ cô ta đan, kiểu dáng rất bình thường, hơn nữa lại cực kỳ dày cộp, một chiếc áo cũng phải nặng tới mấy cân, mặc lên người mệt phờ. Nhưng hết cách, Đặng Song Vi không muốn mặc áo bông, mặc áo bông trông béo và cồng kềnh lắm.

Sửa soạn xong xuôi, cô ta đứng trước gương chiêm ngưỡng nhan sắc của mình, chỉ thiếu điều xoay vòng vòng rồi tự thốt lên "Mình thật xinh đẹp".

Đặng Quốc Xuyên nhìn cô ta một lúc lâu, bỏ điếu cày xuống, sa sầm mặt mũi bước ra ngoài.

Thôi bỏ đi, thôi bỏ đi, khuất mắt trông coi!

Đặng Song Vi hí hửng bước ra cửa, cô ta đã hẹn Thân Hướng Văn hôm nay cùng đi xem phim. Chẳng hiểu tại sao, hai ngày qua Thân Hướng Văn bặt vô âm tín, khiến trong lòng Đặng Song Vi cứ thấp thỏm không yên.

Điều kiện của Thân Hướng Văn khá tốt, làm việc ở viện 11, thân hình chưa phát tướng, ngoại hình cũng ưa nhìn. Đặng Song Vi một lòng chỉ muốn tìm đối tượng làm ở viện nghiên cứu.

Trước đây Đặng Quốc Xuyên cũng từng nhờ người giới thiệu đối tượng ở viện cho cô ta, nhưng người ta dò hỏi ra quá khứ cô ta từng lêu lổng với đám du côn. Lúc yêu đương thì vẫn tốt đẹp, nhưng đến lúc bàn chuyện cưới xin thì lại không thành, làm như thể cô ta từng làm chuyện gì mờ ám, không nết na vậy.

Bây giờ vất vả lắm mới vớ được Thân Hướng Văn, Đặng Song Vi muốn nắm bắt thật c.h.ặ.t. Cô ta đâu thể chuyện gì cũng chịu thua Vân Ngưng được?!

Đặng Song Vi và Thân Hướng Văn hẹn gặp nhau ở cửa rạp hát, nhưng cô ta cố tình đến trước cửa viện 11 chờ. Cô ta muốn cho Vân Ngưng thấy, cô ta cũng có thể kiếm được một kỹ sư!

Vừa hay Vân Ngưng xách túi đi xuống lầu.

Lục Lăng bước theo sau cô cách chừng hai mét.

Hai người đi đến trước nhà để xe, Vân Ngưng không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng tới trước.

Tuyệt đối không được gây thêm phiền phức cho Lục Lăng! Bắt anh phải đưa rước kẻ thù thì đau khổ biết bao! Cô thà tự đi bộ về nhà!

Lục Lăng: "..."

Anh vô thức giơ tay ra, nhưng chỉ để đó lưng chừng, không dám gọi cô lại.

Phàn Lâm từ phía sau đi tới: "Giờ hối hận vì đã tính toán chuyện có thích hay không rồi sao?"

Lục Lăng thu tay lại với vẻ mặt không cảm xúc: "Tôi chỉ muốn tiện đường đưa cô ấy về, đó là việc tôi nên làm."

"Ây dô, là việc cậu nên làm cơ đấy?" Phàn Lâm cười cợt, "Đúng là cứng miệng. Với cái tâm lý này của cậu, cậu phải nhận thức rõ vị trí của mình đi, cậu bận tâm chuyện người ta có thích mình hay không làm gì? Người ta chưa đá cậu là may lắm rồi, còn không chịu thành thật chút đi."

Lục Lăng: "..."

Anh im lặng một lúc lâu mới bình tĩnh lại, quay người nói với Phàn Lâm: "Bản thiết kế của cậu, sau này để cách xa tôi ra một chút, tôi không muốn nhìn thấy."

Phàn Lâm: "..., Anh!! Anh trai, anh ruột của em, em sai rồi! Ý em không phải vậy, em... em sẽ nghĩ cách giúp anh!!"

Lục Lăng nhướng mày.

Phàn Lâm vắt óc suy nghĩ: "Đầu tiên cậu phải xin lỗi, cậu phải phá vỡ thế bế tắc này, cậu phải thể hiện rõ rằng cậu không giận dỗi nữa, bằng lòng tiếp tục đi theo Vân Ngưng, đúng không? Cậu phải thành tâm một chút, xin cô ấy tha thứ. Đừng có giở cái trò ôm một cái là xong chuyện, chúng ta không có tư cách đó đâu."

Lục Lăng ra chiều trầm ngâm.

Lúc này, Vân Ngưng đã đi đến cổng, nhìn thấy một Đặng Song Vi đang ăn diện lộng lẫy đứng đó. Cô lơ đi và tiếp tục đi thẳng.

Đặng Song Vi nhảy bổ ra chặn trước mặt.

Vân Ngưng: "?"

Cô lách sang trái, Đặng Song Vi bám sang trái. Cô né sang phải, Đặng Song Vi chặn sang phải.

Vân Ngưng: "..."

"Tôi không mắng cô, cô thấy khó chịu trong người hả?" Vân Ngưng lạnh nhạt, "Trước đây cô đối xử với tôi thế nào, tôi đều nhớ rõ mồn một, đừng ép tôi phải tính sổ đ.á.n.h trả."

Nếu không phải Đặng Song Vi đã bị Đặng Quốc Xuyên tẩn cho một trận nhừ t.ử rồi, Vân Ngưng nhất định sẽ ra tay trả thù thay cho nguyên chủ.

Nhưng Đặng Song Vi lúc này lại vểnh mặt lên như một con gà trống chiến thắng, vênh váo đến mức tóc cũng rung rinh theo: "Tôi có đối tượng rồi."

Vân Ngưng: "...Chúc mừng?"

Đặng Song Vi: "Anh ấy làm việc ở viện nghiên cứu."

Vân Ngưng lập tức cảnh giác: "Cô không phải định tìm tôi đòi tiền mừng đấy chứ?"

Đánh nhau thì có thể, chứ đòi tiền thì một cắc cũng không có đâu.

Đặng Song Vi xù lông: "Ai thèm tiền của cô!! Tôi đến đây là để nói cho cô biết, đừng tưởng cô gả cho Lục Lăng là ngon lành lắm, tôi cũng có thể gả vào chỗ rất tốt!"

Vân Ngưng thở phào nhẹ nhõm: "Không đòi tiền là được rồi."

Đặng Song Vi: "..."

Vân Ngưng lại lách qua người cô ta để tiếp tục đi. Đặng Song Vi không can tâm đuổi sát phía sau: "Cô không hỏi xem người đó là ai à?"

Vân Ngưng hờ hững: "Chỉ cần không đòi tiền mừng, thì là ai cũng mặc kệ."

Cô lười phải so đo mấy chuyện này với Đặng Song Vi, thật quá ấu trĩ.

Đặng Song Vi tức tối hét lên: "...Người đó giỏi hơn Lục Lăng nhà cô!"

Nghe vậy, Vân Ngưng cuối cùng cũng khựng lại. Cô quay người, nhìn Đặng Song Vi với vẻ mặt vô cùng kỳ quái: "Cô bảo người đó giỏi hơn Lục Lăng á?"

Đặng Song Vi vốn chỉ muốn ép Vân Ngưng dừng lại, giờ thấy cô thực sự dừng bước quay lại nhìn, cô ta ngược lại lại cảm thấy có chút chột dạ. Cô ta cố cãi cùn: "Lục Lăng cũng chỉ được cái mã ngoài đẹp trai chút thôi, anh ta thì có gì chứ? Kẻ nhu nhược."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 167: Chương 165 | MonkeyD