Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 171
Cập nhật lúc: 24/02/2026 06:06
Trên lầu, Lục Lăng đưa bản phương án đã được xác nhận cuối cùng cho Minh Vũ.
Minh Vũ vẫn chưa chịu từ bỏ ý định: "Thật sự không thể để tôi đến nhà ăn trước, các cậu đi sau được sao?"
Lục Lăng đứng dậy: "Tôi không có ý kiến."
Minh Vũ mừng rỡ như điên.
Lục Lăng bồi thêm một câu: "Nếu anh không lo việc bị bộ trưởng kiếm chuyện thì cứ tự nhiên."
Minh Vũ: "..."
Cái tên Lục Lăng này thật chẳng dễ nói chuyện chút nào.
Minh Vũ đặt bản thiết kế xuống, quay sang hỏi Phàn Lâm: "Hôm nay cậu ta hình như không được thân thiện với tôi cho lắm."
Phàn Lâm đáp: "Bây giờ anh ấy đối với ai cũng chẳng thân thiện đâu, anh không cần để ý đến anh ấy làm gì."
Minh Vũ bừng tỉnh ngộ: "Tôi biết ngay mà, làm gì có ai lại ghét tôi được cơ chứ."
Vừa hay Phàn Lâm đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trước cổng viện 11, Vân Ngưng đang đứng cùng một người đàn ông lạ mặt, không biết đang nói chuyện gì.
Phàn Lâm vội gọi Lục Lăng qua: "Cái gã này sao lại động tay động chân thế kia?"
Lục Lăng phóng tầm mắt nhìn sang.
Người đàn ông đó đang túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Vân Ngưng, còn Vân Ngưng thì đang không ngừng né tránh.
Minh Vũ nhận xét: "Trông có vẻ không ổn lắm."
Lục Lăng vừa xoay người định đi thì bị Phàn Lâm ôm c.h.ặ.t lấy cứng ngắc: "Ngoài cổng có lính gác mà, Vân Ngưng không sao đâu, anh không cần phải đi."
Minh Vũ thì lại cực kỳ bình thản, khoan t.h.a.i ngồi xuống nhấp ngụm trà xem kịch hay.
Lục Lăng: "..., Tôi về văn phòng."
Phàn Lâm: "Thế cũng không được! Cứ ở lỳ đây đi! Trong văn phòng cũng hết việc để làm rồi!"
Lục Lăng: "..., Đây là văn phòng của người ta."
Phàn Lâm: "Mặc kệ, tóm lại là anh không được đi."
"Anh có thích người ta đâu."
"Anh lúc nào cũng có thể ly hôn mà."
"Anh còn biết chiến tranh lạnh nữa cơ đấy~"
Lục Lăng: "..."
Minh Vũ nhấp thêm một ngụm trà nóng, lên tiếng bình luận: "Đời sống tình cảm của Kỹ sư Lục đúng là rất... mới mẻ."
Phàn Lâm đắc ý nhướng mày nhìn Lục Lăng.
Lục Lăng: "..."
Phàn Lâm thở dài thườn thượt, nói bóng nói gió: "Làm người ấy mà, cứ cứng miệng ngượng ngùng quá thì có ngày tự dồn mình vào chỗ c.h.ế.t đấy."
Lục Lăng lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Vân Ngưng vẫn chưa thể thoát khỏi sự bám đuôi lằng nhằng của gã đàn ông kia.
Lúc này đã đến giờ tan ca, mọi người lục tục kéo nhau ra về. Người vây quanh xem náo nhiệt rất đông, nhưng chẳng biết gã đàn ông kia đã nói gì với họ mà tuyệt nhiên không một ai bước tới giúp đỡ, tất cả chỉ đứng vòng trong vòng ngoài bao vây lấy Vân Ngưng và gã ta.
Lục Lăng liếc xéo Phàn Lâm: "Buông tay ra."
Phàn Lâm thấy thời cơ cũng đã chín muồi nên ngoan ngoãn buông tay.
Dưới lầu, Vân Ngưng đã bị Dương Tiêu lằng nhằng đến mức mài mòn hết sạch kiên nhẫn. Mấy phòng ban đều đã tan làm, mọi người cứ xúm đen xúm đỏ quanh họ để nghe Dương Tiêu "kể chuyện".
"Ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã trúng tiếng sét ái tình với cô ấy rồi. Nhưng mẹ tôi lại lâm bệnh, tôi thì đang cần kết hôn gấp, hết cách nên mới đành tạm thời rời xa cô ấy."
"Sau đó tôi cũng đi xem mắt vài chục người nữa, nhưng nhìn đi nhìn lại, tôi vẫn không thể nào quên được cô ấy."
"Tôi quyết định sẽ tiếp cận cô ấy một lần nữa! Tôi phải theo đuổi cô ấy!"
Phông bạt xã hội thời bấy giờ, số người dám đem dăm ba cái chuyện tình cảm sướt mướt ra rêu rao giữa chốn đông người quả thực không nhiều. Có ai mà lại không thích hóng hớt buôn dưa lê cơ chứ, hiếm lắm mới được xem kịch hay diễn ra trực tiếp thế này, chẳng ai nỡ quay lưng bỏ về.
Tính cách của Dương Tiêu có hơi kỳ quái. Gã không thích nghe người khác lải nhải, nhưng một khi đã tự mở miệng thì có thể lải nhải liên tục suốt ba tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ. Khán giả xung quanh càng đông, gã lại càng diễn hăng hái.
Đám đông vô cùng hứng thú, thi nhau gặng hỏi: "Vậy anh đã đợi được cô ấy chưa? Cô gái kia thật là may mắn quá đi mất, rốt cuộc người đó là ai vậy?"
Dương Tiêu gào lên: "Đợi được rồi! Nhưng cô ấy không chịu tin tôi! Xin mọi người hãy nói giúp tôi vài câu với!"
Mọi người xung quanh tò mò dáo dác ngó nghiêng.
Sắc mặt Vân Ngưng lúc này đã cực kỳ tồi tệ, cô lạnh lùng lên tiếng: "Là tôi."
Mọi người: "?"
Vân Ngưng: "Cái cô gái may mắn đó, chính là tôi đây."
Mọi người: "..."
Vân Ngưng nói tiếp: "Tôi và anh ta mới gặp nhau đúng một lần. Vừa gặp anh ta đã yêu cầu phải kết hôn và sinh con ngay lập tức. Những chủ đề tôi nói thì anh ta chẳng mảy may hứng thú, cảm thấy hai bên không hợp nên tôi không bao giờ gặp lại anh ta nữa."
Mọi người: "..."
"Bẵng đi mấy tháng trời, nếu tính theo thời gian thì khéo tôi đã đẻ xong một đứa con luôn rồi ấy chứ, thế mà giờ anh ta lại chạy đến tìm tôi, bảo là với tôi vẫn luôn nhớ mãi không quên."
Mọi người: "..."
Cái quả dưa này...
Có người lên tiếng hòa giải: "Thôi bỏ đi, cậu ta chắc cũng do sốt ruột quá, dẫu sao thì lúc đó mẹ cậu ta cũng đang bệnh nặng mà."
Vân Ngưng tỉnh bơ: "Ồ, là bệnh trĩ đấy."
Mọi người: "..."
Vân Ngưng quay sang hỏi móc mỉa: "Thế trĩ của bác gái đã cắt chưa?"
Dương Tiêu ngượng ngùng gãi đầu: "Mẹ tôi sợ đau."
Mọi người: "..."
Quả dưa này có chút...
Vân Ngưng nói: "Tôi còn nói rõ với anh ta là tôi đã kết hôn rồi, thế mà anh ta..."
Dương Tiêu ngắt lời: "Em đừng có lấy cái lý do đó ra để thoái thác tôi, em không thể nào đã kết hôn được."
Mọi người: "Hít hà."
Một con người tràn trề sự tự tin.
Vân Ngưng thở dài: "Chồng tôi làm việc ngay tại viện 11 này, chính anh ấy là người đã nghe điện thoại của anh đấy."
Dương Tiêu sững sờ: "Anh ta không phải là anh trai em sao? Anh ta lừa tôi?! Tại sao, tại sao em lại chọn anh ta? Tôi có điểm nào không tốt sao?"
Mọi người: "..."
Quả dưa này ăn vào có hơi buồn nôn rồi đấy.
Dương Tiêu vừa dứt lời, đám đông xung quanh lập tức bắt đầu hò reo trêu chọc.
"Kỹ sư Lục mau qua đây đi, vợ anh sắp bị người ta cướp đi mất rồi kìa."
Lục Lăng nhíu mày, sải bước đi tới.
Anh lạnh lùng lướt mắt qua Dương Tiêu một cái, rồi chắn ngay trước mặt Vân Ngưng: "Hắn ta là ai?"
Tề Từ đứng hóng hớt bên cạnh nửa ngày trời rồi, vừa thấy Lục Lăng xuất hiện là lập tức hớn hở chạy tới: "Mau mau so sánh thử xem, xem hai người ai ưu tú xuất sắc hơn."
Nói đoạn, Tề Từ kéo tuột Lục Lăng đến đứng ngay trước mặt Dương Tiêu.
Dương Tiêu cao một mét bảy lăm.
Dương Tiêu hơi phát tướng.
Dương Tiêu...
Dương Tiêu: "..."
Gã chằm chằm nhìn vào khuôn mặt Lục Lăng, cố vớt vát: "Không thể chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài được, tôi ở viện nghiên cứu của mình là Kỹ sư cấp trung, hơn nữa còn là Kỹ sư cấp trung trẻ tuổi nhất đấy."
Tất cả mọi người nghe xong đều bật cười ha hả.
Đòi đọ xem ai lợi hại hơn với Lục Lăng á? Nếu không phải nhờ có Vân Dương Thư đang công tác ở viện 11, thì cái viện nghiên cứu đó còn lâu mới giành giật nổi Lục Lăng về tay mình.
Quan Tầm Phương đứng ngoài hô lớn: "Kỹ sư Lục, hắn ta muốn đọ năng lực với anh kìa."
"Đầu óc gã này có vấn đề hay sao mà lại chạy tới đọ xem ai giỏi hơn với Lục Lăng chứ?"
"Nếu gã mà là người bình thường, thì đã chẳng có chuyện mới gặp mặt đúng một lần đã yêu sống yêu c.h.ế.t thế kia."
"Yêu đương cái nỗi gì? Nếu thật sự thích, thì sau lần gặp đầu tiên đã chủ động liên lạc rồi. Gã căn bản là chẳng thích thú gì sất, chẳng qua là đi xem mắt bao nhiêu bận rồi mà không vớ được con mồi nào dễ lừa, nên cuối cùng mới nhớ lại Vân Ngưng đấy thôi. Tôi đoán mười mươi là hồi đó gã chê Vân Ngưng mang tiếng xấu, tính tình lại thất thường, nhưng ngặt nỗi người ta lại đẹp, nên gã cứ nhung nhớ cái gương mặt của Vân Ngưng."
Chỉ dăm ba câu, đám đông đã bóc trần gần như trọn vẹn mọi tâm tư của Dương Tiêu.
Thế nhưng gã chẳng còn tâm trí đâu mà lên tiếng biện bạch cho mình nữa, bởi trong đầu gã lúc này chỉ ngập tràn hai chữ Lục Lăng.
Dương Tiêu kích động xoa xoa hai tay vào nhau, rồi chìa tay về phía Lục Lăng: "Anh là Lục Lăng đó sao?"
Hàng lông mày của Lục Lăng càng cau c.h.ặ.t hơn.
Dương Tiêu đon đả: "Hiểu lầm, hoàn toàn là hiểu lầm thôi! Hai ta từng gặp nhau rồi mà! Trưởng khoa của chúng tôi ngày nào cũng hết lời ca ngợi anh, còn thường xuyên bảo tôi phải đến tìm anh để xin thỉnh giáo. Khổ nỗi tôi lại không biết mặt anh, nên cứ mãi chưa có cơ hội. Đúng là duyên phận, hoàn toàn là duyên phận!"
Lục Lăng hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang giơ ra của Dương Tiêu, anh ngước mắt nhìn về phía anh lính gác ngoài cổng.
Lính gác đứng nghiêm trang thẳng tắp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Chắc mẩm anh lính này cũng đã nghe lọt tai toàn bộ màn kịch lố lăng vừa rồi.
Lục Lăng cất giọng lạnh nhạt: "Phiền đồng chí tiễn người này đi giúp."
Lính gác sải những bước dài tiến thẳng lại gần.
Dương Tiêu: "..."
Lục Lăng quay sang nhìn Vân Ngưng: "Ai giới thiệu gã này cho em vậy? Người đó có thù oán với em, muốn hại em à?"
Dương Tiêu: "..."
Tề Từ là người đầu tiên không nhịn được, bật cười ha hả. Những người khác vốn định giữ chút thể diện, nhưng thấy Tề Từ cười sảng khoái quá, bọn họ cũng chẳng kìm nén được nữa mà phá lên cười theo.
Lần đầu tiên trong đời được ăn một quả dưa chất lượng thế này, chắc phải về nhà từ từ tiêu hóa mất.
Dương Tiêu cúp đuôi xám xịt lủi mất.
Lục Lăng vừa định nói gì đó thì Mạnh Hải và Tề Từ đã bước tới.
Vân Ngưng vội vàng lui lại một bước. Cô cứ đinh ninh là mình làm thế thần không biết quỷ không hay, trong lòng còn thầm tự biểu dương bản thân.
Cô đúng là quá biết suy nghĩ cho Lục Lăng mà!
Vân Ngưng tủm tỉm cười nói: "Cảm ơn anh nha, tôi đi chung với bọn họ là được rồi. Ngày mốt tôi phải tham gia kỳ thi ở lớp bổ túc ban đêm, hai ngày tới sẽ bận lắm, anh không cần đợi tôi đâu."
Lục Lăng lùi lại phía sau.
Trong cơn hoảng hốt, anh mơ hồ như lại nghe thấy tiếng cười nhạo đầy mỉa mai của Phàn Lâm văng vẳng bên tai.
Lục Lăng ngước mắt nhìn lên chỗ Phàn Lâm.
Phàn Lâm: "?, Nhìn em làm gì, nãy giờ em đâu có nói tiếng nào."
Lục Lăng cau mày, xoay người đuổi theo Vân Ngưng: "Đợi đã."
Vân Ngưng thắc mắc: "Còn chuyện gì sao?"
Lục Lăng liếc nhìn Tề Từ, rồi lại nhìn sang Mạnh Hải.
Tề Từ lập tức hiểu ý: "Đã rõ, chúng tôi..."
Lục Lăng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ Tề Từ bồi thêm một câu: "Chúng tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài đâu, hai người cứ tự nhiên nói chuyện đi."
Nói rồi, hai người họ vẫn cứ dán mắt chằm chằm vào Lục Lăng không chớp.
Lục Lăng: "..."
Chẳng hiểu vì sao mà trông Lục Lăng có vẻ không được vui cho lắm.
Haiz, cái đứa trẻ này, tâm lý vẫn còn tự dằn vặt quá, lúc nào cũng thích tự chuốc bực vào thân.
Vân Ngưng lên tiếng: "Bọn tôi định qua nhà tìm Thiệu Trân, anh chắc chắn là không muốn đi cùng đâu, anh cứ về trước..."
Lục Lăng cắt ngang: "Tôi muốn đi."
Vân Ngưng: "..."
Chẳng phải Lục Lăng rất ghét nguyên chủ sao?
Vân Ngưng nhấn mạnh: "Tôi sẽ luôn đi cùng họ, tuyệt đối sẽ không có nguy hiểm gì đâu, anh không cần phải bận tâm việc ăn nói với bố mẹ tôi làm gì."
Lục Lăng đối xử tốt với cô, nghĩ đi nghĩ lại chắc cũng chỉ vì muốn báo đáp công ơn của Thang Phượng Ngọc và Vân Dương Thư mà thôi.
Lục Lăng buông thõng một câu: "Mấy người đi chung với nhau, trông lại càng nguy hiểm hơn đấy."
Tề Từ: "..."
Mạnh Hải: "..."
Tề Từ nhỏ giọng rầm rì: "Có phải chúng ta vừa bị c.h.ử.i xéo không?"
Mạnh Hải lắc đầu quầy quậy: "Lục Lăng ca là người tốt mà, anh ấy sẽ không mắng chúng ta đâu."
Tề Từ: "... Vậy à."
Vân Ngưng hết nói nổi: "Cậu không cảm thấy cách nói của anh ấy có gì đó sai sai sao?"
Tề Từ nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi đáp: "Mạnh Hải nói có lý, Kỹ sư Lục là người tốt mà."
Vân Ngưng: "..."
Là cô sai rồi, cô không nên làm khó Tề Từ và Mạnh Hải, không nên đưa hai người họ đến viện 11, không nên để họ rơi vào tình cảnh nguy hiểm nhường này, đến lúc bị người ta đem bán khéo còn vui vẻ giúp người ta đếm tiền.
Vân Ngưng đành bó tay: "Anh đừng gượng ép bản thân nữa, bọn tôi thật sự chỉ ghé qua nhà Thiệu Trân một chuyến thôi."
Hôm nay Thiệu Trân không đến chỗ làm.
Ban đầu Tề Từ và Mạnh Hải cứ ngỡ cô ấy bị ốm nên xin nghỉ phép, cho đến lúc ăn trưa ở nhà ăn gặp chủ nhiệm mới vỡ lẽ ra là Thiệu Trân không hề xin phép, mà trực tiếp cúp cua trốn việc.
Xưa nay Thiệu Trân làm việc vô cùng cẩn trọng và nghiêm túc. Cho dù có không khỏe trong người, cô ấy nhất định cũng sẽ xin phép t.ử tế, tuyệt đối không có chuyện bốc hơi mất tăm mất tích chẳng một lời c.ắ.n rứt như vậy.
Tề Từ và Mạnh Hải vốn định bàn bạc chuyện này với Vân Ngưng, nhưng buổi chiều bận rộn một hồi đã thoắt cái đến giờ tan tầm, vừa bước ra ngoài thì đúng lúc chạm mặt cô ở đây.
