Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 19: Hiểu Lầm
Cập nhật lúc: 15/02/2026 00:00
Đứng cạnh Vân Ngưng là ba cậu con trai.
"Sao bọn họ đi đứng... xiêu vẹo thế kia?" Người nói thận trọng nhìn Lục Lăng, "Uống rượu à?"
Nói xiêu vẹo là còn nhẹ, ở góc độ của họ, Vân Ngưng trông như đang bị mấy gã đàn ông vây quanh, đi đứng không vững.
Sắc mặt Lục Lăng trầm xuống.
Dù sao cũng là thập niên 80, nam nữ uống rượu đi chung với nhau ảnh hưởng rất không tốt. Nhất là lại còn trẻ tuổi, dễ bị đ.á.n.h giá là hư hỏng.
Vân Ngưng đang cười nói với họ, Lục Lăng đứng xa thế này còn nghe thấy tiếng cười.
"Vân Ngưng sao vẫn chứng nào tật nấy thế nhỉ." Có người bất bình thay Lục Lăng, "Mới cưới chồng mà không biết giữ ý tứ gì cả."
Cô không biết tại sao đột nhiên ngả người về phía trước, hai cậu con trai vội vàng đưa tay đỡ lấy cô.
"Haizz, Vân Công khổ thật, người tốt thế mà con cái lại như vậy."
"Mẹ không biết dạy con chứ sao. Tôi nghe nói vợ Vân Công tằng tịu với lão chủ tịch công đoàn Viện 702 đấy. Vân Công mới mất bao lâu chứ? Khéo lại có gian tình từ trước rồi, Vân Công t.h.ả.m quá."
Ánh mắt Lục Lăng đột nhiên sắc lạnh.
Anh thu lại vẻ u ám, nhìn trừng trừng vào người vừa nói.
Kẻ đó vẫn đang thao thao bất tuyệt về "giai thoại" của Thang Phượng Ngọc và Lý Nham, cho đến khi người bên cạnh xấu hổ giật áo hắn.
Hắn nhìn Lục Lăng: "Lục Công, ý tôi là, cậu đừng có..."
Lục Lăng cười lạnh: "Đồ rác rưởi."
Anh quay người bước nhanh về phía Vân Ngưng.
Vân Ngưng không hề biết hành động của mình đã bị người ta đàm tiếu thành lẳng lơ, hư hỏng.
Cô mới xuyên đến chưa lâu, chưa ý thức được việc đi cùng nam thanh niên trẻ tuổi là vấn đề nghiêm trọng thời này.
Hơn nữa trong nhóm còn có con gái, Nguy Minh Châu còn đang đu trên lưng cô đây này.
"Minh Châu, cậu đứng thẳng lên xem nào, hay để tớ cõng cậu về?"
Mấy cậu sinh viên nói chuyện rất khéo, cứ một điều chị hai điều chị ngọt xớt.
Vân Ngưng vừa trả lời cho có lệ, vừa suy tính tối nay phải nói chuyện nghiêm túc với Lục Lăng.
Cô là người đứng đắn, kết hôn là để sống với nhau, cái trò háo sắc cô không làm đâu (chắc thế).
Nhưng Lục Lăng cứ giận dỗi cô suốt, kỳ cục ghê.
Dù sao nguyên chủ cũng là con gái ân nhân của anh, cô không thích kể công, nhưng anh cũng không thể cứ trưng cái mặt lạnh ra mãi được.
Mấy cậu sinh viên đang hỏi cô về phòng đọc tạp chí.
Họ đều học Vật lý, nhắm mục tiêu được phân về đại viện làm việc.
"Chị ơi, chị mượn giúp bọn em mấy cuốn sách được không? Em nhờ mẹ em mà bà ấy bận quá chả thèm để ý."
"Em cũng muốn mượn, bọn em vào đó được không ạ?"
"Không thể chỉ cho người Viện 11 xem chứ, bọn em cũng là con em trong viện mà."
"Mơ đi cưng, bọn mình đến cổng Viện 11 còn chả bước qua được."
Vân Ngưng cười đáp lại.
Đang nói chuyện, khóe mắt cô bỗng bắt gặp một bóng đen.
Lục Lăng không biết từ đâu đi tới, mặc áo sơ mi trắng đứng dưới ánh đèn đường, xương quai xanh hiện lên rõ mồn một.
Anh xách cặp, ban đầu còn cười như không cười nhìn cô, nhưng ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Lục Lăng vừa đến gần, hào quang của mấy cậu sinh viên tắt ngúm, nhất là khi họ ăn mặc lôi thôi lếch thếch so với anh.
Tâm trạng Vân Ngưng rất tốt, vỗ vai Nguy Minh Châu: "Lục Lăng đến rồi."
Nguy Minh Châu lưu luyến buông cô ra.
Vân Ngưng đi đến bên cạnh Lục Lăng, giọng thân mật: "Anh đến đón em à?"
"Chàng Tiên Ốc" nhà cô làm ra hành động kinh thiên động địa gì cô cũng không ngạc nhiên.
Vân Ngưng lén nắm tay Lục Lăng. Vợ chồng mà, nắm tay có sao đâu.
Thấy Lục Lăng không phản ứng, Vân Ngưng khoác luôn tay anh.
Lục Lăng cau mày, nén giận hỏi: "Em đang làm cái gì thế?"
Ánh mắt anh quét qua đám nam sinh.
Mấy cậu chàng đứng nghiêm như phỗng, không dám ngẩng đầu lên.
Lục Lăng đứng trước mặt họ có uy lực như giáo viên chủ nhiệm, à không, trình độ giáo viên có khi còn không bằng Lục Lăng.
Vân Ngưng nhìn đám sinh viên, dường như hiểu được phản ứng của Lục Lăng.
Thế này cũng ra dáng vợ chồng đấy chứ. Cô nhướng mày, cố ý trêu anh: "Bọn họ á? Bọn họ sao quan trọng bằng anh được, vẫn là anh đẹp trai hơn."
Giọng Vân Ngưng nhẹ nhàng, âm điệu hơi v.út cao.
Trước kia cô không có kỹ năng tán tỉnh đàn ông này, cũng chẳng có hứng thú.
Nhưng Lục Lăng thì khác, anh không giống những người đàn ông khác.
Trong mắt Lục Lăng thoáng hiện lên sự kinh ngạc, xấu hổ và giận dữ.
Lần nào Vân Ngưng tỏ ra thân mật, anh cũng phản ứng như vậy.
Vân Ngưng cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau.
Tuy là nắm tay, nhưng rõ ràng Lục Lăng đang cố giữ khoảng cách, ngón tay anh chẳng hề chạm vào cô.
Cô phải cố nhịn cười.
Phải cho "Chàng Tiên Ốc" thời gian để thích nghi chứ.
Vân Ngưng nhìn thấy trên mu bàn tay anh có một vết sẹo dài khoảng 2cm, màu rất nhạt, chắc đã có từ mấy năm trước.
Cô tò mò sờ nhẹ vào vết sẹo.
Hơi thở Lục Lăng khựng lại.
Anh nhìn Vân Ngưng với vẻ không thể tin nổi.
Im lặng một lát, Lục Lăng bất ngờ nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, kéo đi xềnh xệch về phía khu nhà mà không ngoái đầu lại.
Thang Phượng Ngọc đã về nhà. Vân Ngưng để phần cơm tối cho bà, bà đang ăn.
Lục Lăng kéo Vân Ngưng vào, thấy Thang Phượng Ngọc thì cố gắng bình ổn tâm trạng, gật đầu chào bà.
Thang Phượng Ngọc ngơ ngác nhìn hai người: "Hai đứa làm sao thế..."
Vân Ngưng ngoan ngoãn đi theo sau Lục Lăng.
Nói thế nào nhỉ, tay Lục Lăng đẹp thật đấy, nắm cũng thích.
Lục Lăng nói: "Sư nương, bọn con vào phòng trước."
Thang Phượng Ngọc: "... Ừ, đi nghỉ sớm đi."
Lục Lăng kéo Vân Ngưng vào phòng, đóng cửa lại.
Anh cố kìm nén cơn giận, nhìn chằm chằm Vân Ngưng.
Vân Ngưng thản nhiên đ.á.n.h giá anh, trong mắt ánh lên nét cười vi diệu.
Ít nhất trong mắt Lục Lăng, nụ cười đó rất vi diệu.
Vân Ngưng không biết tại sao anh giận, định đi mở cửa: "Bí quá, đừng đóng cửa."
Cánh tay Lục Lăng chặn ngang trước mặt cô. Cô định đẩy ra thì Lục Lăng dứt khoát bế bổng cô lên, ném xuống giường.
Vân Ngưng sững sờ, rồi mặt đỏ bừng một cách kỳ quái.
Tuy Lục Lăng không thể nào làm gì cô thật, nhưng cô nguyện ý ngoan ngoãn phối hợp.
Lục Lăng nói: "Chúng ta nói chuyện."
Vân Ngưng ngoan ngoãn gật đầu: "Được thôi."
Lục Lăng gằn từng chữ: "Nếu mục đích của em là sỉ nhục tôi thì xin hãy từ bỏ đi. Kể cả em có thực sự cặp kè với người khác, tôi cũng không quan tâm. Nhưng xin em hãy nghĩ cho sư phụ và sư nương, dù sao họ cũng là bố mẹ em."
Nụ cười trên môi Vân Ngưng tắt ngấm.
Cái gì với cái gì thế này?
Vân Ngưng nhớ đến đám nam sinh non choẹt kia, họ thực sự chỉ đứng nói chuyện phiếm thôi mà.
Vân Ngưng tưởng anh hiểu lầm, trong đầu cô đang tưởng tượng ra kịch bản nam chính ghen tuông trong phim thần tượng.
Cô giải thích một cách không bình thường lắm: "Bọn em chỉ tình cờ gặp nhau thôi. Anh đẹp trai thế này, em đi tìm bọn họ làm gì?"
Lục Lăng giận quá hóa cười.
Anh giờ có thể khẳng định, Vân Ngưng cố tình sỉ nhục anh.
Từ đầu đến cuối đều là sỉ nhục.
Lục Lăng hất tay Vân Ngưng ra, quay người bỏ đi.
Thang Phượng Ngọc đã về phòng ngủ. Lục Lăng đứng ngoài ban công, đút tay túi quần nhìn ra xa xăm.
Không nhớ rõ là mấy năm trước, Vân Ngưng từng mắng anh là đồ quái t.h.a.i xấu xí, hình như là vì Vân Dương Thư đưa món đồ chơi Vân Ngưng đã chơi chán cho anh.
Lục Lăng thực sự không thể nảy sinh bất kỳ hảo cảm nam nữ nào với Vân Ngưng.
Anh sờ thấy bao t.h.u.ố.c lá đồng nghiệp nhét vào túi mình, bực bội lấy ra.
Lục Lăng chưa bao giờ hút t.h.u.ố.c, lóng ngóng quẹt diêm mãi không cháy.
Anh đang hậm hực thi gan với điếu t.h.u.ố.c thì Vân Ngưng đi tới, rút điếu t.h.u.ố.c khỏi tay anh.
Vân Ngưng ngạc nhiên: "Anh đâu có hút t.h.u.ố.c?"
Lục Lăng lạnh lùng tránh né cô.
Vân Ngưng không dám trêu anh nữa, thành thật giải thích: "Em mới đi học lớp bổ túc về, gặp Nguy Minh Châu. Cậu ấy uống chút rượu nên em đi cùng họ một đoạn. Đi cùng con trai... là phạm pháp à?"
Vân Ngưng nghiêm túc nói: "Hôn nhân cần sự chung thủy, nhưng đến việc đi cùng ai cũng bị quản lý thì có phải biến thái quá không?"
Lục Lăng: "..."
Vân Ngưng đang nghiêm túc mắng Lục Lăng là biến thái.
...
Lục Lăng hoàn hồn.
Thực ra anh không nghĩ đến chuyện chung thủy hay không, chỉ là không muốn Vân Ngưng gây rắc rối cho Vân Dương Thư và Thang Phượng Ngọc.
Lục Lăng cúi đầu, thấy cổ tay Vân Ngưng đỏ ửng.
Ban đầu anh không biết tại sao Vân Ngưng ghét anh đến thế.
Sau này dần dần anh hiểu ra, cô cho rằng anh cướp mất bố mẹ cô.
Anh cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình, bất kể Vân Ngưng đưa ra yêu cầu gì, anh đều cố gắng hoàn thành, nhưng cô vẫn ghét anh.
Hai người nhìn nhau chằm chằm. Đúng lúc gay cấn thì tiếng gõ cửa vang lên.
Vân Ngưng định ra mở cửa thì Lục Lăng đã đi trước một bước.
Vân Ngưng: "..."
Cãi nhau mà cũng tranh làm việc nhà, làm "Chàng Tiên Ốc" khổ thật đấy.
Nguy Minh Châu thò đầu vào: "Hai vị, có phải tôi gây ra hiểu lầm gì không?"
Nguy Minh Châu giải thích lại chuyện vừa rồi.
"Ngại quá, bọn tớ tình cờ gặp nhau thôi. Sắp thi cuối kỳ nên bọn tớ lén uống tí bia, bia trộm ở nhà đi đấy, thật sự không phải rủ rê Vân Ngưng chơi bời đâu."
Lục Lăng nhìn Vân Ngưng: "Xin lỗi, là tôi không tìm hiểu rõ ràng."
Vân Ngưng hào phóng: "Không sao, hiểu lầm giải tỏa là được rồi. Em còn phải nghiên cứu bài vở lớp bổ túc, em về phòng trước đây."
Lục Lăng ném bao t.h.u.ố.c vào cặp tài liệu.
Thang Phượng Ngọc từ trong phòng đi ra: "Tiểu Ngưng về phòng rồi à?"
Lục Lăng gật đầu.
Thang Phượng Ngọc đi về phía phòng khách: "Mẹ nói chuyện với con một chút."
"Sư nương," Lục Lăng nói, "Là con hiểu lầm, không liên quan đến cô ấy."
Thang Phượng Ngọc vẻ mặt phức tạp.
Bà nhìn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, đi đến trước mặt Lục Lăng: "Chúng ta tâm sự đi."
Lục Lăng chần chừ một lát rồi đi tới.
Thang Phượng Ngọc nói: "Cuộc đối thoại vừa rồi của hai đứa, mẹ nghe được một ít. Mẹ biết con và Tiểu Ngưng có mâu thuẫn, nhưng... mâu thuẫn lớn đến thế sao?"
Trước kia Vân Ngưng không chịu gần gũi Thang Phượng Ngọc, thời gian bà ở bên Lục Lăng còn nhiều hơn.
Ban đầu, bà cảm thấy áy náy vì quan điểm cho rằng anh cướp mất tình thương của con gái.
Nhưng sự áy náy đó sẽ biến mất bởi sự bắt nạt kéo dài.
Anh không thể nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với Vân Ngưng, và tương lai cũng vậy.
Những chuyện này anh chưa từng kể với Thang Phượng Ngọc và Vân Dương Thư, anh không muốn họ thêm phiền lòng.
Thang Phượng Ngọc nói: "Mẹ không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe hàng xóm nói bóng gió vài lần, thái độ của con bé rất tệ. Thực ra chuyện cái nhà không quan trọng đâu, con đừng ép uổng bản thân. Nếu thực sự không thích thì không thể miễn cưỡng ở bên nhau được."
Lục Lăng thái độ ôn hòa, phủ nhận: "Hôm nay là con quá xúc động, con làm không đúng, sau này sẽ không thế nữa."
"Con lúc nào cũng đặt suy nghĩ của cô chú lên hàng đầu, nhưng cô chú chỉ nuôi con mấy năm thôi. Lương chú Thư không thấp, nuôi thêm một đứa trẻ không thành vấn đề, con thực sự không cần cảm thấy nặng nề. Cô chú cho con ăn học là vì mẹ con là người tốt, con cũng là đứa trẻ ngoan, chỉ thế thôi, không cần con phải trả giá bất cứ điều gì." Thang Phượng Ngọc nói, "Chuyện kết hôn của hai đứa là do mẹ quá ích kỷ, luôn nghĩ con là đứa trẻ tốt, có thể bao bọc cho Tiểu Ngưng. Chuyện sai lầm thì phải sửa chữa kịp thời."
Bà cứ nghĩ mâu thuẫn trẻ con thì lớn đến đâu được?
Lục Lăng ở bên Vân Ngưng, bà sẽ rất yên tâm.
Vẫn là bà quá ích kỷ.
Lục Lăng lại lắc đầu: "Con không có suy nghĩ đó. Vân Ngưng cô ấy... không giống trước kia nữa."
Ít nhất sau khi gặp lại, cô luôn cười nói với anh.
Mặc dù anh cho rằng đó là nụ cười ẩn giấu d.a.o găm.
Thang Phượng Ngọc khẽ thở dài: "Bác sĩ đã khám cho nó rồi, không biết bao giờ mới hồi phục trí nhớ. Con bé thay đổi nhiều thật, mẹ cũng không biết là khôi phục trí nhớ thì tốt, hay cứ giữ nguyên hiện trạng thì hơn."
Lục Lăng sững sờ, ngẩng đầu nhìn bà: "Mẹ nói cái gì cơ?"
"Hả? Thời gian trước con bé bị t.a.i n.ạ.n xe dẫn đến mất trí nhớ, mẹ bảo nó nói với con rồi mà, nó chưa nói sao?"
