Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 38: Lục Lăng Ốm

Cập nhật lúc: 15/02/2026 01:01

Lục Lăng cau mày.

Thấy biểu cảm của anh, Vân Ngưng cố ý nhéo tay anh một cái: "Làm như em bắt nạt anh không bằng, đi cùng nhau nào."

Lục Lăng: "..."

Nếu không phải Vân Ngưng vẫn mang gương mặt cũ, Lục Lăng thực sự nghi ngờ cô đã bị tráo đổi linh hồn.

Cách hành xử, tính cách của cô hoàn toàn khác trước.

Lục Lăng đi theo sau Vân Ngưng, không phản kháng nữa.

Về đến nhà, Vân Ngưng lao vào ăn cơm tối ngay, nửa cái bánh bao lúc tối chẳng thấm vào đâu.

Tối nay Thang Phượng Ngọc nấu hai món rau xào và móng giò hầm.

Cả nhà ba người đều có công việc chính thức trong đại viện, tạm thời không lo thiếu cái ăn cái mặc.

Vân Ngưng vừa gặm móng giò vừa nhìn quanh phòng khách.

Tuy không thiếu ăn nhưng nhà cô cũng chẳng giàu có gì.

Trong đại viện đã có mấy nhà sắm tivi, nhà cô thì chưa.

Trước kia Vân Ngưng không thích xem tivi, nhưng giờ nhà không có cái tivi cũng thấy buồn buồn.

Vân Ngưng nhìn Lục Lăng: "Đơn vị các anh không phát phiếu mua tivi à?"

Đơn vị thường phát phiếu mua xe đạp, tivi cho công nhân viên ưu tú, bản thân những phiếu này đã rất có giá trị.

Lục Lăng vừa từ nhà vệ sinh ra, trông có vẻ mệt mỏi: "Khi nào phát anh sẽ mang về."

Vân Ngưng buông đũa, đi đến trước mặt Lục Lăng, lạ lùng nói: "Hôm nay sắc mặt anh tệ lắm. Lúc ở cổng trường anh cũng bảo ngồi nghỉ chờ em, có phải anh thấy không khỏe không?"

Vân Ngưng lại đưa tay sờ trán Lục Lăng.

Lục Lăng định gạt ra nhưng tay kia đã bị Vân Ngưng giữ c.h.ặ.t.

Sờ trán anh xong, cô thốt lên: "Nóng quá!"

Cô kéo Lục Lăng vào phòng ngủ, ấn anh ngồi xuống giường: "Anh bị cảm lạnh à? Hay ăn phải cái gì? Ngoài sốt ra còn triệu chứng nào khác không?"

Lục Lăng nhíu mày: "Em đang quan tâm tôi đấy à?"

Vân Ngưng chống nạnh giáo huấn: "Anh là người đàn ông của em, đương nhiên em phải quan tâm anh rồi."

"Chàng Tiên Ốc" mà ốm thì cái nhà này loạn mất?

Lục Lăng: "..."

Anh định đứng dậy: "Tôi không sao, tôi còn việc phải làm, em không cần lo."

Vân Ngưng lại ấn anh xuống, đe dọa: "Anh mà còn bướng là em ngồi lên người anh đấy."

Lục Lăng: "..."

Vân Ngưng đi tìm nhiệt kế, rồi lấy phích nước rót nước ấm cho Lục Lăng.

Nhiệt kế thời này giống cái cô từng dùng, đều là nhiệt kế thủy ngân. Cô cầm nhiệt kế ướm thử bên người Lục Lăng.

Lục Lăng: "... Để tôi tự làm."

Vân Ngưng không chịu: "Anh nằm xuống đi."

Lục Lăng nhíu mày.

Vân Ngưng: "Anh không nằm là em giúp anh nằm đấy?"

Lục Lăng: "..."

Anh đành ngoan ngoãn nằm xuống.

Vân Ngưng đắp chăn cho anh trước, rồi lại thấy sai sai, nhiệt kế chưa cặp.

Cô ngó nghiêng nghiên cứu một hồi, phát hiện phải cởi bớt áo cho Lục Lăng đã.

Lục Lăng vẫn đang mặc áo sơ mi.

Vân Ngưng bắt đầu nghiên cứu cách nhét nhiệt kế vào.

Cô đè lên người anh, cố gắng tìm khe hở.

Bầu không khí dần trở nên kỳ quặc.

Lục Lăng: "..."

Anh chống tay, nghiêng người né tránh: "Để tôi tự làm."

"Không cần đâu, anh cứ nằm yên đấy," Vân Ngưng nói, "Lúc nào cũng là anh chăm sóc em, giờ anh ốm, em chăm sóc anh là lẽ đương nhiên mà."

Dứt lời, Vân Ngưng vén áo sơ mi của Lục Lăng lên.

Lục Lăng: "..."

Vân Ngưng: "..."

Hình như có gì đó không ổn.

Vân Ngưng lặng lẽ đưa nhiệt kế cho Lục Lăng: "Thôi anh tự làm đi, em đi tìm t.h.u.ố.c."

Vân Ngưng đi rồi, Lục Lăng thở phào nhẹ nhõm.

Anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, tuyệt đối không phải do sốt mà tim đập nhanh thế này.

Lục Lăng sốt 38 độ. Ngoài sốt ra thì không có triệu chứng gì khác, chắc do dạo này mệt mỏi quá lại thêm cảm lạnh.

Vân Ngưng tìm t.h.u.ố.c hạ sốt, rót nước ấm, nhìn chằm chằm Lục Lăng uống t.h.u.ố.c xong, lại chạy đi giặt khăn mặt.

"Hạ sốt vật lý vẫn tốt hơn," Vân Ngưng chu đáo gấp khăn thành miếng nhỏ đặt lên trán Lục Lăng, "Chăn đừng đắp kín quá, phải để hở một chút cho thoáng. Anh có muốn ăn gì không? Em nấu cháo cho anh nhé?"

Có lẽ do đang sốt nên đầu óc Lục Lăng không được minh mẫn như thường ngày.

Anh lơ mơ nhìn Vân Ngưng, cô như được bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo khiến anh không nhìn rõ.

Trong lòng anh nảy sinh cảm giác mâu thuẫn mãnh liệt, dường như người trước mặt không phải là Vân Ngưng mà anh từng biết, họ hoàn toàn là hai người khác nhau.

Hơn 11 giờ đêm, Lục Lăng tỉnh dậy.

Người anh ướt đẫm mồ hôi. Tỉnh dậy thấy Vân Ngưng đang bật đèn bàn ngồi bên cạnh.

Góc nghiêng của cô dịu dàng, nho nhã, nhưng Lục Lăng biết đó đều là giả tạo.

Lục Lăng lật chăn ngồi dậy.

Vân Ngưng quay đầu lại: "Tỉnh rồi à? Thấy thế nào? Cặp nhiệt độ lại xem sao."

Lục Lăng xỏ dép: "Tôi còn việc chưa làm xong, em nghỉ trước đi."

"Công việc á?" Vân Ngưng cầm tờ bản vẽ trên bàn lên, "Cái này hả?"

Lục Lăng sững sờ, bước nhanh tới.

Vân Ngưng giấu bản vẽ ra sau lưng: "Công việc để mai tính, anh đi nghỉ đi."

Lục Lăng cau mày: "Mai tôi cần dùng."

"Sức khỏe quan trọng hơn," Vân Ngưng kiên quyết, "Dù sao em cũng không đưa cho anh đâu. Anh mà cố đòi là em gọi điện cho bác Vương đấy, bác ấy bảo em gặp khó khăn gì cứ gọi, bác ấy là sếp của anh mà."

Lục Lăng: "..."

Lại còn học được thói lấy lãnh đạo ra dọa người nữa.

Lục Lăng khó hiểu: "Tại sao?"

"Cần lý do sao?" Vân Ngưng nói, "Đương nhiên là vì sức khỏe của anh rồi."

Cô đứng dậy đẩy Lục Lăng trở lại giường: "Anh ra nhiều mồ hôi thế này, người còn yếu lắm. Để em đi giặt khăn, lau người cho anh."

Lục Lăng ngồi trên giường, nhìn Vân Ngưng bận rộn mà ngơ ngác.

Không đúng, đây đâu phải việc Vân Ngưng sẽ làm, chắc chắn cô ta có âm mưu gì khác.

Vân Ngưng cất bản vẽ, cầm khăn ấm quay lại.

Lục Lăng cảnh giác nhìn cô.

Cô ta định làm gì?

Lấy anh ra làm trò đùa à?

Vân Ngưng nói: "Hay là anh cởi ra trước đi?"

Lục Lăng: "?"

Vân Ngưng: "Anh không cởi thì sao em lau mồ hôi cho anh được."

Lục Lăng: "..."

Càng lúc càng sai.

Vân Ngưng mất kiên nhẫn: "Anh không muốn cởi thì để em giúp, đằng nào chúng ta cũng là vợ chồng, anh đừng có ấp úng nữa."

Lục Lăng: "Tôi tự làm!"

Đêm nay Lục Lăng ngủ không yên.

Tuy là do sốt nên không hoàn thành được công việc, nhưng anh vẫn không yên tâm. Bao nhiêu năm nay, anh chưa từng vì lý do sức khỏe cá nhân mà làm chậm trễ công việc của Viện.

Anh không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến tiến độ của mọi người.

Dạo trước vụ Từ Hạo tuồn vòng đệm kém chất lượng bị phát giác.

Viện đã thay lô vòng đệm mới, nhưng bộ phận làm kín đầu trục bơm tuabin lại xảy ra vấn đề, rò rỉ nghiêm trọng.

Lục Lăng cần gấp một kết cấu làm kín mới.

Hôm nay vì muốn đi đón Vân Ngưng nên anh mới mang việc về nhà làm.

Lục Lăng còn định vùng vẫy ngồi dậy thì cảm thấy có người nằm xuống bên cạnh.

Tay Vân Ngưng đặt lên chăn của anh, giọng nói rất nhẹ: "Anh yên tâm ngủ đi, mai hạ sốt là khỏi thôi."

Anh cảm nhận được cô đang kiểm tra nhiệt độ cơ thể mình.

Tim Lục Lăng đập càng lúc càng nhanh, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ do tối qua ngủ sớm nên Lục Lăng tỉnh dậy lúc 6 giờ sáng, cảm thấy khỏe khoắn hẳn, mọi mệt mỏi tan biến.

Lục Lăng phát hiện mình đang mặc... đồ ngủ.

Bình thường anh chỉ mặc áo ba lỗ đi ngủ, Vân Ngưng thì cầu kỳ hơn, hôm nọ còn đi Bách hóa Tổng hợp mua đồ ngủ cho anh và Thang Phượng Ngọc.

Hôm qua lúc về anh mặc áo sơ mi mà nhỉ.

Lục Lăng: "..."

Lục Lăng đờ đẫn bước ra khỏi phòng.

Vân Ngưng đang nấu cháo, còn lấy thêm dưa muối mẹ làm ra đĩa.

"Đi gọi mẹ dậy ăn sáng đi," Vân Ngưng nói, "Cháo này người ốm ăn là chuẩn bài, không ai hiểu người bệnh bằng em đâu."

Lục Lăng đứng chôn chân tại chỗ, chỉ vào bộ quần áo trên người mình: "Bộ đồ ngủ này là..."

"Em thay cho anh đấy," Vân Ngưng tỉnh bơ, "Chẳng lẽ để anh mặc quần áo ướt đi ngủ à."

Lục Lăng: "..."

Cả người anh nóng ran.

"Em... tôi..."

Vân Ngưng: "Chỉ là thay quần áo thôi mà, em có làm gì anh đâu. Chúng ta là vợ chồng, kể cả em có làm gì thật... cũng là bình thường mà nhỉ?"

Lục Lăng: "..."

Lục Lăng lùa vội bát cháo rồi trốn vào phòng.

Tim anh đập nhanh bất thường, anh tìm lại cái nhiệt kế, đo thử nhiệt độ.

36 độ hơn, nhiệt độ hoàn toàn bình thường.

... Không thể nào.

Lục Lăng nhíu mày nhìn chằm chằm cái nhiệt kế, nghiên cứu kỹ lưỡng.

Vân Ngưng dọn dẹp xong đi vào: "Nhìn cái nhiệt kế làm gì thế?"

Lục Lăng vội đặt nó xuống, giả vờ bình tĩnh: "Hỏng rồi, lát tan làm tôi đi mua cái mới."

Vân Ngưng: "?"

Hỏng rồi á?

Hôm qua vẫn dùng tốt mà.

Vân Ngưng ra khỏi nhà muộn một chút, gặp Nguy Minh Châu đang đi học.

Nguy Minh Châu không thích ở ký túc xá, ít tiết là chạy về nhà. Còn một năm nữa cô cũng tốt nghiệp, nhà trường sẽ phân công công tác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.