Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 55

Cập nhật lúc: 15/02/2026 02:00

Vân Ngưng làm xong công việc trong tay từ sớm nên chuẩn bị tan ca.

Đám người bọn họ làm quản lý thư viện, công việc thực sự chẳng có bao nhiêu, được coi là vị trí phúc lợi của Viện 11, không có chút quan hệ thì đừng hòng vào được.

Tề Từ đã lâu không ghé qua, chỉ nội việc xếp sách về chỗ cũ thôi cũng ngốn của cậu ta không ít thời gian.

Cậu ôm một chồng sách, nhìn Vân Ngưng với ánh mắt ngưỡng mộ: "Tôi mới xếp được mười cuốn thì cô đã xếp xong năm mươi cuốn rồi, thảo nào chị An lại cho cô tan ca sớm để đi học lớp bổ túc ban đêm."

Tùng Bình lên tiếng khen ngợi: "Trí nhớ của Tiểu Ngưng nhà mình cực kỳ đỉnh, vị trí của cuốn sách nào cô ấy cũng nhớ như in, tốc độ tìm sách còn nhanh hơn cả tôi nữa."

Nhắc đến chuyện tìm sách, Vân Ngưng chợt nhớ ra mấy cuốn sách đưa cho Mạnh Hải chắc cậu ấy cũng sắp đọc xong rồi, thế là cô đi tìm thêm năm cuốn nữa.

"Mang cho Mạnh Hải hả?"

Vân Ngưng gật đầu: "Bình thường cậu cũng có thể tìm đọc thêm sách ở đây, công việc của chúng ta thuận lợi biết bao. Nếu không làm ở đây, muốn đọc sách cũng chẳng có tiền mà đọc đâu, lớp tôi còn có ba người phải dùng chung một cuốn sách kia kìa."

Tề Từ nghe vậy thì vẻ mặt cực kỳ bối rối: "Còn có chuyện như vậy nữa sao? Tại sao lại không có tiền đọc sách? Cứ lấy tiền đi mua là được rồi mà."

Tùng Bình: "..."

Gia đình Quan Tầm Phương cũng gọi là có chút điều kiện, nhưng so với độ giàu nứt đố đổ vách của Tề Từ thì chẳng thấm vào đâu. Cô cạn lời đáp: "Người ta là không có tiền để mua, cậu có hiểu không hả, là không có tiền đó!"

Tề Từ vẫn rất thành thật: "Không có tiền thì có thể về xin bố mẹ một ít mà."

Quan Tầm Phương: "..."

Tùng Bình nhịn không được hỏi: "Bây giờ cậu vẫn ngửa tay xin tiền bố mẹ à?"

"Tôi không có xin."

"Thế chẳng phải..."

Tề Từ giải thích: "Tháng nào mẹ tôi cũng cho tôi một trăm mấy tiền tiêu vặt, có khi còn cho hai trăm. Nhưng thường thì tôi chẳng dùng đến, tiền tiêu vặt thu được mỗi năm cũng đủ để tôi xài rồi."

Tùng Bình: "..."

Quan Tầm Phương: "Thế này thì khác gì xin tiền không?!"

"Sao lại giống được," Tề Từ cãi lại, "Tôi chưa bao giờ chủ động xin tiền cả, là mẹ tôi cứ nằng nặc bắt tôi phải nhận đấy chứ."

Quan Tầm Phương: "..."

Vân Ngưng tốt bụng nhắc nhở: "Nếu cậu cứ tiếp tục nói mấy lời này, có thể cậu sẽ bị ba người chúng tôi xúm vào đ.á.n.h c.h.ế.t đấy."

Tề Từ hoảng hốt: "Trong viện có người xấu lẻn vào à? Gọi lính gác đi!"

Quan Tầm Phương: "..."

Chẳng hiểu tại sao cái tên Tề Từ này lại có tư cách vào đại học Lương Án học lớp ban đêm được cơ chứ?!

Vân Ngưng quay lại chủ đề chính, chân thành nói: "Thực ra có rất nhiều người không mua nổi sách đâu. Như Mạnh Hải ấy, rõ ràng là người có thiên phú nhưng nhà lại quá nghèo, thế nên chúng ta mới càng phải giúp đỡ cậu ấy nhiều hơn."

"Có lý," Tề Từ gật gù hỏi, "Vậy phải giúp thế nào đây?"

Vân Ngưng mỉm cười: "Tặng cậu ấy vài cuốn sách này, hoặc hỗ trợ chút kinh phí."

Tề Từ lập tức móc túi rút ra hai trăm tệ: "Không đủ thì tôi vẫn còn!"

Thành tựu "Lừa tiền Tề Từ hằng ngày" lại được hoàn thành.

Tề Từ sờ chiếc ví ngày càng xẹp lép của mình, cảm động nói: "May mà mấy cô nhắc nhở tôi, nếu không tôi chẳng bao giờ nhận ra xung quanh mình vẫn còn nhiều người cần giúp đỡ đến thế!"

Quan Tầm Phương & Tùng Bình: "..."

Hay là bọn họ cũng hợp sức vào lừa cậu ta một vố nhỉ?

Vân Ngưng ôm sách chạy một mạch về phía xưởng 211.

Hai ngày trước Lục Lăng liên tục phải tăng ca, hôm nay công việc cũng hòm hòm rồi, các phần việc tiếp theo phải đợi kết quả thử nghiệm mới tiến hành được nên Vương Chí giục anh tan làm sớm.

Vương Chí trêu: "Cứ giữ cậu lại mãi, tôi sợ Vân Ngưng lại tìm tôi tính sổ mất. Cậu cũng phải chăm lo cho gia đình nhỏ đi chứ, mau mau sinh đứa con cho vui cửa vui nhà."

Lúc ra nhà xe lấy xe đạp, Phàn Lâm cũng bắt chước giọng điệu của Vương Chí trêu chọc: "Mau mau sinh con đi nha, người anh em à, cậu phải nỗ lực nhiều hơn nữa đấy."

Nhà xe nằm ngay trước cổng viện nghiên cứu, bọn họ cũng lười khóa xe nên Lục Lăng cứ thế dắt xe đi thẳng ra ngoài.

"Quan hệ giữa tôi và Vân Ngưng thế nào chắc cậu cũng biết chút ít. Chúng tôi có thể cưới nhau đã là kỳ tích rồi, cậu đừng có nghĩ xa xôi quá."

Phàn Lâm đúng là từng nghe bố mẹ kể phong phanh đôi chút, hết cách thôi, Vân Ngưng nổi tiếng quá mà.

Phàn Lâm đáp: "Nhưng hai tháng trước cậu đâu bao giờ nói mấy lời này. Dạo gần đây cậu cứ luôn miệng chê bai chị dâu cái này không tốt, cái kia không hay... Nếu đổi lại là trước kia, cậu có gan nói mấy lời đó không?"

Lục Lăng nhất thời cứng họng: "Tôi... sao tôi lại không có gan? Tôi và cô ấy tuyệt đối không có khả năng."

"Tôi thấy là do bây giờ chị dâu đối xử với cậu tốt quá nên cậu đ.â.m ra ảo tưởng rồi đấy." Phàn Lâm chậm rãi đưa tay chỉ về phía xa xa: "Kìa, chị dâu cũng tan ca rồi, cậu thử đứng trước mặt cô ấy lặp lại câu vừa nãy xem nào."

Lục Lăng: "..."

Anh nhìn thấy Vân Ngưng đang chạy nhanh ra ngoài, nhưng hướng cô đi lại không phải là hướng về nhà.

Lục Lăng nhíu mày, quay sang nói với Phàn Lâm: "Tôi đi đưa cô ấy về, cậu tự đi đi nhé."

Phàn Lâm cười hì hì, cố tình gào to lên: "Đừng quên nói với chị dâu nhé, cứ nói thẳng là hai người tuyệt đối không có khả năng ấy!"

Lục Lăng đạp xe suýt nữa thì tuột cả xích. Anh tăng tốc đạp thật nhanh để tránh xa cái tên Phàn Lâm.

Lục Lăng đạp xe đuổi theo hướng Vân Ngưng vừa đi, nhưng chỉ vừa rẽ qua một ngã rẽ thì bóng dáng cô đã không thấy đâu.

Đường người đi bộ bao giờ cũng nhiều ngóc ngách hơn đường cho xe đạp, Lục Lăng đành phải từ từ tìm kiếm.

Anh mang máng nhớ Vân Ngưng từng kể chuyện An Lệ Nhã cho phép cô tan ca sớm, cứ ngỡ cô sẽ về nhà ôn bài.

Nhưng mà quanh khu vực này...

Lục Lăng chợt nghĩ đến xưởng 211.

Anh bẻ lái, đạp xe về hướng đó.

Lục Lăng từng đến xưởng 211 vài lần để giao bản vẽ, có khi xưởng gia công không đạt tiêu chuẩn thì anh lại sang kiểm tra tình hình, chứ bình thường anh chẳng mấy khi bước chân tới đây.

Sự tồn tại của xưởng 211 chính là nét đặc trưng của đại viện: Viện nghiên cứu và xưởng sản xuất hợp nhất với nhau.

Khi anh đến nơi thì thấy Vân Ngưng vừa bước đến phòng trực ban của bác bảo vệ.

Lục Lăng cảm thấy hơi bất đắc dĩ, xưởng 211 có nội quy kiểm soát ra vào đàng hoàng, cô chẳng có thẻ nhân viên mà đòi xông thẳng vào đó sao?

Ngay cả anh, mỗi lần đến xưởng 211 cũng phải xin giấy phê duyệt của Vương Chí thì mới được vào.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, bác bảo vệ lại vô cùng niềm nở vẫy tay chào Vân Ngưng, còn cô thì cứ thế ngang nhiên bước vào trong.

Lục Lăng: "..."

Anh bán tín bán nghi dắt xe đi tới, cũng định học theo Vân Ngưng bước vào, nhưng ngay lập tức bị bảo vệ vô tình cản lại.

"Cậu ở đơn vị nào? Không phải người của xưởng chúng tôi đúng không?"

Lục Lăng đành phải rút thẻ nhân viên ra.

Bác bảo vệ liếc nhìn một cái: "Người của Viện 11 à? Tới đây làm gì, có giấy giới thiệu không?"

Lục Lăng lắc đầu.

Bác bảo vệ lại ngả lưng xuống chiếc ghế lười: "Thế thì không được vào!"

Lục Lăng: "..."

Chẳng lẽ Vân Ngưng lại có giấy giới thiệu chắc??

Lục Lăng luôn thích làm việc theo đúng quy định. Nhưng bây giờ bảo anh vòng về Viện 11 lấy giấy tờ thì rõ ràng là không thực tế.

Anh đành phải giải thích thân phận của mình: "Cháu là nhà thiết kế của bộ phận bơm tuabin thuộc Viện 11, trước đây cũng từng tới xưởng 211 rồi, cháu..."

Bác bảo vệ dường như đã sắp chìm vào giấc ngủ ngáy pho pho rồi.

Lục Lăng: "..."

Anh c.ắ.n răng, nói thẳng: "Cháu đi cùng Vân Ngưng tới đây, có lẽ bác không biết cô ấy, cô ấy vừa mới..."

"Vân Ngưng hả!" Mắt bác bảo vệ bỗng sáng rực lên: "Sao cậu không nói sớm! Nhìn cậu xem, chẳng biết linh hoạt biến thông gì cả, mau vào đi, mau vào đi!"

Lục Lăng: "..."

Anh mà không biết linh hoạt á??

Lục Lăng đứng hình mất một lúc mới lấy lại được tinh thần.

Đúng là chẳng thể ngờ có một ngày anh lại phải dùng đến danh tiếng của Vân Ngưng để qua cửa.

Lục Lăng bước vào trong xưởng 211, thấp thoáng vẫn còn nhìn thấy bóng lưng Vân Ngưng phía xa xa.

Anh sải bước nhanh hơn đuổi theo, từ xa đã thấy Vân Ngưng đang đứng chào hỏi mấy sư phụ lão làng trong xưởng.

Mấy vị sư phụ này nổi tiếng là những người khó tính và khó nhằn. Mỗi lần Lục Lăng đến nhờ vả, họ đều trưng ra thái độ hờ hững chẳng buồn quan tâm, khiến anh cứ phải nỉ non cầu xin họ điều chỉnh lại linh kiện.

Cũng hết cách, linh kiện càng tinh vi thì càng cần đến đôi bàn tay của những người thợ lành nghề như họ.

Lục Lăng lại chìm vào im lặng thêm lần nữa.

Mãi đến khi vào tận xưởng nguội, Vân Ngưng mới dừng chân.

Hai vị sư phụ đưa cho cô một chiếc lưỡi cưa. Vân Ngưng vậy mà lại tự nhiên đón lấy, sau đó hai người họ dẫn cô đến bên máy tiện.

"Lần trước đã dạy cô cách vạch đường rồi, lần này tự mình làm thử xem sao."

Vân Ngưng tỏ vẻ cực kỳ hào hứng, xắn tay áo muốn thử ngay.

Khóe mắt sư phụ già bỗng liếc thấy Lục Lăng đang đứng cách đó tầm năm mét, cặp lông mày rậm rạp tức thì dựng ngược lên: "Đây là phân xưởng! Ai lại thả người không phận sự vào đây thế này!"

Vân Ngưng lập tức hùa theo: "Đúng thế đúng thế, làm phiền công việc của sư phụ quá. Ai thế nhỉ, để cháu đi tìm cậu ta ra mặt cho bác."

Lục Lăng: "..."

Sư phụ già định bước tới đuổi người.

Lục Lăng khẽ hắng giọng ho một tiếng.

Vân Ngưng vẫn cúi gằm mặt, tiếp tục hùa theo sư phụ ráo riết mắng mỏ: "Bác xem xem, lại còn ho nữa kìa, bị cảm cúm thì càng không được tới đây chứ. Sức khỏe của bác quý giá biết bao nhiêu, nhỡ lây bệnh cho bác thì làm thế nào?"

Lục Lăng: "..."

Anh lại tiếp tục ho thêm hai tiếng nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.