Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 57
Cập nhật lúc: 16/02/2026 00:00
Vân Ngưng nhận ra tư tưởng của đám người này đã ăn sâu bám rễ, họ thực sự cho rằng những người không kết hôn là kẻ có sở thích quái gở.
Cũng không thể trách họ được, tư tưởng cũ truyền thống mà, hết cách thôi. Đừng nói là thập niên 80, cho dù là bốn năm chục năm sau, những người già mang lối suy nghĩ này vẫn chiếm đại đa số.
Thấy những lời mình nói dường như không thuyết phục được Vân Ngưng, người phụ nữ bèn bổ sung thêm: "Bà ấy kiêu ngạo lắm, bình thường chẳng mấy khi nói chuyện với bọn này. Cứ về đến nhà là chui tịt vào phòng, chẳng bao giờ ló mặt ra ngoài. Trong nhà hình như cái gì cũng không thiếu, đến xì dầu, giấm chua cũng chưa từng phải đi mượn bao giờ."
Khu tập thể kiểu cũ (lầu ống) chỉ có bếp chung, chuyện mượn nhau tí xì dầu dấm chua là chuyện vô cùng thường tình. Một người phụ nữ dùng chung bếp với Tạ Linh lên tiếng: "Bà ấy ít khi nấu ăn lắm, một ngày chắc chỉ nấu đúng một bữa, món ăn làm cũng cực kỳ đơn giản, làm cho có để ăn tạm một miếng lót dạ thôi."
Mấy người xung quanh như tìm được tri âm: "Đấy, thấy chưa, tôi đã bảo bà ấy kỳ quặc lắm mà, chẳng hòa đồng gì cả, lại còn không có con cái, sau này già rồi thì tính sao? Ai nuôi?"
Vân Ngưng trầm ngâm một lúc lâu rồi mới cất lời: "Thực ra..."
Mấy người phụ nữ đồng loạt nhìn về phía Vân Ngưng.
Giọng Vân Ngưng nhẹ nhàng, nụ cười trên môi rạng rỡ: "Có con cái cũng chưa chắc đã có người dưỡng lão đâu ạ."
Nói dứt lời, cô lập tức kéo tay Lục Lăng cấp tốc chuồn khỏi hiện trường.
Đám phụ nữ: "..."
Lục Lăng đã quá quen với việc bị Vân Ngưng lôi lôi kéo kéo thế này rồi. Vị trí của anh trong lòng Vân Ngưng đích thị là một viên gạch, nơi nào cần thì vác tới đắp vào chỗ đó.
Lục Lăng lên tiếng: "Nói không thông với họ thì bỏ đi là được, sao cô cứ phải cố chọc lại một câu thế? Chẳng giống tác phong của cô chút nào."
Vân Ngưng hỏi vặn lại: "Thế tác phong của tôi đáng lẽ phải như thế nào?"
Lục Lăng định bụng nói: Vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Nhưng Vân Ngưng của ngày trước, thực ra cũng không phải mang tác phong như vậy. Thế nên Lục Lăng đành chọn cách im lặng.
Vân Ngưng thở dài thườn thượt: "Tôi chỉ thấy bất bình thay thôi. Chỉ là không kết hôn, tại sao lại bị nói thành quái vật cơ chứ? Mấy người bọn họ cũng là phụ nữ, lẽ nào lại không thể thấu hiểu cho Tạ Linh sao? Chuyện kết hôn sinh con thực sự quan trọng đến thế cơ à?"
Phụ nữ đáng ra phải thấu hiểu phụ nữ hơn chứ? Tại sao mọi người đều phải đối mặt với cùng một nghịch cảnh xã hội, mà cứ phải làm khó lẫn nhau làm gì?
Lục Lăng thong thả đáp: "Nghĩ đến căn nhà của nhà cô xem."
Vân Ngưng: "..., kết hôn quả thực là quá quan trọng đi mất!"
Hai người xách theo quà cáp tìm đến nhà Tạ Linh. Khu nhà lầu ống đông đúc, hành lang thì chất đống đủ thứ đồ lỉnh kỉnh, Vân Ngưng phải đi nghiêng người mới lách qua nổi. Dọc đường hai người liên tục phải né tránh nhường đường cho người khác. Những người này hễ nhìn thấy lỉnh kỉnh quà cáp trên tay Vân Ngưng là kiểu gì cũng phải tò mò nhìn thêm vài lần.
Đến khi phát hiện ra Vân Ngưng dừng chân ngay trước cửa nhà Tạ Linh, bọn họ lại được phen sửng sốt tập thể.
Lại còn có người tới thăm Tạ Linh cơ á?
Lúc này, mấy người phụ nữ dưới nhà cũng đã kịp phản ứng lại, bĩu môi hậm hực xỉa xói: "Xách theo quà cáp chắc là đến thăm Tạ Linh chứ gì, thế mà cũng có người đến thăm bà ta cơ đấy?"
"Tạ Linh thì có cái thá gì? Chẳng qua là may mắn được chia cho cái căn phòng rách nát, lại làm cái công việc văn phòng quèn nhất, sau này già c.h.ế.t đi cũng chẳng ma nào ngó ngàng. Cứ mặc kệ đi, tới đó rồi sẽ biết, chỗ quà này coi như biếu không vô ích!"
Vân Ngưng đương nhiên chẳng hề hay biết gì về những lời này, nếu không cô nhất định phải đứng lại cãi tay đôi phân bua với họ một trận ra trò.
Dạo gần đây Tạ Linh xin nghỉ phép ở nhà dưỡng bệnh. Tin tức này chỉ có mình sư phụ già biết, ở trong cái đại viện này, gia đình sư phụ già là một trong số ít ỏi những người bạn của Tạ Linh.
Cánh cửa gỗ mở ra, một người phụ nữ trung niên đứng lù lù bên trong. Dáng người bà trông rất đỗi bình thường, chẳng lấy gì làm thon thả, nhưng cũng không đến mức bụng phệ mỡ màng. Ngũ quan của bà khá đoan chính, tuy lớn tuổi nên hơi phát tướng một chút nhưng nhìn chung cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.
Vân Ngưng cười tít mắt giới thiệu danh tính của mình, Tạ Linh nghe xong bèn lùi lại nhường đường cho cô vào.
Tạ Linh sống một mình trong căn phòng rộng 15 mét vuông, so với những nhà khác thì có vẻ rộng rãi chán. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến bà thường xuyên bị người ta xì xào bàn tán. Người ta thì cả nhà mấy miệng ăn chui rúc trong 15 mét vuông, dựa vào cái gì mà bà ta có một thân một mình lại được chia hẳn một căn phòng 15 mét vuông chứ?
Thực ra Vân Ngưng cũng khá là tò mò. Không phải là cô ghen tị với Tạ Linh, mà là vì nhà ở thời nay thực sự cực kỳ khan hiếm. Vân Dương Thư vừa mới mất, đã có không biết bao nhiêu người dòm ngó hau háu vào căn nhà của nhà cô, thế thì làm cách nào mà Tạ Linh lại có thể bình yên vô sự ở một mình trong căn phòng này suốt hơn hai mươi năm trời cơ chứ?
Tạ Linh tinh ý nhận ra ngay biểu cảm trên mặt Vân Ngưng, bà hừ lạnh một tiếng: "Trước đây tôi từng làm việc liên tục suốt một tháng trời, bộ phận tính toán thiếu nhân lực nên tôi đã phải gánh vác thế vào đó. Bộ trưởng lúc bấy giờ đã đích thân hứa với tôi là sẽ chia cho tôi một căn phòng, thế nên tôi ở đây cực kỳ an tâm danh chính ngôn thuận."
Mỗi khi viện nghiên cứu vào đợt bận rộn, nhiệm vụ thường cực kỳ nặng nề. Phải liên tục vùi đầu vào tính toán suốt cả một tháng trời, đổi lại là ai thì chắc cũng nôn thốc nôn tháo ra mất. Lãnh đạo đã đích thân hứa chia nhà cho Tạ Linh, chứng tỏ tình hình lúc đó phải nói là cực kỳ cam go, thực sự không thể tìm được ai khác để thay thế, hơn nữa chắc chắn Tạ Linh cũng đã hoàn thành nhiệm vụ đó một cách vô cùng xuất sắc.
Vân Ngưng vội vã xua tay phân trần: "Cháu tuyệt đối không có ý đó đâu ạ, cháu chỉ thấy là dì..." Cô chuyển hướng ánh mắt nhìn về phía chiếc kệ gỗ đặt bên dưới bậu cửa sổ, "Dì chăm hoa mát tay quá đi mất."
Trên kệ gỗ bày kín mít toàn là hoa. Ngoài hoa ra, bên cạnh bậu cửa sổ còn đặt một cây đàn tranh (cổ tranh). Bức tường đối diện cửa sổ được đóng một chiếc giá sách, trên giá bày đủ các loại sách thượng vàng hạ cám, chủ đề nào cũng có.
Khoảng trống lơ lửng ngay dưới giá sách có đặt một thanh kiếm, nhắm chừng là loại kiếm dùng để tập thái cực kiếm. Nép sát vào bức tường ở một phía khác là một chiếc máy may. Trên máy may có đặt một tờ giấy rập cứng để thiết kế quần áo, bên cạnh đó còn chất đống mấy bộ đồ do chính tay Tạ Linh may.
Kiểu dáng của những bộ quần áo này đều cực kỳ tân thời, trông chẳng khác gì đồ mặc trên người mấy cô người mẫu trên tạp chí. Vân Ngưng càng nhìn, miệng càng há hốc ra kinh ngạc: "Cuộc sống của dì đúng là quá đỗi phong phú và đầy màu sắc luôn ấy."
Tạ Linh mà giống một người có tính cách kỳ quặc quái gở ở chỗ nào cơ chứ?!
Lục Lăng cũng cảm thấy hơi bất ngờ. Trong số những người mà anh từng tiếp xúc, Thang Phượng Ngọc được tính là người rất biết cách theo đuổi cái tôi cá nhân, cũng chính vì thế mà có một dạo bà bị người ta lên án là thiếu trách nhiệm, chẳng buồn ngó ngàng chăm lo gì cho Vân Ngưng.
Tạ Linh tuy không đạt được thành tựu gì đặc biệt to lớn, nhưng bà chăm hoa rất mát tay, may vá quần áo lại cực kỳ đẹp, hơn nữa còn đọc rất nhiều sách. Chỉ nội những điểm này thôi cũng đã đủ chứng minh bà là một người phụ nữ vô cùng ưu tú rồi.
Trong lòng Vân Ngưng lúc này tràn ngập sự sùng bái dành cho Tạ Linh, cô sấn tới kéo lấy tay bà rồi bắt đầu tuôn một tràng khen ngợi: "Dì may mấy bộ quần áo này đẹp quá đi mất! Còn đẹp hơn cả đồ do mấy tay thợ may mà mẹ cháu hay tìm cho nữa! Dì còn biết gảy đàn tranh cơ ạ? Hồi bé cháu cũng từng học món này đấy, mà mấy ngón tay cứ cứng đơ lóng ngóng chẳng phối hợp nổi, bẻ kiểu gì cũng không theo ý mình."
Lục Lăng đưa mắt nhìn Vân Ngưng. Cô khi còn bé... từng học đàn tranh á? Lại bắt đầu nói hươu nói vượn rồi đấy à?
Vẻ mặt Tạ Linh vẫn lạnh lùng dửng dưng. Nhưng sự lạnh nhạt của bà hoàn toàn chẳng thể dập tắt nổi ngọn lửa nhiệt tình đang bùng cháy phừng phực của Vân Ngưng: "Dì biết dùng kiếm nữa ạ? Có phải là kiểu múa v.út v.út loang loáng không? Lúc múa trông có ngầu lắm không dì? Ây da, dì còn đọc cả sách về sinh học nữa này, cả tiểu thuyết ngôn tình nữa cơ đấy, dì đúng là rất thích đọc sách!"
Tạ Linh: "..."
Cái con bé này sao vừa mới bước vào đã tâng bốc người ta lên tận mây xanh thế này, hành xử chẳng theo lẽ thường tí nào cả?? Nó không phải tới đây để xin việc hay sao?
À, đây chắc chắn là thuật che mắt! Nó làm vậy là muốn lấy lòng mình đây mà! Mình phải lạnh lùng, phải tiếp tục giữ thái độ thật lạnh lùng!
Tạ Linh: "..."
Tạ Linh rốt cuộc chẳng thể nào duy trì nổi cái sự lạnh lùng thêm được nữa. Bà nở một nụ cười ngô nghê, gãi đầu: "Hắc hắc, dì cũng thấy mình lợi hại phết."
Chương 33
Vân Ngưng và Tạ Linh trò chuyện với nhau cực kỳ tâm đầu ý hợp.
Trong lúc nói chuyện, Vân Ngưng mới biết hóa ra sở thích của Tạ Linh không chỉ dừng lại ở ngần ấy thứ. Bà còn từng tiếp xúc qua với rất nhiều môn thể thao và nhạc cụ khác, chẳng hạn như bóng bàn. Thời còn trẻ bà suýt chút nữa đã được chọn vào đội tuyển của tỉnh, nhưng núi cao còn có núi cao hơn, rốt cuộc bà vẫn trượt vỏ chuối không lọt qua vòng tuyển chọn.
Sở thích của bà nhiều vô kể, nhưng chẳng phải môn nào bà cũng tinh thông. Lấy ví dụ như đàn nhị hồ, bà hì hục học kéo suốt nửa năm trời mà chẳng luyến láy ra được một khúc nhạc nào cho ra hồn, mãi sau này mới chuyển sang học đàn tranh.
"Dì chẳng dám nhận là đàn tranh dễ học hơn đâu, nhưng dì thấy môn nào nó cũng cần cái duyên, có lẽ duyên phận giữa dì với nhị hồ chưa tới. Lại còn cả học vẽ nữa, hồi những năm 70 người ta quản lý gắt gao lắm, dì đành lén lút ở nhà tự vẽ. Vốn dĩ ôm mộng trở thành họa sĩ Monet cơ, kết quả là đến một cái vòng tròn vẽ cũng chẳng xong. Người vẽ ra mà trông như bị trúng độc ấy. May mà dì chỉ vẽ vời linh tinh g.i.ế.c thời gian thôi, chứ để người khác nhìn thấy đống tranh đó, khéo bị dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp mất."
Bao năm qua Tạ Linh đã kinh qua vô số sở thích đam mê, để rồi cuối cùng mới dừng lại cố định ở vài ba môn như hiện tại. Chuyện thiên hạ rảnh rỗi sinh nông nổi, bàn tán nói ra nói vào thì lúc nào chả có, Tạ Linh nghe chán rồi nên cũng chẳng thèm để tâm nữa.
"Cái hồi dì còn trẻ ấy, có người còn c.h.ử.i xéo dì là hồ ly tinh, ỷ vào việc mình độc thân để rắp tâm quyến rũ chồng cô ta... Ôi trời, cái đức ông chồng của cô ta đức hạnh ra sao, cô ta tự hiểu rõ hơn ai hết cơ mà? Mấy lời sặc mùi dấm chua ấy chẳng việc gì phải bận tâm đâu cháu ạ, trên đời này vẫn phải cần có những con người mang cá tính đặc biệt và độc lập như dì chứ."
Vân Ngưng trong lòng dâng lên niềm kính phục, đồng thời chợt nhớ tới chuyện công việc của Tạ Linh. Cô bèn hỏi nhỏ: "Dì chắc hẳn phải rất yêu thích công việc của mình đúng không ạ?"
Vậy mà hiện giờ lại vì lý do bệnh tật mà buộc phải nghỉ hưu sớm.
Tạ Linh không nhịn được mà bật cười: "Cuối cùng cũng chịu vào vấn đề chính rồi đấy à. Nhận được điện thoại xong, dì cứ đắn đo mãi không biết có nên nhường lại công việc này cho cháu hay không."
Tạ Linh bám trụ với công việc này cũng chỉ vì cầu sự ổn định, nó mang lại cho bà một khoản thu nhập đều đặn hàng tháng. Bà thân cô thế cô, chẳng vướng bận gia đình phải nuôi nấng chăm lo ai, nên đồng lương kiếm được bà cứ thế dốc sạch vào phục vụ bản thân. Chẳng bao giờ phải lo sợ cảnh túng thiếu không có thu nhập, vậy nên bao nhiêu năm nay cuộc sống của bà vẫn trôi qua vô cùng ung dung tự tại.
Viện 11 có chính sách đàng hoàng, những người công nhân phải nghỉ việc vì lý do bệnh tật như bà thì hàng tháng vẫn được tiếp tục lĩnh một khoản tiền. Hình như gọi là tiền trợ cấp thì phải, chỉ là không nhiều bằng tiền lương đi làm thôi.
Tạ Linh đã tính toán chu toàn cả rồi. Công việc này nhường cho người khác vào làm thay cũng được, mà không nhường cũng chẳng sao. Nếu quả thực không chắt lọc được nhân tuyển nào phù hợp, thì cứ để đích thân lãnh đạo tuyển thẳng người mới vào. Kẻ muốn chen chân vào Viện 11 nhiều nhan nhản. Bà tuyệt đối không thể vớ bừa một người năng lực làng nhàng lại còn thiếu tinh thần trách nhiệm vào làm để làm việc qua loa chiếu lệ được.
Tạ Linh bộc bạch: "Cơ quan đã cưu mang nuôi sống dì cả một đời rồi, dì sống c.h.ế.t cũng phải có trách nhiệm với cơ quan. Mấy người họ hàng nhà dì chẳng có một ai đáng tin chút nào. Chỗ chúng ta đâu phải đơn vị bình thường, đâu thể đào hố bôi tro trát trấu vào mặt cơ quan được. Dù cho vị trí của dì chỉ là công việc văn phòng bình thường, thì vẫn cứ phải có trách nhiệm chứ! Đã tìm người thay thế thì phải tìm đứa nào vừa có thực lực vừa đàng hoàng t.ử tế!"
Nói đoạn, bà nhiệt tình mở lời ngỏ ý với Vân Ngưng: "Dì thấy Tiểu Vân nhà cháu cực kỳ phù hợp đấy. Tiểu Vân này, cháu thấy vị trí nhân viên ghi chép hồ sơ nhiệm vụ thế nào?"
Mắt Vân Ngưng sáng rực lên đầy mong đợi: "Dì đ.á.n.h giá cháu là người đàng hoàng đáng tin cậy ạ?"
Ánh mắt Lục Lăng khẽ lướt qua phía này.
Tạ Linh phẩy tay: "Không phải! Là do cháu khéo ăn khéo nói nghe lọt lỗ tai!"
Vân Ngưng: "..."
Lục Lăng bình thản rời mắt đi chỗ khác.
Tạ Linh thản nhiên nói: "Có những người cứ hay dị ứng với mấy kẻ nói lời hoa mỹ ngọt ngào, nhưng dì thì ngược lại, dì thích lắm. Tội gì lại phải đi thích mấy người nói chuyện khó nghe cộc cằn thô lỗ chứ? Đằng nào thì dì cũng có âm mưu toan tính gì đâu, ai nói nghe lọt tai thì dì thích người đó thôi."
Hoa ngôn xảo ngữ? Vân Ngưng: "..."
Vân Ngưng vốn lặn lội tới đây với mục đích duy nhất là nhắm tới vị trí công việc này, thế nhưng giờ phút này cô lại cảm thấy hơi chần chừ lưỡng lự.
Cô có thể cảm nhận sâu sắc được bầu nhiệt huyết sục sôi với cuộc sống trong con người Tạ Linh. Nếu mất đi công việc, liệu bà có còn tiếp tục sống một cách tràn đầy nhiệt huyết như thế được nữa hay không?
Vân Ngưng không lập tức tiếp lời bà mà cẩn thận hỏi lại: "Mắt của dì rốt cuộc là bị sao thế ạ?"
"Cháu cứ nhìn thử thì biết," Tạ Linh đáp, "Bác sĩ chẩn đoán là bị mộng thịt ở mắt."
Trên nhãn cầu mắt trái của Tạ Linh dường như có một lớp màng thịt mỏng tang bao phủ, thậm chí nó đã che lấp đi một phần đồng t.ử, thoạt nhìn trông có vẻ hơi rùng rợn.
Vân Ngưng chăm chú tiến sát lại quan sát tỉ mỉ.
Tạ Linh ngạc nhiên hỏi: "Cháu không thấy sợ à?"
Đám trẻ con dưới nhà hễ cứ nhìn thấy đôi mắt này của bà là y như rằng bỏ chạy té khói.
