Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 64:"""""
Cập nhật lúc: 16/02/2026 15:01
Điều này đã thắp lên một tia hy vọng rực rỡ cho Vân Ngưng. Biết đâu cô không cần phải mài đũng quần suốt ba năm trời mà vẫn có thể thuận lợi ẵm trọn tấm bằng tốt nghiệp thì sao?
Tan học, Vân Ngưng lững thững đi bộ ra bến xe.
Lục Lăng đã đình công không thèm đến đón cô nữa, nên cô đành phải tự mình đi xe buýt về.
Vốn dĩ cô định sắm một chiếc xe đạp để đi lại cho tiện, ngặt nỗi một chiếc xe đạp hãng Phượng Hoàng hiện giờ có giá những 150 tệ.
Những 150 tệ đấy!
Đến lúc này Vân Ngưng mới thấu hiểu được tại sao Mạnh Hải lại phải cọc cạch đạp một chiếc xe tã đến mức ấy.
Hay là cô cũng kiếm một chiếc xe cũ rích về rồi tự mình xắn tay áo lên cải tạo lại cho xong nhỉ.
Vừa bước đến gần trạm xe buýt, bỗng có tiếng một người đàn ông trẻ tuổi gọi giật cô lại.
Vân Ngưng tràn đầy mong đợi ngoái đầu nhìn lại, nhưng đập vào mắt cô lại là bóng dáng Cao Trạch đang rảo bước tiến tới.
Trong khi đó, ở nhà.
Lục Lăng cứ bồn chồn đi qua đi lại ngoài ban công không biết bao nhiêu vòng.
Thang Phượng Ngọc khoác áo bước ra từ phòng ngủ: "Tiểu Lục à, muộn rồi cháu đi ngủ sớm đi, đừng lo cho Vân Ngưng, với cái tính cách của con bé thì chẳng đứa nào bắt nạt nó để nó chịu thiệt được đâu."
Miệng thì khuyên can là vậy, nhưng bản thân Thang Phượng Ngọc cũng chẳng có ý định đi ngủ. Đêm nào bà cũng phải đợi Vân Ngưng về đến nhà bình an vô sự thì mới an tâm nhắm mắt được.
Lục Lăng vội vã thu hồi ánh mắt đang phóng ra ngoài màn đêm, gượng gạo đáp: "Con không đợi cô ấy đâu ạ."
Nói đoạn, ánh mắt anh lại vô thức trôi tuột ra ngoài cửa sổ.
Trời hôm nay trở lạnh đột ngột.
Chẳng những nhiệt độ giảm sâu, mà sắc trời cũng ảm đạm xám xịt, trông cứ như sắp đổ một trận mưa to đến nơi.
Thang Phượng Ngọc với tay bật công tắc đèn phòng khách: "Tính ra giờ này cũng phải về đến nhà rồi chứ..."
Lục Lăng tiến bước tới gần: " Mẹ đang lo cho Vân Ngưng ạ? Để con chạy ra trạm xe buýt đón cô ấy xem sao."
Thang Phượng Ngọc xua tay: "Thôi khỏi con ạ, trạm xe ngay gần đây thôi, chắc không có chuyện gì đâu."
Lục Lăng lúng túng: "...Con cứ đi đón một lát cũng được ạ."
Thang Phượng Ngọc giục: "Đừng rước thêm phiền phức nữa, con mau vào ngủ đi."
Lục Lăng: "..."
Con đi đón thật sự cũng được mà.
Thang Phượng Ngọc bật cười: "Con đang lo lắng cho Vân Ngưng đấy hả?"
Lục Lăng cố nặn ra một nụ cười sượng trân: "Dạ không có, con về phòng nghỉ ngơi trước đây ạ."
Thang Phượng Ngọc nhìn theo bóng lưng anh mà dở khóc dở cười.
Bà thừa sức cảm nhận được luồng từ trường giữa Lục Lăng và Vân Ngưng dạo gần đây đã có sự thay đổi rõ rệt. Vốn cứ đinh ninh rằng khi tính khí Vân Ngưng thay đổi theo chiều hướng tốt lên, Lục Lăng sẽ dần tháo gỡ được nút thắt trong lòng. Chẳng ai ngờ tới việc dạo gần đây hai đứa nó lại chơi trò "chiến tranh lạnh".
Bảo là không thèm nói chuyện với nhau thì cũng không hẳn, nhưng rõ ràng là không còn cái vẻ quấn quýt thân mật như dạo trước nữa.
Dạo trước, Lục Lăng vẫn thường hay buông lời "chê bôi" Vân Ngưng trước mặt bà.
Với con mắt của một người từng trải, Thang Phượng Ngọc cho rằng đó chính là dấu hiệu cho thấy khoảng cách giữa hai đứa đang dần được thu hẹp lại.
Thôi thì chuyện rắc rối của đám thanh niên trẻ tuổi, người già như bà chẳng thể nào hiểu thấu được nữa rồi.
Lục Lăng trở về căn phòng ngủ chung của anh và Vân Ngưng.
Dạo gần đây anh luôn tự giác trải đệm ngủ dưới sàn nhà để giữ khoảng cách tuyệt đối với cô.
Thế mà Vân Ngưng thấy vậy lại chẳng ho he nửa lời, càng không thèm mở miệng mời anh lên giường ngủ chung.
Hừ, mấy kẻ tâm địa xấu xa quả nhiên đều hành xử phũ phàng như thế cả.
Lục Lăng thay xong đồ ngủ, cứ bồn chồn đi tới đi lui quanh phòng chừng hai vòng, trong lòng cứ rạo rực phiền muộn chẳng tài nào chợp mắt nổi.
Rõ ràng là anh đã cày cuốc tăng ca suốt năm ngày liền, cơ thể mệt mỏi rã rời, đáng lý ra vừa ngả lưng xuống là phải ngủ say như c.h.ế.t mới đúng chứ.
Lục Lăng kéo ghế ngồi xuống trước bàn học, phóng tầm mắt ra khoảng không bên ngoài cửa sổ.
Mây đen giăng kín mịt mù.
Lục Lăng nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày, ánh mắt lướt qua chiếc ô đi mưa của Vân Ngưng.
Cô nàng này tính tình kén cá chọn canh, nằng nặc đòi dùng bằng được cái ô màu đen tuyền này, chê bai mấy cái ô màu khác trông quê mùa xấu xí.
Anh suy tư một lát, rồi dứt khoát đứng dậy với lấy chiếc áo khoác.
Đúng lúc đó, khóe mắt anh vô tình lia xuống khoảng sân dưới lầu. Từ đằng xa, một đôi nam nữ đang sánh vai nhau vừa đi vừa nói cười vui vẻ.
Người đàn ông dắt chiếc xe đạp, còn người phụ nữ kia... chính là Vân Ngưng.
Lục Lăng đứng bật dậy.
Lục Lăng ngồi phịch xuống ghế.
Lục Lăng lại đứng vọt dậy.
Rồi lại ngồi phịch xuống.
Hai phút sau, Thang Phượng Ngọc đang ngồi trong phòng chợt nghe thấy tiếng sập cửa rầm một cái.
Bà ngạc nhiên bước ra xem thử.
Tiếng động gì vậy nhỉ?
Nhà có chuột à?
Dưới lầu, Vân Ngưng vẫn đang nói dăm ba câu chuyện phiếm nhạt nhẽo cho có lệ với Cao Trạch.
Vân Ngưng sắp quên béng mất cái người tên Cao Trạch này là ai rồi, chỉ mang máng nhớ hắn ta là một trong số ít những đối tượng xem mắt hiếm hoi được coi là có chút "bình thường" của mình.
Tuy được gắn mác là người "bình thường", nhưng cô hoàn toàn chẳng mảy may có hứng thú gì với hắn. Hắn đâu có sức hút mãnh liệt như Lục Lăng, người khiến cô vừa gặp mặt lần đầu đã trúng tiếng sét ái tình, tương tư đến mất ăn mất ngủ.
Cao Trạch đang thao thao bất tuyệt kể lể về chuỗi ngày công tác bận rộn sấp mặt trong hai tháng qua của hắn.
"Sếp cứ cử anh đi công tác triền miên. Em biết đấy, tính chất công việc của anh có nhiều nỗi khổ tâm khó nói lắm. Những dự án nghiên cứu của cơ quan đều thuộc diện bảo mật nghiêm ngặt, đôi khi người nhà cũng chẳng thể nào thông cảm được cho anh."
Vân Ngưng nghe mà hai tai lùng bùng tê dại.
Cái tên này rốt cuộc là đang muốn ám chỉ cái gì đây?
Cao Trạch tiếp tục bộc bạch: "Anh vốn là người có tinh thần trách nhiệm cực kỳ cao, công việc thì không thể làm qua loa chiếu lệ được, thế nên đành phải lơ là, lạnh nhạt với em."
Sống lưng Vân Ngưng lạnh toát, gai ốc nổi rần rần.
Chuyện cô và Lục Lăng kết hôn, tính ra cũng phải nửa cái đại viện này đều biết rõ rồi. Cái tên này rốt cuộc đang rắp tâm bày mưu tính kế gì đây?
Thấy Vân Ngưng cứ im thin thít chẳng nói chẳng rằng, Cao Trạch bắt đầu chột dạ hỏi dò: "Có phải em đang trách anh thời gian qua đã bỏ mặc em không? Hay là... em đã có đối tượng xem mắt mới rồi?"
Vân Ngưng: "..."
Cái gì mà "đối tượng xem mắt mới"? Lề mề thêm chút nữa khéo con cô đã lớn tồng ngồng biết chạy đi mua nước mắm giúp mẹ rồi ấy chứ!
Vân Ngưng thở dài: "Chắc anh hiểu lầm gì đó rồi, tôi..."
Cô chưa kịp nói dứt câu, một tiếng sấm rền vang x.é to.ạc bầu trời đằng xa.
Gió bắt đầu giật từng cơn dữ dội, cuốn phăng đám lá khô rụng lả tả dưới đất bay tứ tung. Mấy thứ rác thải sinh hoạt chưa kịp vứt vào bãi rác cứ thế nương theo chiều gió mà nhảy múa loạn xạ khắp nơi.
Cao Trạch vội vàng cởi phăng chiếc áo khoác da trên người, định khoác lên vai Vân Ngưng: "Trời lạnh quá, hay là chúng ta vào trong lầu rồi hẵng nói tiếp nhé."
Vân Ngưng rùng mình ớn lạnh.
Cô và Cao Trạch, trai đơn gái chiếc kéo nhau vào trong lầu ống đứng?
Thế thì đúng là tình ngay lý gian, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch nổi tội.
Người đàn ông của nhà cô - Lục Lăng - tốt biết mấy cơ chứ, cô làm gì có tâm trí nào mà tơ tưởng đến mấy gã đàn ông khác ngoài anh.
Vân Ngưng dứt khoát từ chối: "Không cần đâu, cảm ơn anh. Chuyện chúng ta đi xem mắt đã là quá khứ của mấy đời thuở nào rồi, xin anh cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi."
Cao Trạch làm như bị điếc, hoàn toàn phớt lờ lời nói của cô, trực tiếp vươn tay định ôm choàng lấy vai Vân Ngưng kéo tuột vào trong hành lang.
Vân Ngưng đã c.ắ.n răng nhịn hắn suốt cả dọc đường đi rồi, đến nước này thì cô thực sự không thể nào nhịn nổi nữa.
Hắn ta đang coi cô là lốp dự phòng đấy à?!
Cô còn chưa thèm đi lùng sục kiếm lốp dự phòng cho mình, thế mà lại có kẻ dám cả gan coi cô là lốp dự phòng cơ đấy?!
Vân Ngưng vận khí đan điền, định bụng bùng nổ cho tên này một trận nên thân. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, chiếc áo khoác da vừa chạm lên vai cô đã không cánh mà bay.
Vân Ngưng ngớ người ra một giây.
Công nhận trời gió lạnh thế này mà không có áo khoác thì lạnh buốt xương thật.
Ngay giây tiếp theo, một người đàn ông đi từ hướng ngược lại đột ngột vươn tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô, kéo giật cô về phía mình.
Cao Trạch còn chưa kịp load xong tình hình thì bóng dáng Vân Ngưng đã cách xa hắn đến hai mét.
Lục Lăng cẩn thận khoác chiếc áo ấm mà anh mang từ trên nhà xuống lên vai Vân Ngưng, rồi mới ném một cái nhìn lạnh lẽo, hờ hững về phía Cao Trạch: "Vị này là?"
Cao Trạch làm sao ngờ được lại có một tên "tiểu bạch kiểm" ất ơ nào đó từ trên trời rơi xuống phá đám, hắn tức tối quát tháo: "Mày bị điên à?!"
Lục Lăng chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn, chỉ mỉm cười dịu dàng cúi đầu nói nhỏ với Vân Ngưng: "Đã bảo là anh sẽ đến đón em rồi cơ mà, sao em không chịu nghe lời thế hả?"
Cùng là hành động tỏ vẻ ân cần quan tâm, nhưng chất giọng của Lục Lăng nghe êm tai và cuốn hút hơn cái giọng the thé của Cao Trạch gấp vạn lần.
Mặc dù biết thừa lời anh đang nói chỉ là kịch bản diễn sâu, nhưng Vân Ngưng vẫn không khỏi cảm thấy lâng lâng sung sướng.
"Em cứ tưởng anh không đến nữa."
Lục Lăng lại đưa tay lên vuốt ve, chỉnh lại mấy lọn tóc rối cho Vân Ngưng.
Cao Trạch: "..."
Cái tên này hành xử còn trơ trẽn và quá đáng hơn cả mấy gã "tiểu bạch kiểm" bám váy các phú bà trong vũ trường nữa!
Vân Ngưng cố nén lại cơn buồn cười đang trào dâng, lên tiếng giới thiệu: "Cao Trạch, giới thiệu với anh, đây là chồng tôi. Tôi kết hôn rồi."
Vẻ mặt hầm hầm tức giận của Cao Trạch tức thì đóng băng cứng đờ, đứng chôn chân tại chỗ mất một lúc lâu.
Vân Ngưng tươi cười vẫy tay chào tạm biệt: "Vậy vợ chồng tôi lên lầu trước đây nhé, sau này lúc nào tổ chức tiệc cưới bù nhất định sẽ mời anh tới chung vui."
Cao Trạch: "..."
Tổ... tổ chức tiệc cưới bù?!
Vân Ngưng tung tăng kéo tay Lục Lăng bước lên cầu thang.
Ngay khoảnh khắc vừa bước qua cánh cửa nhà, vẻ mặt dịu dàng của Lục Lăng lập tức biến mất không tăm tích, anh lạnh lùng rút tay lại khỏi cái nắm tay của Vân Ngưng.
Vân Ngưng: "..."
Cái tên này quả nhiên có đến hai bộ mặt khác nhau mà.
Cái tính cách sáng nắng chiều mưa, ngang ngạnh trái khuấy này rốt cuộc là được di truyền từ ai thế không biết?
Vân Ngưng quyết định phải nói chuyện nghiêm túc với Lục Lăng.
"Tôi và Cao Trạch quả thực từng đi xem mắt, nhưng đó là chuyện từ hồi anh vẫn chưa chuyển về đại viện cơ."
Lục Lăng cười ngoài da nhưng trong lòng thì không cười nổi: "Ồ, hóa ra là đối tượng xem mắt."
Vân Ngưng: "..."
Đến cả cái giọng điệu cũng chua ngoa ngang ngược.
Vân Ngưng thanh minh: "Quan hệ giữa hai người chúng tôi trong sạch tuyệt đối, chỉ mới gặp mặt nhau qua loa vài lần. Kể từ lúc anh trở về đại viện là tôi cắt đứt liên lạc, chưa từng gặp lại hắn ta thêm một lần nào nữa."
Lục Lăng gật đầu hờ hững: "Tôi tin."
"Cho dù anh không tin tưởng vào nhân phẩm của tôi, thì ít nhất anh cũng phải tin vào con mắt thẩm mỹ của tôi chứ," Vân Ngưng kéo tuột Lục Lăng đến đứng trước gương soi toàn thân, "Anh tự nhìn lại khuôn mặt của mình đi, rồi so sánh với khuôn mặt của cái tên Cao Trạch kia xem. Đến quỷ cũng biết là nên chọn ai cơ mà."
Lục Lăng đưa mắt nhìn hình bóng chính mình phản chiếu trong gương.
"Cô chọn tôi... chỉ vì cái khuôn mặt này thôi sao?"
Vân Ngưng: "..."
Lục Lăng bây giờ đúng là đang cố tình bới lông tìm vết đây mà.
"Thì phải rung động với nhan sắc bên ngoài trước, rồi mới dần dần tìm hiểu và yêu mến vẻ đẹp tâm hồn bên trong được chứ!" Vân Ngưng lý sự, "Anh tự dưng giở chứng không thèm đến đón tôi nữa, tôi đã oán trách nửa lời nào chưa? Anh còn đứng trước mặt hắn ta dựng lên cả một màn kịch bịa đặt trắng trợn, tôi cũng ngoan ngoãn hùa theo mà không hề vạch trần anh. Tất cả những hành động đó chẳng phải đã chứng minh rõ ràng tình cảm tôi dành cho anh rồi sao!"
Lục Lăng đột nhiên im bặt.
Anh đăm đăm nhìn vào gương mất một lúc lâu, rồi lẳng lặng cởi chiếc áo khoác trên người Vân Ngưng ra treo lên giá, sau đó quay gót bước nhanh về phòng.
Để lại Vân Ngưng đứng trơ trọi một mình ngoài phòng khách với vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lục Lăng ngả lưng xuống tấm nệm trải dưới sàn nhà, đôi lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t không buông.
Cô ấy... thích anh sao?
Trong khi đó, Vân Ngưng vẫn đang đứng c.h.ế.t trân ngoài phòng khách ngẫm nghĩ sự đời: Đại nữ nhân đầu đội trời chân đạp đất, quả nhiên không nên dính dáng gì đến mấy thứ tình cảm yêu đương ướt át sến súa này.
Tâm tư của đàn ông đúng là phức tạp, khó đoán hơn cả mò kim đáy bể!!
Hai ngày sau, quyết định điều chuyển công tác của Vân Ngưng chính thức được ban hành, do đích thân Viện trưởng Vương tận tay trao cho cô.
Vương Chí đường đường là một vị Viện trưởng uy quyền, vậy mà lại đích thân cất công lo liệu một việc vặt vãnh bằng hạt vừng này, quả thực đã nể mặt Vân Ngưng vô cùng tận.
Vương Chí dặn dò với giọng điệu vô cùng thấm thía: "Nhân viên ghi chép nhiệm vụ tuy chỉ là một vị trí nhỏ bé, nhưng lại đóng vai trò cực kỳ quan trọng, tuyệt đối không được để xảy ra bất cứ sai sót nào. Chỉ một sai lầm nhỏ xíu về số liệu thôi cũng đủ sức phá hỏng cả một quá trình thử nghiệm, cháu chắc chắn hiểu rõ điều này hơn ai hết."
Vân Ngưng nghiêm túc gật đầu.
Vương Chí lại nhắc nhở thêm: "Nhưng cũng đừng vì thế mà lơ là việc học ở lớp bổ túc ban đêm. Cháu phải tranh thủ nắm bắt thời gian để lấy bằng tốt nghiệp, không thể chỉ có hùng tâm tráng chí viển vông mà không có học vấn được."
Vân Ngưng gật đầu mạnh mẽ lần nữa, thể hiện quyết tâm sắt đá: "Cháu nhất định sẽ dốc toàn bộ sức lực để hoàn thành tốt ạ!"
Vương Chí đích thân dẫn Vân Ngưng bước vào tòa nhà nghiên cứu khoa học.
Lúc anh lính gác nghiêm nghị kiểm tra giấy tờ tùy thân, trái tim Vân Ngưng như muốn nhảy thót ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Làm việc ở phòng đọc tạp chí bao nhiêu lâu nay, đây là lần đầu tiên cô chính thức bước qua được cái ranh giới này.
Cùng dưới một bầu trời, cùng hít thở một bầu không khí trong lành, nhưng tâm thế của Vân Ngưng khi đứng bên ngoài rào chắn và khi bước vào bên trong lại hoàn toàn khác biệt.
Cô nhìn thấy từng tốp người nối đuôi nhau bước vào tòa nhà nghiên cứu khoa học.
Khuôn mặt ai nấy đều toát lên vẻ trang nghiêm, cử chỉ thì chừng mực đĩnh đạc.
Trong lòng Vân Ngưng trào dâng một cảm xúc cuộn trào mãnh liệt.
Cô sắp sửa được diện kiến những chuyên gia chế tạo tên lửa bằng xương bằng thịt rồi!
Tuy Vương Chí và Lục Lăng cũng mang danh là những chuyên gia đầu ngành, nhưng ở bên cạnh họ Vân Ngưng lại chẳng hề có chút cảm giác xa cách, thần thánh nào cả.
Lần này, cô sắp được gặp mặt những chuyên gia nghiên cứu làm việc cẩn trọng, tỉ mỉ, chính xác đến từng milimet thực sự!
Họ là những người mà trong tương lai có thể sẽ được lưu danh vào sử sách.
Họ là những người mà một ngày nào đó trong tương lai có thể sẽ được vinh danh bằng danh hiệu Viện sĩ cao quý.
Họ chính là niềm hy vọng to lớn mang trên mình giấc mộng chinh phục không gian của cả đất nước Hoa Quốc này!
Vương Chí dẫn Vân Ngưng sải bước tiến vào tòa nhà.
Cô bước dọc theo hành lang dài, đi ngang qua hết văn phòng này đến văn phòng khác.
