Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 68:""""
Cập nhật lúc: 16/02/2026 15:02
Hình như đó không phải là một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông đơn thuần?
Mỗi khi nhắc lại chuỗi ngày nằm thoi thóp trên giường bệnh, trong lòng Vân Ngưng lại trĩu nặng một nỗi buồn khó tả.
Trước kia cô vẫn thường xuyên hậm hực, sầu não vì đủ thứ lý do vụn vặt trên đời. Nhưng trải qua hai tháng cuối cùng bị căn bệnh u.n.g t.h.ư quái ác hành hạ, cô mới thấu hiểu một chân lý sâu sắc: Chỉ cần có được sức khỏe, thì mọi thứ khác trên đời này đều chẳng đáng bận tâm nữa.
Theo thói quen, Vân Ngưng lại vô thức nhấp thêm vài ngụm rượu lớn, rồi lại thuận tay rót đầy cốc của mình.
Lục Lăng vội vàng đưa tay che miệng cốc lại: "Cô uống nhiều quá rồi đấy."
"Anh mặc kệ tôi," Vân Ngưng hất tay anh ra, trừng mắt ra chiều hung dữ, "Tôi ghét nhất mấy kẻ lúc nào cũng giấu giấu giếm giếm như anh đấy."
Lục Lăng đành bất lực thu tay về.
Vân Ngưng ngửa cổ nốc cạn sạch hơn nửa cốc rượu.
Tửu lượng của cô vốn dĩ đã cạn bét, lại còn là lần đầu tiên động đến rượu trắng hạng nặng, nên cảm giác "bay lơ lửng trên chín tầng mây" mà dân nhậu hay rỉ tai nhau nhanh ch.óng ập tới.
Cô nàng lảo đảo cầm cốc rượu xích lại ngồi sát sạt bên cạnh Lục Lăng, cười toe toét ngô nghê: "Anh cũng uống đi chứ, uống mau đi."
Lục Lăng hết cách đành phải uống theo cô vài ngụm: "Phần còn lại tôi không uống thêm được nữa đâu."
Vân Ngưng lén lút rót thêm đầy cốc cho anh: "Được thôi, chốt lại ly cuối cùng này nhé!"
Vân Ngưng níu lấy cánh tay Lục Lăng, bắt đầu lải nhải: "Anh có tâm sự gì cứ khư khư giấu nhẹm trong lòng, thì ai mà đoán được chứ? Bức xúc cái gì thì phải nói thẳng tuột ra chứ lị."
Lục Lăng quay sang nhìn Vân Ngưng.
Hai má cô đã đỏ lựng như gấc, hai mắt lờ đờ, rõ ràng là đã say mèm rồi.
Nhưng cái bộ dạng dặn dò anh thì lại vô cùng nghiêm túc, đứng đắn.
Có lẽ ở phương diện bộc bạch cảm xúc này, Lục Lăng quả thực kém xa Vân Ngưng.
Vân Ngưng cũng có những khoảnh khắc triết lý vô cùng.
"Anh đem những chuyện bực dọc xả hết ra ngoài, người nghe cảm thấy không vui, thế chẳng phải anh sẽ thấy nhẹ nhõm và vui vẻ hơn sao?" Vân Ngưng thuyết giáo mười phân vẹn mười, "Mục tiêu tối thượng của chúng ta chính là: Bắt người khác phải tự hao mòn tâm trí, bắt người khác phải nếm mùi đau khổ!"
Lục Lăng: "..."
Thôi rút lại câu vừa rồi, cái triết lý này chẳng đứng đắn t.ử tế chút nào cả.
Vân Ngưng vốn ít khi đụng đến rượu trắng nên hoàn toàn không biết ước lượng t.ửu lượng của bản thân.
Uống hăng quá thành ra lại đ.â.m nghiện lúc nào không hay.
Cái tay cầm cốc của cô đã bắt đầu run rẩy bần bật, thế mà vẫn một mực đòi rót rượu uống tiếp.
Lục Lăng đưa tay ra cản, cô liền nhào người lên giằng co, buộc anh phải tóm c.h.ặ.t lấy hai cổ tay cô để khống chế.
Thuận đà, Vân Ngưng ngã nhào vào vòng tay, ôm chầm lấy Lục Lăng.
Cả người Lục Lăng lập tức căng cứng như khúc gỗ. Anh theo bản năng giơ hai tay lên trời đằng đằng sát khí đầu hàng, không dám nhúc nhích đụng chạm vào người cô.
Vân Ngưng vẫn cười tít mắt, giọng nhừa nhựa: "Kể ra thì việc xuyên đến đây cũng có cái lợi của nó, ít nhất thì ngày nào cũng được rửa mắt ngắm trai đẹp."
Mấy cậu nam sinh trong phòng thí nghiệm của cô ở thời hiện đại á, nhan sắc thì ôi thôi...
Vân Ngưng đưa tay lên nhéo nhéo gò má Lục Lăng, trầm trồ cảm thán: "Anh ăn cái gì mà lớn lên đẹp trai l.ồ.ng lộn thế này hả? So với nhan sắc của tôi thì cũng chỉ kém cạnh tí tẹo tèo teo thôi đấy."
Lục Lăng ráng hết sức bình sinh đẩy người cô ra.
Nhưng đầu óc Vân Ngưng lúc này đã đình công mất rồi, trong mắt cô giờ chỉ còn độc nhất khuôn mặt của Lục Lăng. Cô lại ra sức cọ cọ dựa dẫm vào người anh: "Nếu anh giận dỗi tôi chuyện gì thì anh phải nói thẳng ra chứ. Mặc dù tôi chẳng thấy bản thân mình sai ở chỗ nào sất, nhưng hai ta là vợ chồng mà, vợ chồng thì phải giao tiếp, phải nhường nhịn ma sát với nhau... Tôi đâu phải là loại người ngang ngược không biết nói đạo lý."
Gương mặt Vân Ngưng đỏ bừng bừng, môi dưới hơi trề ra, trông oan ức tủi thân tột cùng.
Cái biểu cảm nũng nịu yếu đuối này y hệt như cái lần cô diễn kịch trước mặt Khang Tĩnh.
Mặc dù Lục Lăng biết thừa cô đang làm trò giả vờ giả vịt, nhưng trong lòng vẫn không ngăn được một cỗ cảm xúc chột dạ dâng lên.
"Tôi... cô chẳng làm gì sai cả, chuyện này không liên quan đến cô."
Vân Ngưng vòng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ Lục Lăng: "Thế thì anh nói đi, tại sao tự dưng lại giở chứng chiến tranh lạnh không thèm nói chuyện với tôi? Hành vi này của anh được cấu thành tội bạo hành lạnh đấy, tôi phải làm đơn kiện anh."
Lục Lăng: "..."
Trong thâm tâm anh thừa biết rõ nguyên nhân, nhưng bảo anh thốt ra thành lời thì đúng là đ.á.n.h đố.
Anh đâu thể trơ trẽn thú nhận với Vân Ngưng rằng: Hình như anh sắp quên sạch những ký ức kinh hoàng về cô trong "kiếp trước", và bây giờ trong đầu anh chỉ chứa đựng hình bóng của một Vân Ngưng ở hiện tại?
Lục Lăng kiên quyết gỡ tay Vân Ngưng ra: "Sau này tôi sẽ chú ý hơn. Cô say quá rồi, đi ngủ thôi."
Nói đoạn, anh đứng dậy, bế thốc Vân Ngưng đi thẳng về phòng ngủ.
Vân Ngưng vốn đã chu đáo trải sẵn nệm chăn cho Lục Lăng nằm dưới sàn nhà.
Anh cẩn thận né tránh tấm nệm, khom người đặt nhẹ Vân Ngưng xuống giường. Nhưng cô lại vòng tay ghì c.h.ặ.t lấy cổ anh, nhất quyết không chịu buông tay cho anh đứng thẳng lên.
Đèn trong phòng ngủ không bật, ánh sáng hắt vào từ ngoài phòng khách tạo nên một không gian mờ ảo, tranh tối tranh sáng.
Vân Ngưng thì thào bên tai anh: "Anh lên giường ngủ chung đi, nằm dưới sàn nhà lạnh lắm."
Nhịp tim Lục Lăng đột ngột lỡ mất một nhịp.
"Thôi bỏ đi, tôi vẫn nên..."
Vân Ngưng dùng sức ghì c.h.ặ.t lấy anh không buông.
Trong lúc giằng co đẩy đưa, đôi môi Lục Lăng vô tình lướt qua trán Vân Ngưng. Cả hai người đồng loạt sững sờ đóng băng.
Ánh trăng bàng bạc bàng bạc chiếu xiên qua cửa sổ rọi xuống giường, phác họa lên đường nét cơ thể của hai người vừa mờ ảo vừa rõ rệt.
Anh khựng lại bất động, từng sợi tóc và nhịp thở của cả hai như đan xen, hòa quyện vào nhau.
Một nụ hôn mang tính thăm dò khe khẽ chạm lên môi Lục Lăng.
Vân Ngưng ngoảnh mặt sang nhìn anh, đôi mắt cô phủ một tầng sương ướt át, mê ly.
Ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối nhảy múa điên cuồng trong tâm trí Lục Lăng, tựa như một sức mạnh vô hình đang chực chờ x.é to.ạc anh ra làm trăm mảnh.
Những ký ức của quá khứ đang dần lùi vào bóng tối nhạt nhòa, vầng hào quang ch.ói lọi lúc này chỉ soi rọi con đường tiến về phía trước.
Mọi tạp âm xung quanh đều tĩnh lặng rút lui, chỉ còn sót lại thanh âm nhịp đập trái tim của hai con người.
Bầu không khí trong phòng dần trở nên quánh đặc, hơi thở nóng hổi đan xen cùng những giọt mồ hôi rịn ra.
Đêm nay ánh trăng tuyệt đẹp.
Cánh cửa phòng ngủ từ từ khép lại.
Sáng hôm sau, Vân Ngưng ngủ một giấc thẳng cẳng đến tận gần tám giờ mới lồm cồm bò dậy.
Vừa ngồi lên, một cơn đau đầu như b.úa bổ ập đến, càng lúc càng choáng váng kịch liệt.
Triệu chứng này chắc chắn 100% là do tối qua b.ú rượu quá trớn dẫn đến hậu quả hangover (say nguội) rồi.
Tối qua... hình như cô đã có một cuộc đàm phán ra trò với Lục Lăng thì phải?
Vân Ngưng chúa ghét cái kiểu chiến tranh lạnh không rõ nguyên do.
Dù cô rất muốn cho Lục Lăng không gian riêng, nhưng ít nhất anh ta cũng phải cho cô một lý do chính đáng chứ?
Nhưng mà chốt lại thì đêm qua hai người đã nói chuyện đến đâu rồi nhỉ?
Có đạt được thỏa thuận gì không?
Vân Ngưng đưa tay xoa bóp thái dương, lảo đảo bước ra ngoài. Lúc đi ngang qua tủ quần áo, vô tình liếc nhìn vào gương, cô mới sực nhận ra mình đang mặc đồ ngủ.
Vân Ngưng hoàn toàn mất trí nhớ về chuyện thay đồ, lẽ nào... là do Lục Lăng đích thân thay giúp cô?
Khóe môi Vân Ngưng cong lên một nụ cười tủm tỉm.
Không sao cả, đã là vợ chồng với nhau thì thay có bộ đồ ngủ thôi cũng có gì to tát đâu, coi như mối quan hệ cũng có bước tiến triển mới rồi. Xem ra cuộc đàm phán đêm qua diễn ra khá suôn sẻ tốt đẹp đây.
Vân Ngưng uể oải bước ra phòng khách.
Thang Phượng Ngọc ngạc nhiên kêu lên: "Dậy trễ thế con? Mau mau đi rửa mặt mũi rồi ra ăn sáng đi, sắp muộn giờ làm đến nơi rồi kìa."
Lục Lăng đang lúi húi bận rộn trong bếp.
Vân Ngưng vì bị "mất não" tạm thời về kết quả cuộc đàm phán đêm qua nên tò mò bước tới định hỏi cho ra nhẽ.
Nào ngờ Lục Lăng vừa nhìn thấy mặt cô, hai vành tai bỗng chốc đỏ bừng bừng một cách kỳ dị. Anh sa sầm mặt mũi né tránh ánh nhìn của cô, cộc lốc buông một câu: "Bữa sáng chuẩn bị xong rồi đấy."
Anh thực sự không thể nào chấp nhận nổi những chuyện điên rồ đã xảy ra đêm qua.
Và cái điều khiến anh cảm thấy nhục nhã, khó chấp nhận nhất chính là: anh chẳng những không một mực đẩy cô ra, mà lại còn nửa đẩy nửa hùa theo.
Chẳng những không từ chối kiên quyết, mà khúc sau hình như... người chủ động lại chính là anh nữa chứ.
Quan hệ giữa anh và Vân Ngưng hiện tại, rõ ràng là hoàn toàn không hề phù hợp để xảy ra những chuyện như vậy.
Đôi lông mày của Lục Lăng càng nhíu càng c.h.ặ.t.
Vân Ngưng ngơ ngác: "?"
Vân Ngưng cứ thế lẽo đẽo bám đuôi Lục Lăng đi đến trước cửa nhà vệ sinh.
Lục Lăng cố tình không thèm nhìn mặt cô, cứ đứng đó chà đi chà lại cái tay.
Vân Ngưng không nhịn được tò mò: "Rửa tay thôi mà... cần gì phải chà đến ba lần vậy anh?"
Lục Lăng: "..."
Anh buông thõng cái khăn lau tay xuống với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, trừng mắt nhìn Vân Ngưng: "Cô còn chuyện gì nữa?"
"Đương nhiên là có chuyện rồi."
Lục Lăng ấp úng: "Tôi sắp muộn giờ làm rồi, có chuyện gì để tối... tối về hẵng nói."
Anh khẩn trương bổ sung thêm: "Vào phòng rồi nói."
Vân Ngưng quay đầu nhìn mẹ cô Thang Phượng Ngọc, rồi lại ngoái nhìn cánh cửa phòng ngủ.
Anh ta sợ mẹ nghe thấy chuyện này à?
Vân Ngưng xua tay: "Có chuyện gì to tát đâu mà phải giấu. Tôi chỉ muốn hỏi xem kết quả chuyện tối qua hai đứa mình nói tới đâu rồi, anh cứ nói thẳng tuột ra đây luôn đi, trễ vài ba phút cũng chẳng muộn làm được đâu."
Ánh mắt Lục Lăng bỗng trở nên vô cùng vi diệu: "Cô muốn... tôi nói thẳng ra luôn?"
Vân Ngưng chớp mắt ngây thơ: "Đương nhiên là phải hỏi cảm nhận và ý kiến của anh rồi."
Chẳng lẽ lại bắt cô tự kỷ nói một mình à?
Lục Lăng trố mắt nghẹn họng: "...Lại còn phải nêu cảm nghĩ nữa cơ á?"
"Thì đúng rồi, làm chuyện gì cũng phải có tổng kết đ.á.n.h giá rút kinh nghiệm chứ."
Lục Lăng: "..."
Hai hàng lông mày của anh nhíu c.h.ặ.t lại đến mức có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Có phải Vân Ngưng đang cố tình trêu chọc bỡn cợt anh không đấy?
Cô thừa biết cuộc hôn nhân của hai người vốn dĩ chẳng phải kiểu vợ chồng ân ái bình thường cơ mà, chắc chắn là cô cố ý gài bẫy anh rồi!
Biết ngay mà, anh lại dính chưởng mắc mưu của cô ta rồi!!
Anh nhất định phải thiết lập lại khoảng cách an toàn với người phụ nữ này!
Vân Ngưng thấy anh cứ đứng đực ra đó thì vươn tay sờ thử lên trán anh: "Anh bị ốm à?"
Lục Lăng gạt phăng tay Vân Ngưng ra: "Có chuyện gì thì để tối về rồi nói."
Vân Ngưng: "..."
Làm cái quái gì mà phải quan trọng hóa vấn đề lên thế nhỉ??
Cô chống nạnh, dạng hai chân đứng chặn ngang cửa nhà vệ sinh: "Tốt thì bảo là tốt, mà không tốt thì bảo là không tốt, có cái gì đâu mà phải chần chừ đợi đến tối? Anh cứ nói thẳng toẹt ra có phải nhanh hơn không?"
Cô thật sự không có kiên nhẫn nhìn cái bộ dạng cạy miệng không nói nửa lời này của Lục Lăng tự hành hạ bản thân thêm một giây phút nào nữa đâu.
Lục Lăng: "..."
Tốt hay không tốt á??
Vân Ngưng chính xác là ĐANG! CỐ! TÌNH! BỠN! CỢT! ANH!
Thấy Thang Phượng Ngọc tình cờ đi ngang qua, Lục Lăng vội vàng ném cho bà một ánh mắt cầu cứu t.h.ả.m thương tột độ.
Thang Phượng Ngọc: "..."
Con nhóc Vân Ngưng chọc tức thằng bé Tiểu Lục đến phát sốt luôn rồi à??
Vân Ngưng vẫn giữ bộ mặt oan uổng tủi thân: "Thì con chỉ muốn giao tiếp thẳng thắn với anh ấy thôi mà, xong chuyện thì cũng phải hỏi han cảm nhận của đối phương một câu chứ?"
Lục Lăng: "..."
Lại còn đòi hỏi cảm nhận cơ đấy??!
Lục Lăng dứt khoát sải bước tới chắn giữa hai mẹ con, lôi tuột Vân Ngưng ra ngoài phòng khách. Mặt anh đen như đ.í.t nồi, nghiến răng ken két: "Chuyện tối hôm qua tất cả là do lỗi của tôi, tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm. Cô đừng hòng lôi chuyện đó ra để uy h.i.ế.p tống tiền tôi."
Vân Ngưng: "..."
Anh chàng Lục Lăng này khéo điên thật rồi.
Kết quả là Vân Ngưng đi làm muộn mất tận hai phút, và tất nhiên là bị Tổ trưởng Chu Ngạn Quân ghi vào "sổ đen".
Chuyện này thì cô chẳng có gì để biện minh, làm sai thì phải ngoan ngoãn nhận lỗi, tự nhủ lòng từ mai phải chấn chỉnh lại thói quen ngủ sớm dậy sớm.
Thế nhưng Hàn Viện Viện thì lại ngứa mắt với Vân Ngưng ra mặt, cứ lượn qua lượn lại trước mặt cô không biết bao nhiêu vòng, mỗi lần đi ngang qua là y như rằng phải hừ lạnh một tiếng khinh bỉ.
Vân Ngưng vẫn giữ thái độ hòa nhã, lịch sự: "Chị Viện Viện này, chị thấy có vấn đề gì khúc mắc thì cứ thẳng thắn góp ý với em."
"Tôi nào dám có ý kiến gì với cô," Hàn Viện Viện buông lời châm chọc mỉa mai, "Cô là người do đích thân Viện trưởng Vương đưa tới tận nơi, lưng dựa núi lớn thế kia cơ mà, cái thứ tép riu dân đen như chúng tôi thì có tư cách gì mà mở miệng chê bai?"
Vân Ngưng gật gù đồng tình: "Chị nói cũng có lý, vậy thì chị cứ nuốt cục tức đó vào bụng mà nhịn tiếp đi nhé."
Hàn Viện Viện: "..."
Đây là câu mà Vân Ngưng đáng lẽ ra nên nói sao??
Không phải cô ta nên hạ mình diễn nét khiêm tốn, khóc lóc phân trần bảo mình chẳng có tí dây mơ rễ má nào với Viện trưởng Vương sao??
Vân Ngưng còn tốt bụng "bồi" thêm một câu chí mạng: "Chỗ chống lưng của em phải nói là vững như kiềng ba chân ấy chứ. Với lại, thú thật là em cực kỳ đam mê cái vụ đi cửa sau nhờ vả này."
Hàn Viện Viện cạn lời: "...Bộ cô tưởng tôi sợ cái danh Viện trưởng Vương của cô chắc?!"
Vân Ngưng tỉnh bơ đáp trả: "Chị mà không sợ thì mới là chuyện lạ đấy. Chị cũng tự nhận mình là dân đen thấp cổ bé họng, lại chẳng có ô dù chống lưng cơ mà."
Hàn Viện Viện: "..."
Não bộ của cô ả đang đình công, xoắn xuýt vào nhau thành một mớ bòng bong.
Đúng lúc đó, Chu Ngạn Quân ôm một chồng bảng số liệu tính toán mới toanh bước vào: "Mới sáng bảnh mắt ra mà lại ầm ĩ cãi vã cái gì thế hả, đứng tận ngoài cửa cũng nghe thấy tiếng hai cô oang oang lên."
Thái độ của Vân Ngưng ngay lập tức quay ngoắt 180 độ, ngoan ngoãn cúi đầu ngoan như cún con: "Em xin lỗi Tổ trưởng ạ, nãy em đang thanh minh với chị Viện Viện thôi. Em nói là công việc của em chỉ là người thay thế vị trí của chị Tạ Linh, tuyệt đối không liên quan gì đến Viện trưởng Vương cả. Em hứa sẽ làm việc chăm chỉ cẩn thận ạ, chị Viện Viện đừng giận em nữa nhé."
Đồng t.ử của Hàn Viện Viện mở to hết cỡ, trải qua một trận động đất kinh hoàng: "Ban nãy cô có nói thế đâu?!"
Vân Ngưng lại chớp chớp mắt, nặn ra vẻ mặt đáng thương vô tội: "Em thực sự sẽ nỗ lực làm việc mà. Chị Viện Viện làm việc có bị quá tải không ạ? Chị cứ giao bớt việc cho em đi, em sẽ phụ chị làm."
Hàn Viện Viện: "..."
Cái con hồ ly tinh này ban nãy rõ ràng không hề nói như thế mà!!
