Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 72:""""""

Cập nhật lúc: 18/02/2026 08:01

Lục Lăng: "?!"

Anh cúi đầu nhìn xuống hai cánh tay của mình.

Mặc dù không phải dạng lực lưỡng cuồn cuộn cơ bắp, nhưng chí ít anh cũng sở hữu sức vóc của một người đàn ông trưởng thành bình thường cơ mà, sao lại đến mức bị nghi ngờ là yểu điệu mỏng manh cơ chứ?

Lục Lăng nhìn lại mình, rồi lại đưa mắt sang nhìn Mạnh Hải.

Vóc dáng Mạnh Hải tuy không cao ráo bằng Lục Lăng, nhưng có lẽ do quanh năm suốt tháng lăn lộn phơi sương gió làm việc đồng áng, nên dù đang mặc áo khoác ngoài vẫn lờ mờ thấy được những đường nét cơ bắp săn chắc ẩn hiện.

Lục Lăng: "..."

Phàn Lâm nín cười đến nội thương, vỗ vai Mạnh Hải: "Tiểu Mạnh à, cậu cứ để ông anh Lục của cậu được sống vui vẻ thêm vài ngày nữa đi."

Phàn Lâm lo xa rằng chỉ ngay ngày mai thôi, Lục Lăng sẽ lao vào tập tạ điên cuồng để đòi lại "sự tôn nghiêm" của người đàn ông.

Mạnh Hải vẫn đang ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì thì đã bị Tề Từ và Thiệu Trân lôi xềnh xệch đi mất.

Lục Lăng quay sang nhìn Vân Ngưng bằng ánh mắt hình viên đạn.

Vân Ngưng cũng đang cố nhịn cười, cô vỗ vai anh an ủi: "Người ta là lao động chân tay, sức vóc đương nhiên phải nhỉnh hơn cái kẻ chuyên ngồi bàn giấy như anh một chút rồi."

Nói xong, cô lại đưa mắt dò xét Lục Lăng từ đầu đến chân, lẩm bẩm: "Mà công nhận, nhiều lúc nhìn anh ốm yếu mỏng manh thật đấy."

Lục Lăng: "...Ốm yếu?"

Vân Ngưng gật gù: "Ốm yếu thì làm sao mà đọ sức vóc với người ta được?"

Lục Lăng - chính thức bị một tiễn xuyên tim.

Về đến nhà, Vân Ngưng mới thấy đèn phòng Thang Phượng Ngọc vừa tắt phụt.

Cô đã nói rát cả họng là mẹ không cần phải thức khuya đợi cô về, nhưng Thang Phượng Ngọc lần nào cũng ậm ừ qua loa cho có lệ rồi vẫn chứng nào tật nấy.

Vân Ngưng đi rửa mặt mũi qua loa, trong đầu cô lúc này vẫn bay nhảy loạn xạ cơ man nào là những con số và công thức.

Cô lờ mờ đoán được tầm quan trọng của những dữ liệu này. Bất giác, một niềm tự hào trỗi dậy trong lòng: biết đâu một ngày nào đó trong tương lai, khi thế hệ tên lửa đẩy thứ ba được phóng lên không trung thành công rực rỡ, trong đó cũng có một phần nhỏ công sức đóng góp của cô.

Sắp rồi, ngày đó chắc chắn không còn xa nữa.

Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó, bao nhiêu mệt mỏi rã rời vì tăng ca đều tan biến sạch sẽ.

Vân Ngưng vừa bơi lội trong mớ ảo tưởng tương lai tươi sáng vừa đẩy cửa bước vào phòng. Đập vào mắt cô là cảnh Lục Lăng đang nhíu c.h.ặ.t mày, chằm chằm nhìn vào tủ quần áo.

Cô tò mò sấn lại gần, mở toang cánh cửa tủ ra. Bên trong là bộ chăn nệm mà Lục Lăng vẫn thường trải dưới đất để ngủ.

Vân Ngưng thở dài đ.á.n.h thượt, tỏ vẻ thất vọng não nề: "Em cứ tưởng đêm qua chúng ta đã đàm phán cực kỳ thành công và tốt đẹp rồi chứ."

Lục Lăng: "...Đàm phán?"

Đêm qua mà gọi là đàm phán á?

Đó là... đó gọi là nói chuyện nghiêm túc sao??

Vân Ngưng nhướng mày: "Chẳng lẽ lại không tốt?"

Lục Lăng bối rối đưa tay vuốt vuốt vành tai, giọng lí nhí như muỗi kêu: "...Cũng được."

"Thế thì đúng rồi còn gì," Vân Ngưng phẩy tay, "Nhanh lên giường ngủ đi, em buồn ngủ rũ rượi ra rồi đây này, mai còn phải dậy sớm đi làm nữa."

Nói đoạn, cô vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa lết thân về phía giường.

Ánh mắt Lục Lăng bám riết theo từng cử động của Vân Ngưng, nhưng chân anh thì vẫn dính c.h.ặ.t xuống sàn nhà không chịu nhúc nhích.

Sao anh lại có thể lỡ mồm đồng ý với Vân Ngưng cơ chứ?!

Những chuyện trong quá khứ... thật sự không nhắc đến nữa sao?

Cứ thế mà cho qua hết á?

Anh làm như vậy... có phải là quá hèn hạ, ham mê sắc d.ụ.c mà quên mất sĩ diện không?

Bản thân anh trước giờ đâu phải là loại người đê tiện như vậy.

Vân Ngưng nằm trên giường hối thúc: "Anh nhanh cái chân lên, em tắt đèn đấy nhé."

Lục Lăng đành thỏa hiệp: "...Đến đây."

Ngày làm việc thứ hai, nhóm của Vân Ngưng chỉ cày cuốc đến đúng bảy giờ tối là xách đồ tan ca.

Trái lại, hai người nhân viên cũ của Tổ tính toán thấy tiến độ của mình bị bỏ xa cả một đoạn dài, đành phải ngậm đắng nuốt cay chủ động ở lại tăng ca.

Tuy nhiên, thấy nhóm Vân Ngưng mới có bảy giờ đã rủ nhau đi về, sợi dây thần kinh căng cứng của hai người này lại chùng xuống.

"Tôi còn tưởng tụi nó làm việc bán mạng trâu bò đến mức nào, hóa ra cũng chỉ được đến thế là cùng."

"Đám lính mới này làm gì có cửa mà chịu được nhiệt như dân chuyên tụi mình. Ngày nào cũng cắm mặt vào mớ số má khô khan, tụi nó không chán ngán đến tận cổ mới là lạ."

"Hay là tụi mình..."

Hai người đưa mắt nhìn nhau, rồi như bắt được vàng, hớn hở vớ lấy túi xách: "Tan làm thôi!!"

Chu Ngạn Quân đang cắm mặt vào sổ sách thì sửng sốt ngẩng lên: "Hai cô lại định đ.á.n.h bài chuồn sớm đấy à?"

"Nhóm của Vân Ngưng người ta về hết từ đời nào rồi kìa."

"Nhưng hôm qua bọn họ tăng ca hì hục đến tận mười một giờ đêm cơ mà."

"Ôi dào, thì kết quả chung quy lại vẫn là xách đồ đi về chứ gì."

Chu Ngạn Quân đau đầu day trán: "Ngày mai là hạn ch.ót giao nộp dữ liệu rồi đấy, phần việc của hai người đã hoàn thành chưa?"

"Bọn em luôn có kế hoạch làm việc rõ ràng, đâu thể đ.á.n.h đồng với cái đám nhốn nháo kia được. Tổ trưởng cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ đi."

Hai người bọn họ vênh váo bước ra khỏi tòa nhà, ngoài mặt thì hí hửng vì được về sớm, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm lo âu: "Phần của tụi mình vẫn còn hụt một mảng lớn đúng không?"

"Kệ đi, đằng nào thì tụi bên kia cũng chẳng có cửa làm xong đâu."

"Nhỡ Tổ trưởng Chu bắt bẻ kiểm tra gắt gao thì tính sao?"

"...Cùng lắm thì cứ nhắm mắt nhắm mũi điền bừa mấy con số vào lấp l.i.ế.m. Một núi dữ liệu khổng lồ giao nộp lên trên, tôi cá là mấy ông lớn bên Phòng xử lý số liệu cũng chẳng rảnh hơi đâu mà soi từng con số, chắc chỉ cưỡi ngựa xem hoa thôi. Không có chuyện gì phải xoắn."

Sang ngày thứ ba, nhóm của Vân Ngưng làm việc càng lúc càng nhàn nhã, trơn tru, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi tụm năm tụm ba buôn dưa lê tán phét.

Cái thái độ ung dung thong thả của bọn họ càng khiến hai người kia gai mắt, khó hiểu.

Nhưng mặc xác bọn họ làm cái trò quỷ gì, miễn sao chắc chắn bọn họ không hoàn thành được nhiệm vụ là được rồi.

Đến giờ nghỉ trưa, Vân Ngưng dẫn nguyên bầu đoàn thê t.ử xuống nhà ăn.

Hôm nay đầu bếp trổ tài làm món mì trộn nước sốt - đặc sản trứ danh của nhà ăn Viện 11.

Chắc hẳn hôm nay đầu bếp trúng mánh hay có chuyện gì vui, nên lượng thịt băm trong nước sốt nhiều gấp đôi ngày thường, mỗi một gắp mì là một sự bùng nổ hương vị hòa quyện giữa tương và thịt thơm phức.

Thiệu Trân vừa ăn vừa rơm rớm nước mắt cảm động: "Trên đời này chắc chắn không thể tìm ra cái nhà ăn thứ hai nào tuyệt vời hơn chỗ này nữa đâu!!"

Tề Từ ngạc nhiên: "Nhà ăn ở nhà máy dệt của cô tệ đến mức đó sao?"

"Hừ, hai gã đầu bếp bên đó đều là họ hàng hang hốc của lão Giám đốc nhà máy. Bọn họ làm ăn như kiểu bớt xén tiền để đút túi riêng ấy, chỉ hận không thể trộn thẳng cát vào gạo cho công nhân ăn."

Tề Từ trợn tròn mắt: "Thế mà mọi người cũng c.ắ.n răng nuốt trôi được à?! Sao không làm ầm lên khiếu nại?"

"Kiện cáo làm cái quái gì cho tốn hơi sức," Thiệu Trân bĩu môi, "Bọn họ còn già mồm chống chế là làm thế để công nhân 'ôn nghèo nhớ khổ' đấy."

Vân Ngưng chợt nhớ lại, thời kỳ này đúng là có cái trào lưu ăn cơm độn ngô khoai sắn để "ôn nghèo nhớ khổ" thật.

Vân Ngưng sung sướng chạy đi xin thêm một bát mì thứ hai.

Cái món mì trộn này ăn đứt cái thứ cơm lạo xạo sạn đất phiên bản "ôn nghèo nhớ khổ" kia cả vạn dặm.

Cả đám đang ăn uống rôm rả thì nhóm của Hàn Viện Viện hùng hổ bước vào.

Rõ ràng là cô ả đã xin nghỉ phép đình công tận hai ngày, chẳng hiểu sao hôm nay lại vác mặt đến nhà ăn làm gì không biết.

Năm người bọn họ cố tình chọn cái bàn ngay sát vách nhóm của Vân Ngưng. Vừa ngồi xuống, Hàn Viện Viện đã không ngừng liếc xéo sang phía bên này đ.á.n.h giá.

"Chính là cái đám ranh con này đấy à?"

"Đúng rồi chị, làm việc thì lười chảy thây, hôm qua mới bảy giờ tối đã nhấm nháy nhau xách m.ô.n.g đi về rồi."

Hàn Viện Viện cười khẩy khinh bỉ.

Cô ả thừa hiểu cái khối lượng công việc khổng lồ đợt này. Cho dù cô có đích thân ra tay thì cũng phải cày cuốc bục mặt đến mười hai giờ đêm mới mong kịp tiến độ.

Thế mà tụi nó dám ung dung tan ca sớm?

Hàn Viện Viện hạ giọng hỏi dò: "Tiến độ của hai người đến đâu rồi?"

"Haiz, không có chị Viện Viện dẫn dắt, tụi em làm việc chẳng có tí động lực nào cả."

Hàn Viện Viện rỉ tai căn dặn: "Nhớ tém tém lại một chút, làm quá lố để Chủ nhiệm nắm thóp được thì không hay đâu. Cố gắng đá hết mọi sai sót sang cho đám lính mới đó chịu trận."

Hai người kia liếc nhìn nhau, gật đầu đầy ăn ý.

Hàn Viện Viện mưu kế thì sâu xa thật đấy, nhưng ngặt nỗi cái con ranh Vân Ngưng kia đã cáo già chia sẵn rành rọt từng phần việc từ trước rồi, bây giờ muốn đùn đẩy trách nhiệm cũng e là không dễ xơi đâu.

"Có trục trặc gì sao?" Hàn Viện Viện gặng hỏi.

Hai người kia đâu dám hé răng nửa lời, chỉ biết cắm mặt lắc đầu nguầy nguậy.

Thiệu Trân thì thầm vào tai mọi người: "Bọn họ nãy giờ cứ dán mắt soi mói tụi mình kìa."

"Soi để chờ xem tụi mình diễn hài chứ gì," Tề Từ nhếch mép, "Vậy thì tụi mình phải diễn một vố cho ra trò, cho bọn họ lác mắt luôn. Tiền lương ba ngày nay của tụi mình đâu phải dạng vừa. Đúng không Mạnh Hải!"

Mạnh Hải đang cắm mặt lùa mì khí thế, nghe Tề Từ điểm danh liền giật b.ắ.n mình, vội vàng gật đầu lia lịa hưởng ứng.

Tề Từ đưa tay xoa xoa đầu Mạnh Hải đầy cưng nựng: "Nhiều lúc tôi chỉ lo cậu nhóc Mạnh Hải nhà ta hiền lành ngốc nghếch thế này ra đường bị người ta lừa bán lúc nào không hay."

Thiệu Trân: "..."

Vân Ngưng: "..."

Kẻ cắp gặp bà già, hai người các cậu cũng kẻ tám lạng người nửa cân chứ khác gì nhau đâu.

Nhà ăn còn hào phóng phục vụ thêm cháo trắng miễn phí.

Vì là đồ "free" nên loãng toẹt, cả nồi cháo đếm không ra được vài hạt gạo, nhưng húp cái nước ngọt ngọt cũng ấm bụng phết.

Vân Ngưng vừa đứng lên định đi múc cháo thì Hàn Viện Viện cũng lù lù đứng dậy.

Hai người chạm trán nhau, Vân Ngưng coi cô ả như không khí, mặt lạnh tanh lách người bước qua.

Sắc mặt Hàn Viện Viện sượng trân: "Cô không biết phép tắc nhường nhịn bậc tiền bối đi trước à?"

Vân Ngưng tỉnh bơ đáp trả: "Chị đam mê cái thói tiền bối hậu bối thì xin mời vác xác sang cái xứ củ sâm bên cạnh ấy, ở Hoa Quốc chúng tôi không dung nạp ba cái thứ văn hóa đấy đâu. Chị sang bên đó chắc chắn sẽ được cung phụng như bà hoàng."

Hàn Viện Viện tức tối đuổi theo: "Vụ này vốn dĩ là ân oán cá nhân giữa tôi và lão Chu Ngạn Quân, tự dưng cô nhảy vào chọc gậy bánh xe làm gì, giờ thì tự rước họa vào thân, đừng trách tôi không báo trước."

"Chuyện xích mích cá nhân của hai người thì tôi quan tâm làm cái quái gì, nhưng chị định chơi bài chí phèo làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc chung của Viện thì tuyệt đối không được."

"Ảnh hưởng cái nỗi gì chứ?" Hàn Viện Viện gắt gỏng, "Cô tưởng mấy ông sếp trên kia rảnh rỗi sinh nông nổi đi rà soát từng con số trong cái đống dữ liệu khổng lồ tụi mình nộp lên à? Đừng có làm trò ruồi bu bao đồng nữa."

Vân Ngưng khẽ cười: "Tôi chỉ đơn thuần là muốn hoàn thành tốt phần việc mà Tổ trưởng đã giao phó thôi."

"Cô còn bày đặt kéo bè kéo lũ về chữa cháy nữa chứ! Bộ cô ảo tưởng mấy cái đứa lính mới tò te tụi cô có thể giúp cái lão Chu Ngạn Quân lấp l.i.ế.m êm xuôi chuyện này à? Nói thẳng cho cô biết, cái lão Chu đó đã cuỗm mất cái ghế Tổ trưởng đáng lẽ ra phải thuộc về tôi! Kinh nghiệm, thâm niên của tôi ăn đứt lão ta vạn dặm, dựa vào cái gì mà lão ta được làm Tổ trưởng? Chỉ vì lão ta là đàn ông thôi đúng không? Cái xã hội này còn quá nhiều bất công thối nát chà đạp lên người phụ nữ, con ranh miệng hôi sữa như cô thì biết cái quái gì!"

Vân Ngưng lúc này đã ung dung bước đến trước thùng cháo.

Cô dừng lại một nhịp, quay sang nhìn thẳng vào mắt Hàn Viện Viện: "Chị lúc nào cũng mở mồm kêu gào đòi công bằng cho phụ nữ. Vậy trong cái vụ đình công phá đám này, bộ những người bị chị vạ lây, kéo theo không có ai là phụ nữ chắc?"

"Cô..."

"Bớt lôi cái vỏ bọc nam nữ bình quyền ra mà ngụy biện đi," Vân Ngưng chốt hạ đanh thép, "Mỗi một nhiệm vụ của Viện 11 đều mang tính chất sống còn. Đứng trước những lợi ích quốc gia vĩ đại như thế, mấy cái xích mích mâu thuẫn cá nhân của chị chỉ đáng vứt sọt rác."

Nói xong, Vân Ngưng ung dung múc một muôi cháo rồi quay lưng bỏ đi.

Hàn Viện Viện đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hai tay nắm c.h.ặ.t bấu vào nhau, rít lên qua kẽ răng: "Tụi bay đừng hòng mà tính ra được kết quả!"

Hóa ra nhóm của Hàn Viện Viện mò đến đây chỉ cốt để húp bát mì trộn "ngon bổ rẻ" chứ chẳng hề có ý định quay lại làm việc.

So với việc phải tự hì hục nhào bột làm mì ở nhà, thì ăn ở nhà ăn vừa nhàn thân lại vừa rẻ bèo.

Buổi tối, Chu Ngạn Quân đi vòng quanh thu thập lại toàn bộ dữ liệu.

Vân Ngưng gom gọn gàng phần bảng biểu đã được cả nhóm hoàn thành chỉn chu và nộp lại.

Hai người nhân viên cũ kia cũng nơm nớp lo sợ đưa ra một xấp tài liệu.

Chu Ngạn Quân gộp tất cả lại thành một tệp dày cộp: "Mọi người đã rà soát kỹ lưỡng hết chưa? Tạm thời chưa được về vội đâu nhé. Đợi tôi kiểm duyệt lại một lượt rồi nộp lên trên, lúc đó mới được tan ca. Sáng mai là phải trình kết quả lên trên rồi, ai chưa hoàn thành xong thì xác định đêm nay cắm cọc ở lại công ty mà cày."

Hai người nhân viên cũ lấm lét đưa mắt nhìn sang phe của Vân Ngưng.

Tề Từ thì đang ung dung vắt chân chữ ngũ huýt sáo vang trời.

Mạnh Hải thì ánh mắt xa xăm tiếc nuối nhìn về phía khoảng đất trống trước tòa nhà nghiên cứu. Cái mảnh đất màu mỡ phù sa thế kia, đem ra trồng rau thì bèo nhất cũng thu hoạch được mấy bữa lẩu, bỏ hoang phí của trời thật sự.

Thiệu Trân thì thả hồn lên chín tầng mây, tận hưởng cái khoảnh khắc tự do tự tại. Cảm giác không vướng bận chồng con đúng là tiên cảnh trần gian.

Nghĩ lại cái cậu con trai ngỗ nghịch hôm trước còn lẽo đẽo khóc lóc chạy đến tìm cô đòi mẹ, chẳng biết là đã thực sự tỉnh ngộ hối lỗi hay chưa.

Trong đám người đó, chỉ có duy nhất Vân Ngưng là đang bị một bóng hình nam nhân "ám" lấy tâm trí.

Cái anh chồng Lục Lăng nhà cô dạo hai hôm nay hành tung vô cùng quái gở.

Đêm nào ngủ cũng cứng đơ người trên giường như một khúc gỗ mục, nằm bất động không dám ho he nhúc nhích. Sáng hôm sau tỉnh dậy là y như rằng chân cẳng tê rần rần không lết nổi.

Trên cái giường đó gắn nam châm siêu cường lực hút c.h.ặ.t anh ta lại chắc?

Hồi mới dậy thì khoảng một hai năm đầu, khi đến tháng cô cũng phải nằm cứng ngắc sợ "tràn đê" như vậy.

Lẽ nào... Lục Lăng cũng "tới tháng"?!

Với cái mớ kiến thức Sinh học cỏn con rớt lại, Vân Ngưng nhanh ch.óng gạt phăng cái suy luận vớ vẩn này đi.

Cái tên Lục Lăng này đúng là một kho tàng bí ẩn không thể lý giải nổi.

Thấy cả bốn người bên Vân Ngưng mặt mày cứ trơ ra như đá trước lời đe dọa của Tổ trưởng, hai nhân viên cũ kia khẽ trao nhau ánh mắt tâm giao, gật đầu đầy ẩn ý.

Phe bên kia cũng mặt dày giao nộp đại thì tụi này lo cái quái gì nữa, có c.h.ế.t thì cũng có người lót lưng chịu chung.

Dù sao thì nếu cấp trên có sờ gáy xuống tra hỏi, kẻ cầm đầu là Hàn Viện Viện, kẻ quản lý yếu kém là Chu Ngạn Quân. Cái đám lâu la tép riu như bọn họ, dù có bị phạt thì cũng chẳng đáng là bao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.