Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 78:""""""
Cập nhật lúc: 18/02/2026 14:03
Vân Ngưng cứ thế tỉnh bơ đứng xếp hàng lấy cơm, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Vị Chủ nhiệm mới gặp mặt Vân Ngưng vài ngày trước lúc này đang toát mồ hôi hột.
Ông rút chiếc khăn tay từ trong túi áo ra lau vội vầng trán lấm tấm mồ hôi, rồi đưa mắt nhìn lấm lét sang các vị lãnh đạo cấp cao đi cùng.
Thế hệ lãnh đạo này đa phần đều xấp xỉ ngũ tuần, từng nếm mật nằm gai đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, từng bước dìu dắt đất nước từ thuở sơ khai kiến quốc cho đến ngày hôm nay. Trong từ điển của họ, thứ duy nhất tồn tại và được tôn sùng chính là bốn chữ "chân lấm tay bùn", "tác phong giản dị".
Cái bộ dạng lộng lẫy lóa mắt của Vân Ngưng hiện tại, liệu có nửa điểm nào ăn nhập với cái tiêu chí "giản dị" đó không?
Chủ nhiệm vội vã lạch bạch chạy tới ghé tai nhắc nhở Vân Ngưng: "Tiểu Vân à, đợt trước biểu hiện của cô xuất sắc, đáng tin cậy lắm cơ mà, sao hôm nay lại dở chứng thế này? Tính lao đầu vào họng s.ú.n.g đấy à?"
Dự án thử nghiệm liên tiếp gặp trục trặc, toàn bộ Phòng xử lý số liệu đang phải vắt chân lên cổ rà soát lại mọi thứ, đây chính là thời điểm nước sôi lửa bỏng, căng thẳng nhất.
Vân Ngưng chớp mắt ngơ ngác: "Dạ? Cháu làm sao cơ ạ?"
Chủ nhiệm chỉ tay vào mặt cô: "Cô tự soi gương xem lại cái mặt mình đi? Đắp cái gì lên mặt mà lòe loẹt thế này? Cả cái môi nữa, quẹt sơn đỏ ch.ót lên đấy à?"
Vân Ngưng đáp với giọng điệu ngoan ngoãn, vô tội: "Dạ cháu định tối nay đi xem phim điện ảnh, nên ban sáng mới tranh thủ trang điểm sương sương một chút thôi ạ."
"Sương sương?"
"Vâng, cháu chỉ đ.á.n.h một lớp kem nền mỏng, kẻ lông mày, chuốt mi, rồi đ.á.n.h tí highlight bắt sáng thôi mà..."
Chủ nhiệm: "Thế này mà cô gọi là sương sương á?!"
Ông tuy già nhưng đọc sách báo không ít đâu nhé, đừng hòng qua mặt lừa phỉnh ông.
Vân Ngưng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ phục tùng: "Chẳng lẽ quy định của Viện mình cấm nhân viên trang điểm ạ? Cháu thật sự không biết quy định này, để cháu rút kinh nghiệm, lần sau cháu sẽ không làm thế nữa."
Chủ nhiệm ấp úng: "...Thì cũng không có quy định cấm cản."
Ông cũng từng thấy nhiều nữ đồng chí trong Viện tô son điểm phấn, nhưng chẳng có ai "làm lố" đến mức độ như Vân Ngưng cả.
Tại sao lại bảo cô làm lố nhỉ... Chắc là do sau khi trang điểm xong, cái nhan sắc của cô tự dưng thăng hạng vượt bậc, đẹp lộng lẫy đến mức ch.ói mắt người nhìn.
Chủ nhiệm hạ giọng, nhắc nhở chân thành: "Tổ của các cô đợt này đáng lẽ phải đang bận tối tăm mặt mũi mới đúng, thế mà cô còn dư dả thời gian tâm trí đi xem phim điện ảnh á? Cô làm thế người ta nhìn vào sẽ đ.á.n.h giá thế nào? Tôi thấy cô là người có chí tiến thủ nên mới tốt bụng nhắc nhở, cô đừng có để bụng nhé. Cho dù có đi xem phim thật thì cũng nên tem tém lại, ăn mặc giản dị thôi, đừng để đồng nghiệp soi mói, hiểu chưa?"
Nói xong, ông sực nhớ ra điều gì đó, cau mày thắc mắc: "Khoan đã, không đúng. Tổ các cô vừa mới được giao nhiệm vụ mới toanh, hạn ch.ót phải nộp kết quả trong vòng ba ngày. Khối lượng công việc khổng lồ như thế, cô lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà tơ tưởng đến chuyện đi xem phim?"
"Cháu cũng mù tịt luôn ạ," Vân Ngưng thành thật báo cáo, "Cháu có mở lời hỏi Tổ trưởng xem có cần phụ giúp gì không, nhưng Tổ trưởng bảo không có việc gì cần đến cháu. Cháu cảm ơn Chủ nhiệm đã nhắc nhở, cháu xin ghi nhận và rút kinh nghiệm sâu sắc ạ."
Chủ nhiệm giật nảy mình: "Lại càng không hợp lý! Cái gì gọi là 'không có việc gì cần đến cô'? Tổ các cô hiện tại chỉ có lèo tèo hai người, mà cả hai đều là đi vay mượn tạm bợ từ các tổ khác sang chi viện. Thật là hồ đồ hết sức! Cô không thể cứ ngồi không ăn bám thế được, để tôi đi gặp thẳng cậu Chu Ngạn Quân làm cho ra nhẽ!"
Vân Ngưng nở một nụ cười rạng rỡ vẫy tay chào Chủ nhiệm. Sau đó, cô quay sang nhóm lãnh đạo cấp cao đang đứng phía sau, rơm rớm nước mắt, khom người cúi chào một cách vô cùng khiêm nhường, kính cẩn, bộ dạng y hệt một nhân viên quèn đang bị cấp trên la mắng té tát.
Nhóm lãnh đạo: "..."
Tự dưng bọn họ lại có cảm giác như mình vừa ùa vào ức h.i.ế.p một cô bé đáng thương vậy.
Nhưng mà rõ ràng bọn họ đã kịp mở miệng nói nửa lời nào đâu cơ chứ?
Thôi bỏ đi, thanh niên trẻ tuổi bây giờ ai chẳng có tâm lý thích chưng diện làm đẹp, chuyện này cũng là lẽ thường tình.
Sau chút hiểu lầm nho nhỏ đó, thứ duy nhất đọng lại trong tâm trí các vị lãnh đạo chỉ là: Ở Viện 11 này lại xuất hiện một nữ đồng chí có nhan sắc cực kỳ xuất chúng.
Vân Ngưng thở phào nhẹ nhõm, lén lút tận dụng cánh cửa kính phản quang của nhà ăn để soi lại nhan sắc.
Chà, công nhận là xuất sắc thật, cái khí chất này mang đi đọ sắc với mấy minh tinh điện ảnh Hương Cảng cũng chẳng hề lép vế.
Vân Ngưng tay xách nách mang một chồng cặp l.ồ.ng cơm, hớn hở bước ra ngoài.
Đang tung tăng rảo bước, cô bất giác cảm nhận được những tia nhìn rát rạt như chực chờ thiêu rụi đang chiếu thẳng vào người mình.
Vân Ngưng tò mò quay lại tìm kiếm. Hóa ra là cái nhóm lấm la lấm lét của Phàn Lâm.
Lục Lăng cũng đang chằm chằm nhìn cô.
Vân Ngưng khựng lại một nhịp, rồi đủng đỉnh sải bước tiến về phía bọn họ.
Phàn Lâm nhanh nhảu xung phong: "Chị xách cơm hộ cho nhiều người thế cơ à? Lại còn mua cả cháo nữa, nặng lắm để bọn em cầm giúp một tay cho."
Vân Ngưng lịch sự từ chối: "Cảm ơn cậu, nhưng tôi tự lo được."
Cô kéo ghế, chễm chệ ngồi xuống vị trí đối diện Lục Lăng, vươn tay quơ quơ trước mặt anh: "Đơ người ra rồi hả?"
Lục Lăng bối rối nhìn cô chằm chằm, không biết phải phản ứng sao.
Vân Ngưng lại bắt đầu giở bài ca đạo lý thâm thúy: "Tôi đã dặn anh bao nhiêu lần rồi, có gì bức xúc hay không vừa lòng thì cứ nói thẳng tuột ra, cấm tiệt cái thói nén cục tức trong lòng."
"Em..." Lục Lăng ngập ngừng hỏi, "Em mới... có bạn trai mới à?"
Cuối cùng, Lục Lăng và Phàn Lâm vẫn phải xắn tay vào làm cửu vạn, giúp Vân Ngưng xách đống hộp cơm về tận văn phòng.
Phàn Lâm là đứa thích phô trương thanh thế nhất, cậu ta hùng hổ đẩy cửa bước vào, oang oang lên tiếng "mời" nhóm Chu Ngạn Quân ra ăn cơm trưa.
Vương Thủy dụi dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy: "Mấy... mấy người này hình như toàn là kỹ sư cấp cao thì phải?"
"Làm gì có chuyện đó, kỹ sư cấp cao sao lại lặn lội xuống tận cái tầng hầm ổ chuột này của tụi mình?"
Vương Thủy khăng khăng: "Tôi nói thật đấy, cậu nhìn cái anh chàng cao nhất kia kìa, tôi thường xuyên thấy anh ta tháp tùng Viện trưởng Vương đi công chuyện."
Nếu thế thì đúng là "đại nhân vật" thứ thiệt rồi.
"Viện trưởng Vương mà lại xuống tầng hầm á... cái viễn cảnh này đến nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới."
Phàn Lâm đặt đống cặp l.ồ.ng cơm lên bàn: "Mọi người vất vả rồi, ăn cơm đi cho nóng."
Vương Thủy luống cuống đứng bật dậy, khúm núm đưa hai tay đón lấy hộp cơm.
Phàn Lâm bật cười xòa: "Mọi người đều là đồng nghiệp chung một cơ quan cả mà, cậu làm cái bộ dạng khép nép thế làm gì?"
Vương Thủy ngượng ngùng gãi đầu.
Lời Phàn Lâm nói cấm có sai, tuy chức vụ có khác nhau thật, nhưng suy cho cùng thì mọi người cũng đều là công nhân viên chức ăn lương nhà nước cả!
Ngoài hành lang, Lục Lăng và Vân Ngưng đang đứng rù rì to nhỏ.
"Hôm nay em trang điểm kiểu gì thế này..."
Vân Ngưng giải thích: "Cái này gọi là make-up đấy, tác dụng của nó là giúp em thăng hạng nhan sắc."
Lục Lăng tỏ vẻ không thể nào ngấm nổi cái khái niệm này.
Vân Ngưng gặng hỏi: "Bộ anh không thấy hôm nay em lộng lẫy, xinh đẹp hơn ngày thường gấp vạn lần sao?"
Lục Lăng ngước lên nhìn kỹ đường nét khuôn mặt của Vân Ngưng. Giống như những đỉnh núi tuyết mờ ảo hiện ra dưới ánh bình minh, vẻ đẹp của cô trong sáng, thanh tao mà thoát tục vô cùng.
Kỳ thực, Lục Lăng chưa bao giờ chịu tĩnh tâm để quan sát tỉ mỉ dung mạo của cô.
Mối quan hệ giữa hai người trước đây luôn bị đóng khung trong những cuộc đấu khẩu "trọng nội tâm" khốc liệt.
Ngay cả lúc còn bé tí, hai người cứ sáp lại gần nhau là y như rằng lao vào tẩn nhau sứt đầu mẻ trán để thể hiện "sự đồng điệu về tâm hồn".
Lục Lăng chỉ nhìn Vân Ngưng chăm chú đúng vài giây rồi vội vã lảng tránh ánh mắt đi nơi khác, hắng giọng gượng gạo: "Thì... kiểu nào cũng dễ nhìn."
Vân Ngưng cười tít mắt đắc ý: "Miệng mồm anh dạo này cũng dẻo kẹo phết nhỉ. Bị tôi bắt thóp chuyện nói xấu tôi sau lưng nên giờ biết rút kinh nghiệm rồi đúng không?"
Lục Lăng lầm bầm thanh minh: "Tôi đâu có rảnh mà đi nói xấu em."
Ở một góc không xa, Vương Thủy đang tò mò trố mắt theo dõi nhất cử nhất động của cặp đôi.
"Kỹ sư Lục... đang làm cái gì thế kia?"
"Nhìn mà không hiểu à," Phàn Lâm ra vẻ am hiểu tường tận, "Đang bị vợ 'lên lớp' giáo huấn đấy."
Vương Thủy há hốc miệng: "Tiểu Vân... dám giáo huấn Kỹ sư Lục á??"
Phải biết Kỹ sư Lục là nhân tài ngàn năm có một, được cả cái Viện này nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa cơ mà.
Phàn Lâm đắc ý phân tích: "Đấy, tôi biết ngay là mấy người chẳng hiểu cái mô tê gì về tình yêu mà. Cái trò 'giáo huấn' này của vợ chồng son nó vi diệu lắm, đang mắng nhiếc nhau sướng mồm khéo giây tiếp theo đã lao vào ôm ấp thắm thiết rồi... Tiếc là đang ở chỗ làm việc, không thì..."
Vương Thủy: "..."
Thấy vậy, Chu Ngạn Quân nhíu mày bước tới giải vây: "Hai người đừng có đoán già đoán non nữa, Kỹ sư Lục và Tiểu Vân là vợ chồng hợp pháp đấy."
Vương Thủy sốc toàn tập: "?!"
Hóa ra hai người họ là vợ chồng!
Thật không thể tin nổi cái anh chàng Kỹ sư Lục lúc nào cũng mặt lạnh như tiền, không biết đùa là gì lại là một gã sợ vợ điển hình!
Chu Ngạn Quân trong lòng càng thêm thấp thỏm lo âu.
Ông ta đứng quan sát thêm một lát rồi mạnh dạn tiến về phía Lục Lăng: "Kỹ sư Lục, e là chúng tôi phải quay lại làm việc ngay bây giờ, công việc đang dồn đống rồi."
Lục Lăng gật đầu, ra hiệu cho Phàn Lâm rút lui: "Bọn tôi đi ngay đây, không làm phiền công việc của mọi người nữa."
Chu Ngạn Quân gật đầu đáp lễ, rồi xoay ánh mắt đầy ẩn ý sang Vân Ngưng.
Vân Ngưng chỉ mỉm cười thân thiện đáp lại.
Chu Ngạn Quân: "..."
Cái nụ cười của con nhóc này cứ làm ông ta rợn cả tóc gáy.
Đợi bóng Lục Lăng khuất hẳn sau khúc quanh hành lang, Chu Ngạn Quân mới lên mặt nhắc nhở: "Tiểu Vân à, cô đừng có mang chuyện gia đình, tình cảm cá nhân vào nơi làm việc thế này."
Vân Ngưng vốn dĩ đã quá quen với cái thói "vạch lá tìm sâu" của ông ta: "Bọn họ chỉ có ý tốt giúp cháu xách mấy cặp l.ồ.ng cơm về thôi mà. Bát cháo bác đang húp dở cũng là do cậu Phàn Lâm cất công bưng về đấy."
"Giúp xách đồ thì đặt xuống bàn rồi đi luôn là được, cứ phải đứng ở cửa rù rì to nhỏ tám chuyện, cô không sợ người khác dị nghị à?" Chu Ngạn Quân giữ thái độ khuôn mẫu, cứng nhắc, "Cho dù hai người là vợ chồng danh chính ngôn thuận, thì ở nơi làm việc cũng phải chú ý giữ gìn hình tượng, không được phép lôi chuyện riêng tư ra bàn tán trong giờ hành chính."
Vân Ngưng cự lại: "Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa mà bác?"
Chu Ngạn Quân: "Đối với Tổ tính toán hiện tại, mọi lúc đều là giờ làm việc."
Vân Ngưng sải bước đến bàn làm việc của Chu Ngạn Quân, thẳng tay giật lấy hộp cơm của ông ta: "Nếu bác đã nói thế, thì để cháu xử lý nốt phần cơm này giúp bác, bác cứ tiếp tục cống hiến cho công việc đi nhé."
Chu Ngạn Quân: "..."
Vương Thủy ở bên cạnh không nhịn được "phụt" một tiếng.
Chu Ngạn Quân lườm Vương Thủy cháy máy, Vương Thủy lật đật cúi gầm mặt xuống vờ vịt: "Chà, món này ngon tuyệt cú mèo!"
Đồng nghiệp bên cạnh nhắc khéo: "Cậu đang húp cháo trắng mà."
Vương Thủy lại gắp bừa một đũa cho vào miệng: "Nước dùng đậm đà quá!"
"...Cậu đang nhai thịt kho tàu đấy."
Chu Ngạn Quân: "!!"
Bụng dạ Chu Ngạn Quân lúc này đã sôi sùng sục ngọn lửa phẫn nộ, nhưng chẳng có chỗ nào để trút giận: "Thật sự là quá quắt, quá mức ngang ngược! Cái thái độ của cô Vân Ngưng này còn xấc xược, ngông cuồng hơn cả Hàn Viện Viện! Ỷ vào việc có ô dù chống lưng to bự là muốn làm vương làm tướng ở đây à? Môi trường làm việc thanh bạch của chúng ta sao lại bị ô uế bởi cái loại người này cơ chứ!"
"Có người trong môi trường á?" Vương Thủy ngơ ngác hỏi, "Nghe sai sai sao ấy nhỉ?"
Chu Ngạn Quân lại phóng ánh mắt hình viên đạn về phía Vương Thủy.
Vương Thủy rùng mình sợ hãi, lần này thì cắm cúi ăn cơm nghiêm túc không dám hó hé nửa lời.
Chu Ngạn Quân hầm hầm bước về phía căn phòng nhỏ của Vân Ngưng.
Ông ta quyết tâm phải dạy dỗ, phân rõ phải trái trắng đen với cái con ranh con này một trận ra trò!
...Chí ít thì cũng phải đòi lại được cái hộp cơm chứ!
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bàn duy nhất trong văn phòng vang lên những tiếng reng reng ch.ói tai.
Chiếc điện thoại này là vật bất ly thân của Chu Ngạn Quân, bình thường ông ta cấm tiệt không cho ai được đụng vào.
Ông ta nhấc ống nghe lên, đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp của Chủ nhiệm: "Tiến độ công việc đến đâu rồi? Nhân lực có thiếu hụt gì không?"
Chu Ngạn Quân c.ắ.n răng đáp miễn cưỡng: "Dạ, tạm thời vẫn đang xoay xở được ạ."
Đầu dây bên kia cúp máy rụp một cái.
Ông ta còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì chỉ vỏn vẹn năm phút sau, Chủ nhiệm đã đích thân đẩy cửa sập bước vào văn phòng.
Vương Thủy và đồng nghiệp vẫn đang lúi húi ăn cơm, còn Chu Ngạn Quân thì đang cắm mặt vào sổ sách giả vờ làm việc.
Chủ nhiệm đưa mắt nhìn lướt qua một vòng, rồi đi thẳng tiến về phía căn phòng nhỏ của Vân Ngưng.
Chu Ngạn Quân luống cuống đứng bật dậy.
Chủ nhiệm gõ cửa vài tiếng rồi đẩy cửa bước vào.
Vân Ngưng đang bày bộ dạng vô cùng chăm chỉ, cẩn mẫn sắp xếp lại mớ tài liệu.
Chủ nhiệm liếc xéo một cái, bắt thóp ngay lập tức: "Cái đống giấy lộn đó cô lôi ra lật đi lật lại cả trăm lần rồi, kiếm việc gì khác có ích hơn mà làm đi."
Vân Ngưng tỏ vẻ oan ức, khó xử: "Nhưng mà đây là phần việc duy nhất mà Tổ trưởng giao cho cháu ạ."
"Ở cái Viện này, lệnh của Tổ trưởng có trọng lượng hơn hay lệnh của Chủ nhiệm có trọng lượng hơn?" Chủ nhiệm quay phắt sang trừng mắt nhìn Chu Ngạn Quân, "Cậu Chu, rốt cuộc là cậu đang điều hành cái kiểu gì vậy? Công việc thì ngập đầu ngập cổ cháy nhà c.h.ế.t người đến nơi rồi, thiếu người làm mà cậu còn dám giấu giếm không báo cáo?"
Ông ta bước xồng xộc tới bàn của Vương Thủy, giật phắt tờ bảng biểu đang điền dở trên bàn lên: "Với cái tốc độ rùa bò này của các cậu, cho ba ngày chứ mười ngày cũng chẳng xong nổi! Các tổ khác đã vét sạch sành sanh người sang đây hỗ trợ rồi, thế mà chỗ cậu vẫn còn để nhân viên ngồi chơi xơi nước rảnh rỗi thế này à?"
Đến lúc này, Chu Ngạn Quân mới vỡ lẽ ra lý do vì sao Vân Ngưng cả buổi sáng nay cứ im hơi lặng tiếng, ngoan ngoãn đến lạ thường.
Hóa ra con nhóc này đã lén lút đi tìm viện binh, đ.â.m sau lưng ông ta một vố đau điếng!!
Chu Ngạn Quân toát mồ hôi hột, ấp úng thanh minh: "Nhưng... nhưng Vân Ngưng chỉ là nhân viên ghi chép sổ sách thôi mà..."
"Ghi chép cái con khỉ gì tầm này nữa? Đang lúc nước sôi lửa bỏng, đừng nói là nhân viên ghi chép, kể cả là ông đầu bếp nhà ăn có biết tính toán tôi cũng lôi tuột vào đây làm việc!" Chủ nhiệm sầm mặt quát tháo, "Tôi đã dặn đi dặn lại với cậu hàng chục lần về mức độ sống còn của đợt tính toán lần này, thế mà cậu cứ coi như gió thoảng bên tai! Tiểu Vân, cô mau gọi ngay đám bạn ở lớp ban đêm của cô tới đây giúp một tay, cả cái cậu con trai Hiệu trưởng gì đó nữa, gọi tất tới đây! Tiền lương tôi sẽ duyệt thanh toán riêng!"
Bầu không khí trong Tổ tính toán lập tức được hâm nóng, căng thẳng và nhộn nhịp hẳn lên.
Hôm nay Thiệu Trân bị kẹt lịch làm việc ở nhà máy nên không xin nghỉ đột xuất được, chỉ có Mạnh Hải và Tề Từ lóc cóc chạy tới chi viện.
Lần này, Vân Ngưng không thèm rúc trong cái phòng kho bé xíu chật hẹp kia nữa, cả ba người đường hoàng dọn đồ ra ngồi làm việc ngay tại văn phòng lớn, mỗi người chễm chệ chiếm cứ một góc bàn làm việc rộng rãi.
