Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 93:""""""
Cập nhật lúc: 19/02/2026 08:02
Vân Hướng Chân khẽ nắm tay Vân Ngưng: "Chúng ta mãi mãi là chị em tốt, sau này chị sẽ dọn hẳn về ký túc xá bệnh viện để ở, lúc nào rảnh rỗi chị sẽ ghé qua thăm em và thím hai nhé."
Khang Tĩnh nhìn Vân Ngưng bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Cho đến tận bây giờ bà ta vẫn chưa thể hiểu nổi, tại sao Vân Ngưng lại chịu mở miệng nói đỡ cho bà ta?
Bà ta vốn dĩ còn đang toan tính sẽ vu oan giáng họa cho Thang Phượng Ngọc cơ mà, hai nhà bọn họ đáng lẽ ra phải như nước với lửa không đội trời chung mới đúng chứ.
Thang Phượng Ngọc trước kia vì nể nang chút tình nghĩa bề ngoài, giữ gìn thể diện cho hai bên gia đình nên lúc nào cũng đối xử phải phép, nhưng hôm nay bà chẳng buồn hé răng nói với Khang Tĩnh nửa lời.
Khang Tĩnh mấy lần định mở miệng bắt chuyện, nhưng cuối cùng đều hèn nhát nuốt ngược trở lại.
Đến khi Thang Phượng Ngọc tình cờ đưa mắt nhìn sang, Khang Tĩnh vội vàng co rúm người nấp vội ra sau lưng Vân Dương Thạch.
Đoạn nhạc đệm rắc rối này cuối cùng cũng coi như triệt để khép lại.
Vân Ngưng lại tiếp tục cắm đầu cắm cổ vùi mình vào núi dữ liệu khổng lồ với quyết tâm cao độ phải tìm ra cho bằng được nguyên nhân dẫn đến sự cố phóng thất bại của tên lửa thế hệ thứ ba, từ đó đề xuất phương án khắc phục từ sớm.
Quần quật suốt một ngày dài, trong đầu cô lúc này chỉ còn toàn những con số và các thể loại ký hiệu toán học nhảy múa loạn xạ. Thậm chí khi nhìn vào mặt Lục Lăng, cô còn có cảm giác như khuôn mặt anh được lắp ghép từ những ký hiệu ấy vậy.
Vân Hướng Chân cũng đã quay trở lại làm việc tại bệnh viện. Ban ngày bận rộn ồn ào thì không sao, nhưng hễ đêm xuống phải thui thủi một mình trong phòng ký túc xá, cô lại càng trở nên trầm mặc, ít nói hơn hẳn.
Một tuần sau, Khang Tĩnh chủ động đi tìm Vân Dương Thạch.
Hai vợ chồng bọn họ đã chiến tranh lạnh ròng rã suốt một tuần liền không ai thèm nói với ai câu nào.
Khang Tĩnh mở lời: "Ông vẫn còn trách tôi đấy à?"
Vân Dương Thạch lẳng lặng cắm mặt và cơm, không hé răng đáp lấy nửa lời.
Bữa tối này vẫn là do một tay Khang Tĩnh nấu nướng.
Khang Tĩnh thở dài: "Bản thân tôi cũng tự trách mình lắm chứ, dù có nói thế nào đi chăng nữa, thì khi còn sống mẹ cũng đã chu cấp giúp đỡ cho cái nhà này rất nhiều."
Vân Dương Thạch hừ lạnh một tiếng: "Bà tự biết điều đó là tốt."
"Nhưng tôi cũng đã suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện rồi, chính bản thân ông thân làm con trai ruột mà còn chẳng mảy may để tâm đến mẹ mình, thì cái danh kẻ đầu sỏ gây ra tội ác tày đình kia có đổ lên đầu ai cũng tuyệt đối không thể là tôi được. Tôi cùng lắm cũng chỉ xếp hạng hai thôi, ông mới chính là kẻ đã gián tiếp hại c.h.ế.t mẹ ruột của ông đấy."
Vân Dương Thạch: "..."
Khang Tĩnh dứt khoát đứng dậy: "Không thể sống chung được nữa thì ly hôn, cái cuộc sống ngột ngạt này tôi cũng chán ngấy lên tận cổ rồi. Vân Dương Thạch, ngày mai ông lên cơ quan nộp đơn trình bày đi, chúng ta ly hôn."
Vân Dương Thạch kinh ngạc đến mức bật thẳng dậy khỏi ghế.
Khang Tĩnh quay lưng bước thẳng đi một mạch không hề ngoảnh đầu nhìn lại.
* Quá trình nghiên cứu phân tích dữ liệu của Vân Ngưng diễn ra vô cùng bế tắc.
Cô không thể nào chạy ra khơi khơi nói toạc móng heo rằng lần phóng tên lửa thế hệ thứ ba đầu tiên nhất định sẽ thất bại. Nếu thực sự dám hé răng nói ra điều đó, chắc chắn cô sẽ bị gần sáu trăm con người của viện 11 quây lại đ.á.n.h cho nhừ t.ử mất.
Vân Ngưng chỉ đành mượn cớ tối ưu hóa thuật toán để kéo theo mấy thành viên trong tổ cùng nhau căng mắt ra tra soát dữ liệu.
Cũng may là dạo gần đây công việc không quá bận rộn, nên cô có khá nhiều thời gian rảnh rỗi.
Chiều thứ Sáu tan làm, Lục Lăng đứng chờ Vân Ngưng dưới lầu.
Vân Ngưng uể oải, rệu rã lết từng bước chân đi ra ngoài.
Cô trèo lên gác-ba-ga xe đạp, đợi Lục Lăng ngồi vững vàng rồi liền dựa hẳn người vào tấm lưng rộng lớn của anh, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể oặt ẹo bám víu vào đó.
Cơ thể Lục Lăng thoắt cứng đờ.
Vân Ngưng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo Lục Lăng, lầm bầm: "Mọi người quả thực quá đỗi vất vả, quá đỗi phi thường rồi."
Làm sao bọn họ có thể vừa phải gồng mình chống chọi với sự phong tỏa kỹ thuật ngặt nghèo từ các nước phương Tây, giữa lúc hoàn cảnh đất nước muôn vàn khó khăn thiếu thốn trăm bề, mà vẫn miệt mài nghiên cứu tính toán ra được một khối lượng dữ liệu khổng lồ đến vậy? Lại còn xuất sắc thành công phóng vệ tinh lên tận không gian vũ trụ nữa chứ?
Thực sự quá vĩ đại!
Lục Lăng bỗng cất tiếng hỏi: "Dạo gần đây cô đang cố công tìm kiếm cái gì thế?"
Vân Ngưng giật thót mình, vội vàng giả ngây giả ngô: "Tìm á? Tôi đâu có tìm kiếm gì đâu."
Lục Lăng trầm giọng nhắc nhở: "Có những chuyện nếu ngay từ đầu cô cứ cố tình giấu giếm bưng bít, thì sau này lúc cần nhờ người khác giúp đỡ sẽ rất khó ăn nói đấy."
Vân Ngưng: "..."
Anh ta chẳng qua cũng chỉ làm việc trước cô có vài năm thôi mà, làm gì mà tinh ranh thế!!
Vân Ngưng đành giơ cờ trắng đầu hàng: "Không phải là tôi không muốn nói, mà là tôi không dám nói. Tôi sợ mọi người sẽ coi tôi là một con điên mất."
Lục Lăng: "Nói đi."
Vân Ngưng lấy hết dũng khí: "Tôi vô cùng lo lắng lần phóng thử nghiệm tên lửa tới đây sẽ gặp thất bại."
Lục Lăng: "..., tốt nhất là cô đừng có dại dột mà nói câu này với bất kỳ ai khác."
Vấn đề ở đây hoàn toàn không nằm ở chỗ những điều Vân Ngưng nói là đúng hay sai, mà là ở cái chốn đại viện hàng không vũ trụ này, câu nói đó là thứ tuyệt đối cấm kỵ!
Kẻ nào dám cả gan thốt ra câu đó ngay sát thềm phóng thử nghiệm tên lửa, chắc chắn sẽ bị người ta đập cho tơi bời hoa lá!
Bởi vì tận cùng của khoa học chính là tâm linh huyền học.
Vân Ngưng vội vã phân trần: "Tôi có linh cảm mạnh mẽ rằng hiện tại vẫn còn tồn đọng rất nhiều lỗ hổng và rủi ro chưa được giải quyết triệt để. Ngặt nỗi khối lượng dữ liệu khổng lồ quá, một sớm một chiều không thể nào tra soát ra ngay được. Nếu trong quá trình làm việc anh có phát hiện ra bất kỳ thông số nào bất thường, nhớ phải báo cho tôi biết đầu tiên nhé."
Lục Lăng trầm ngâm giây lát rồi hỏi lại: "Nhất định phải tìm ra cho bằng được sao?"
Vân Ngưng gật đầu quả quyết.
Nếu số phận đã an bài cho cô xuyên không đến đây, thì lần phóng thử nghiệm đầu tiên này tuyệt đối không được phép thất bại.
Phóng thất bại, tổn thất về mặt kinh tế sẽ là vô cùng khủng khiếp.
Bọn truyền thông báo chí nước ngoài vốn luôn chĩa ống kính soi mói vào đất nước Hoa Quốc của cô, nếu thất bại, những bài báo đưa tin bôi nhọ của bọn chúng chắc chắn sẽ vô cùng cay độc và khó nghe.
Vân Ngưng bắt buộc phải thay đổi quỹ đạo lịch sử của sự kiện này!
Lục Lăng đạp xe đèo Vân Ngưng đến trường bổ túc ban đêm.
Dạo gần đây Vân Ngưng đi học vô cùng chuyên cần, ngoan ngoãn.
Lục Lăng nán lại nhìn theo bóng Vân Ngưng bước hẳn vào trong cổng trường rồi mới quay xe chuẩn bị rời đi. Đúng lúc đó, một chiếc xe con màu đen từ từ lăn bánh đỗ xịch lại ngay bên vệ đường.
Thời đại này số người có đủ tiềm lực tài chính để tậu được một chiếc xe hơi cá nhân đếm trên đầu ngón tay.
Lục Lăng vừa lia mắt nhìn thấy biển số xe, ánh mắt lập tức đanh lại và lạnh lùng quay đi chỗ khác.
Anh coi như không nhìn thấy gì, đạp xe định rời đi thẳng.
Tiếng còi xe ô tô bóp inh ỏi vang lên vô cùng ch.ói tai.
Lục Lăng vẫn làm ngơ như bị điếc.
Người ngồi trong xe cuối cùng cũng không kìm nén nổi sự sốt ruột, bực dọc đẩy cửa xe bước ra ngoài.
Một gã thanh niên trẻ tuổi lên tiếng gọi với theo Lục Lăng: "Chạy trốn cái gì chứ? Lại đây nói chuyện một lát xem nào! Nghe đồn là mày kết hôn rồi cơ à? Mày dám lén lút giấu giếm bố đi đăng ký kết hôn thật đấy à?!"
* Trước giờ vào học, thầy giáo Hoắc Niên đã gọi riêng Vân Ngưng vào văn phòng.
Ông đẩy về phía Vân Ngưng một xấp sách giáo khoa dày cộp, đó toàn là giáo trình đại học bốn năm của Đại học Lương Án, đầy đủ các môn từ tiếng Anh cho đến chính trị.
Thời buổi bây giờ sách giáo khoa cũng là một thứ tài liệu quý giá hiếm hoi, ngay cả trong lớp học của bọn họ cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể gom đủ sách cho tất cả học viên.
Hoắc Niên ân cần nói: "Em cầm bộ sách này về nhà chịu khó nghiên cứu cho kỹ vào, có chỗ nào đọc không hiểu thì cứ mang đến hỏi tôi."
Vân Ngưng lướt mắt nhìn qua xấp giáo khoa, nở nụ cười rạng rỡ cảm tạ: "Em cảm ơn thầy Hoắc ạ!"
Hoắc Niên cười mà như không cười: "Tôi thấy có vẻ như trong bụng em đang muốn nói là em chẳng có chỗ nào đọc không hiểu thì phải?"
Cái biểu cảm lươn lẹo của cô học trò này, liếc qua một cái là ông đã nhìn thấu ruột gan rồi!
Cô ta rõ ràng là đang giả vờ vui vẻ thôi, chứ thực chất trong lòng chẳng có tí ti bất ngờ hay háo hức nào cả!
Đáng ghét thật, uổng công ông đã cất công chuẩn bị một món quà bất ngờ chu đáo đến vậy!
Vân Ngưng cười gượng: "... Em sẽ cố gắng bới móc xem có chỗ nào không hiểu ạ."
Hoắc Niên: "!"
Hoắc Niên làm mặt lạnh, điềm nhiên thông báo: "Còn một chuyện nữa, tôi đang tính sắp xếp cho em vào học chung với sinh viên năm hai đại học. Trình độ kiến thức ở trường bổ túc ban đêm hiện tại đã không còn phù hợp với năng lực của em nữa rồi."
Vân Ngưng vẫn giữ nguyên thái độ bình chân như vại, chẳng có chút gì gọi là kinh ngạc.
Ba cái mớ lý thuyết này, đến cả giáo trình của nghiên cứu sinh cô cũng nhai nát bét từ đời thuở nào rồi.
Hoắc Niên chốt hạ đòn quyết định: "... Và em cũng sẽ được tham gia các kỳ thi cùng với bọn họ. Nếu thành tích thi cử đạt yêu cầu, em hoàn toàn có thể được xét tốt nghiệp đại học trước thời hạn."
Vân Ngưng: "!!"
Lần này thì cô thực sự phấn khích tột độ rồi.
Chỉ cần nắm được tấm bằng đại học trong tay càng sớm, thì cô lại càng có nhiều cơ hội được danh chính ngôn thuận sải bước vào tòa nhà nghiên cứu khoa học đảm nhận vị trí chuyên gia tên lửa!
Vân Ngưng lúc này thậm chí còn không hề ý thức được một sự thật rằng, những thuật toán tối ưu hóa do cô đề xuất đã đem lại vô số thay đổi mang tính cách mạng cho viện nghiên cứu. Trong mắt những người như Thiệu Trân, vị trí "chuyên gia" của cô từ lâu đã vững như bàn thạch rồi.
Vân Ngưng xúc động đến mức nói năng lộn xộn, rối rít cảm ơn thầy giáo.
Hoắc Niên cuối cùng cũng nở được một nụ cười mãn nguyện.
Đấy thấy chưa, ông đã bảo mà, món quà bất ngờ mà đích thân ông dụng tâm chuẩn bị, làm sao mà không khiến cô cảm động đến rơi nước mắt cho được? Không có cái mùa xuân ấy đâu.
Đang đắc ý thì Vân Ngưng bỗng rụt rè đề xuất: "Thưa thầy, em có thể xin vào học vượt cấp cùng với các anh chị sinh viên năm tư luôn được không ạ?"
Hoắc Niên: "..., !!"
Hoắc Niên quyết định sắp xếp cho Vân Ngưng bắt đầu đi học ngay từ thứ Bảy tuần này.
Những ngày trong tuần Vân Ngưng phải đi làm nên không tiện sắp xếp thời gian đi học ban ngày. May thay vào thứ Bảy trường đại học cũng có lịch học bù, Hoắc Niên muốn để cô đi học thử xem khả năng thích nghi đến đâu.
Sáng thứ Bảy, Vân Ngưng đã có mặt ở trường từ rất sớm.
Mạnh Hải và Tề Từ đưa mắt nhìn theo bóng lưng Vân Ngưng hiên ngang cắp sách đến trường đại học với ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị.
Nhưng bản thân Mạnh Hải thì hoàn toàn không có ảo tưởng về việc tốt nghiệp sớm. Cậu tự biết mình có xách dép đuổi theo cũng chẳng bằng Vân Ngưng, nên chỉ thầm nhủ phải cố gắng nỗ lực nhiều hơn nữa để có thể giúp đỡ Vân Ngưng được phần nào hay phần ấy.
Tề Từ thì lại khác, cậu ta chép miệng tiếc rẻ: "Biết thế hồi đó tôi cũng đ.â.m đầu vào học đại học cho oai, để tối nay về hỏi thử bố tôi xem sao."
Mười phút sau, Tề Từ đứng nghiêm trang trong văn phòng bị bố đẻ c.h.ử.i cho vuốt mặt không kịp: "Trình độ của con bé Vân Ngưng là mức nào? Còn cái thứ ngu dốt nhà mày là mức nào? Lợn nái mà cũng đòi trèo cây á!!"
Tề Từ: "TAT."
Cái kịch bản này sai sai sao ấy.
Hoắc Niên đã tự tay nắn nót viết cho Vân Ngưng một thời khóa biểu chi tiết. Vân Ngưng cứ bám theo số phòng học ghi trên đó mà tự mình tìm đến lớp.
Tiết học đầu tiên là môn Vật lý của sinh viên năm ba. Đại học Lương Án vốn nổi tiếng là một ngôi trường vô cùng khắt khe và nghiêm ngặt, chương trình học rất nặng, đến mức phải tận dụng cả ngày cuối tuần để nhồi nhét thêm kiến thức.
Độ khó của chương trình đại học năm ba tất nhiên là vượt xa hơn rất nhiều so với những gì được dạy ở trường bổ túc ban đêm.
Trên bảng đen đã được ghi sẵn hai bài tập vật lý. Những sinh viên đến sớm đều đang vô cùng tự giác cắm cúi nháp bài giải.
Vân Ngưng đưa mắt lướt qua đề bài một lượt, lẩm nhẩm tính toán nhẩm vài con số trong đầu, sau đó lại thản nhiên cúi xuống mở cuốn sách giáo khoa mà Hoắc Niên vừa đưa cho hôm qua ra xem.
Đúng là những kiến thức trong bộ sách này Vân Ngưng đều đã thuộc nằm lòng cả rồi, đối với cô chúng chẳng có mấy giá trị sử dụng. Nhưng bộ sách này lại cực kỳ hữu ích đối với Mạnh Hải.
Cô định bụng sẽ tịch thu luôn bộ sách này, rồi quăng cho Mạnh Hải và Tề Từ tự mà nghiên cứu... À thôi, chỉ cho một mình Mạnh Hải học là được rồi.
Đang mải mê lên kế hoạch làm sao để truyền đạt kiến thức cho Mạnh Hải một cách dễ hiểu nhất, Vân Ngưng hoàn toàn không hề để ý đến việc ở cửa sau phòng học đang có một người phụ nữ đứng khoanh tay, chằm chằm nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng soi mói.
Tiết Văn đã đứng quan sát Vân Ngưng một lúc lâu, nhưng tuyệt nhiên không thấy cô cầm b.út lên giải bài tập trên bảng.
Đại học Lương Án là một trong những trường đại học danh giá bậc nhất cả nước, ý thức tự giác học tập của sinh viên ở đây vô cùng cao.
Đừng nói là mấy bài tập vật lý khó nhằn trên bảng đen, dẫu cho trên đó có viết câu hỏi vớ vẩn kiểu như "Năm nay cô giáo X bao nhiêu tuổi?", thì bọn họ cũng sẽ xúm xít lại hăng hái tranh nhau viết đáp án.
Thế nhưng Vân Ngưng thì lại dửng dưng coi như không có chuyện gì.
Tiết Văn bước vào lớp, tiến thẳng đến đứng sát bên cạnh chỗ ngồi của Vân Ngưng: "Em chính là cái cô học sinh trường bổ túc ban đêm kia phải không?"
Ông thầy Hoắc Niên đã vỗ n.g.ự.c đập bồm bộp cam đoan là sẽ giới thiệu cho bà một học viên trường bổ túc có trình độ vô cùng xuất sắc, còn nằng nặc nài nỉ xin cho cô ta được vào học dự thính trong lớp của bà.
Tiết Văn thực ra đã có quen biết Vân Ngưng từ trước. Lục Lăng vốn dĩ cũng là học trò cưng của bà, chính anh đã từng lên tiếng nhờ vả bà quan tâm chỉ bảo thêm cho Vân Ngưng.
Hồi đó bà cũng chỉ mới tìm hiểu qua loa về hoàn cảnh của Vân Ngưng, những chi tiết khác thì bà chẳng để tâm, duy chỉ có một điều bà nhớ rất rõ, đó là thành tích học tập của Vân Ngưng cực kỳ bết bát.
Lúc bấy giờ Lục Lăng luôn lảng tránh không chịu nói rõ rốt cuộc là thành tích của vợ mình bết bát đến mức độ nào. Cho đến mãi sau này, Tiết Văn mới tình cờ nghe ngóng được sự thật kinh hoàng ấy.
2 điểm.
Con số 2 điểm lẫy lừng vang danh khắp chốn.
Vậy nên khi Hoắc Niên hớn hở chạy đến tiến cử Vân Ngưng cho bà, trong đầu Tiết Văn cũng chỉ hiện lên duy nhất hai chữ ch.ói lóa: 2 điểm.
Vân Ngưng thấy có người mang dáng vẻ của giảng viên tiến lại gần, vội vàng đứng bật dậy, tư thế vô cùng nghiêm trang kính cẩn: "Dạ em chào cô ạ, em là Vân Ngưng, xin lỗi vì đã làm phiền cô ạ."
Tiết Văn dùng ánh mắt sắc lẹm săm soi đ.á.n.h giá Vân Ngưng từ đầu đến chân.
Thái độ thì cũng lễ phép ngoan ngoãn đấy, nhưng còn về cái khoản trình độ kiến thức thì...
Tiết Văn cất giọng lạnh lùng: "Hai bài tập trên bảng đen kia, em lên giải thử xem nào. Cũng coi như để tôi kiểm tra xem thực lực của em đến đâu, có đúng là xuất sắc như lời thầy Hoắc đã khen ngợi hay không."
Nói dứt lời, bà định xoay người bỏ đi. Mấy bài tập trên bảng đen kia độ khó không hề nhỏ, bà muốn để lại cho Vân Ngưng có đủ thời gian để vắt óc suy nghĩ.
Ai ngờ bà vừa mới quay đi chưa được nửa bước, đã nghe giọng Vân Ngưng vang lên rành rọt phía sau lưng: "Thưa cô, hai bài đó em đã tính nhẩm ra kết quả từ lúc nãy rồi ạ."
Do kinh phí in ấn eo hẹp nên số lượng sách bài tập phát cho sinh viên không có nhiều, Tiết Văn vẫn luôn giữ thói quen đến lớp sớm hơn giờ học để tự tay viết thêm bài tập nâng cao lên bảng đen.
Bà thường dành thời gian quan sát thái độ và cách sinh viên cắm cúi làm bài, từ đó mới có thể đ.á.n.h giá chính xác được thực lực của từng người.
Vào được đến cánh cổng trường đại học trong cái thời buổi khắc nghiệt này quả thực là một kỳ tích, những sinh viên có thể ngồi đàng hoàng trong giảng đường Đại học Lương Án đều là những nhân tài đã phải rèn luyện khổ cực, đổ mồ hôi sôi nước mắt. Những tài năng hiếm có ấy tuyệt đối không thể để bị mai một uổng phí được.
Thế nhưng Tiết Văn nãy giờ hoàn toàn không hề nhìn thấy Vân Ngưng động đến một ngón tay gãi b.út.
Cô ta bước vào lớp học, chỉ liếc nhìn lướt qua đề bài trên bảng đúng một giây đồng hồ, rồi lập tức cắm mặt vào đọc sách giáo khoa.
Tiết Văn vốn dĩ vô cùng ghét cay ghét đắng những học sinh có tính cách dối trá, lừa lọc. Sự thiếu trung thực đối với bà là một khiếm khuyết nghiêm trọng về mặt nhân phẩm. Một kẻ dối trá, cho dù có tài giỏi xuất chúng đến đâu đi chăng nữa, thì cũng chẳng làm nên trò trống gì cho đời.
Tuy nhiên, nãy giờ Vân Ngưng quả thực là đang chăm chú đọc sách giáo khoa. Tiết Văn cũng không muốn vội vàng vạch trần cô ngay lập tức, bèn nén giận nhắc nhở: "Em cứ việc lấy giấy b.út ra tính toán cẩn thận đi, lát nữa vào học tôi sẽ chữa bài chi tiết. Nếu em có sự chuẩn bị và suy nghĩ từ trước, thì lúc nghe giảng sẽ dễ dàng tiếp thu bài hơn."
