Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 95"""

Cập nhật lúc: 19/02/2026 08:03

Vân Ngưng thực sự không thể chịu đựng thêm được sự "khủng bố" này nữa. Cô túm áo một cậu sinh viên lại, ra lệnh: "Cậu đi gọi tất cả mọi người trong lớp quay lại phòng học ngay lập tức cho tôi!"

Mười phút sau, cả lớp học lại một lần nữa ngồi chật kín không còn một chỗ trống.

Bọn họ cố tình trưng ra vẻ mặt phớt lờ, dửng dưng không quan tâm, nhưng thực chất trong lòng ai nấy đều đang thấp thỏm lo âu.

Gọi bọn họ quay lại đây làm cái gì chứ? Không lẽ cô ta định bêu rếu vạch mặt chuyện bọn họ đi năn nỉ nhờ vả hỏi bài trước bàn dân thiên hạ?

Hay là cô ta muốn nhân cơ hội này sỉ nhục bọn họ một trận cho bõ ghét?

Chắc chắn là muốn sỉ nhục rồi!

Vân Ngưng bước lên bục giảng, gõ gõ viên phấn lên mặt bảng đen: "Nhận thấy số lượng các bạn đến hỏi tôi cách giải bài toán này tương đối nhiều, tôi thiết nghĩ tốt nhất là gom tất cả mọi người lại để giảng chung một lần cho tiện. Chứ cứ mỗi người tôi lại phải nhai lại một lượt từ đầu đến cuối, thì chắc tôi phải mượn thêm cái họng khác mất."

Những cô cậu sinh viên năm ba nhiệt huyết: "..."

"Chẳng phải đã thề thốt hứa hẹn với nhau là quyết không đi hỏi cô ta cơ mà?! Đồ phản bội!"

"Mày cũng là đứa phản bội còn gì?"

"..."

"Đây là kế ly gián, tuyệt đối là kế ly gián, chúng ta ngàn vạn lần không được mắc mưu! Mọi người phải tỉnh táo lên!"

Vân Ngưng nở nụ cười tươi rói: "Những ai cảm thấy không muốn nghe thì ngay bây giờ có thể bước ra khỏi cửa."

Cả lớp học vẫn ngồi im phăng phắc, không một ai nhúc nhích.

Những kẻ lúc nãy gào mồm lên hô hào "kế ly gián" lại chính là những người ngồi bám ghế vững chãi nhất.

Vân Ngưng hài lòng gật đầu: "Được rồi, vậy thì tôi bắt đầu giảng bài đây. À còn nữa, những món quà cáp mà mọi người hứa hẹn tặng tôi, không cần phải mang đến đâu nhé, tôi vô cùng sẵn lòng phục vụ mọi người miễn phí."

Đám sinh viên: "..."

Có kẻ nhịn không nổi uất ức gầm lên: "Các người hỏi bài mà còn hối lộ tặng cả quà cáp nữa á?! Thế mà còn vác mặt đi hỏi? Hóa ra ở đây chỉ có mỗi tôi là đứa ngây thơ tin người thôi sao?! Hả?!"

Rốt cuộc cái lớp này còn vương vấn chút nhân tính nào không vậy!

* Được giáo sư Tiết Văn khơi gợi cảm hứng, việc đầu tiên Vân Ngưng làm sau khi trở về nhà là lập tức vắt óc suy nghĩ xem nên viết luận văn về đề tài gì.

Cô đang làm việc tại viện 11, lẽ dĩ nhiên chủ đề đầu tiên nảy ra trong đầu cô chính là tên lửa.

Tuy nhiên cô không thể huỵch toẹt phơi bày sự việc tên lửa thế hệ thứ ba phóng thất bại được, cũng không thể đốt cháy giai đoạn nhảy vọt một bước quá xa. Lý thuyết khoa học tuy quan trọng, nhưng nếu trình độ kỹ thuật thi công thực tế không thể theo kịp thì lý thuyết cũng chỉ là mớ giấy lộn vô dụng.

Cô bắt buộc phải bám sát theo dòng thời gian lịch sử, từ từ viết ra từng bước một để đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu của đất nước.

Vân Ngưng đang cau mày nhíu trán chưa biết nên đặt b.út bắt đầu từ đâu, thì Lục Lăng đã tắm rửa xong xuôi bước vào.

Anh ngồi xuống sát bên cạnh Vân Ngưng, chìa ra trước mặt cô một tờ sổ tiết kiệm.

Vân Ngưng liếc mắt nhìn: "Cái gì đây?"

Lục Lăng đáp gọn lỏn: "Tiền."

Vân Ngưng: "..."

Thì ở trong ngân hàng đương nhiên phải chứa tiền rồi.

Vân Ngưng lầm bầm: "Tôi còn tưởng là một thỏi vàng cơ đấy."

Lục Lăng chẳng buồn để tâm đến lời trêu đùa của Vân Ngưng. Vừa dùng khăn bông lau khô mái tóc ướt sũng, anh vừa dặn dò: "Đây là toàn bộ số tiền tiết kiệm của tôi, cô cứ cầm lấy mà đi sắm một cái tivi với một cái tủ lạnh. Về phần tem phiếu tôi sẽ tự lo liệu giải quyết, cô không cần bận tâm chuyện đó đâu, cứ việc chọn sẵn mẫu mã ưng ý đi."

Vân Ngưng ngớ người, kinh hãi thốt lên: "Anh mà cũng có tiền tiết kiệm riêng á?!"

Ngay từ hồi hai người mới lấy nhau, Lục Lăng đã tự giác ngoan ngoãn nộp toàn bộ thẻ lương của mình cho Thang Phượng Ngọc giữ.

Vân Ngưng vốn bản tính lười biếng chẳng muốn ôm rơm rặm bụng quản lý tiền nong, nên cô chưa từng mở miệng đòi Thang Phượng Ngọc giao lại. Bà cũng chắc chắn chưa hề đụng đến một cắc bạc nào trong số tiền đó.

Lục Lăng ở nhà không nề hà bất cứ việc gì, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều xắn tay áo vào làm. Nói thật lòng thì đôi khi Vân Ngưng còn nơm nớp lo sợ anh ta sẽ ngửa tay đòi tiền công chăm sóc của cô ấy chứ.

Chỉ tính riêng cái khoản thuê một bà giúp việc lo liệu ngần ấy công việc nhà thôi cũng đã tốn không ít tiền rồi...

Vân Ngưng chưa từng mảy may có ý định bòn mót tiền bạc của Lục Lăng.

Cô đẩy tờ sổ tiết kiệm trả lại cho anh: "Làm sao có thể tiêu tiền của anh được chứ? Tiền thưởng tôi được nhận, cộng thêm cả khoản thù lao từ việc sửa chữa đồ điện lúc trước tôi vẫn chưa tiêu đến một đồng nào. Cứ từ từ chắt bóp góp nhặt là đủ tiền mua đồ điện gia dụng thôi mà."

Lục Lăng nhíu mày: "Bên ngoài cô có nuôi thằng đàn ông khác rồi hả?"

Vân Ngưng: "Hả?"

Lục Lăng vặn lại: "Thế tại sao cô lại không chịu xài tiền của tôi."

"Đây là mua sắm đồ đạc trang hoàng cho nhà chúng ta cơ mà, sao lại đụng đến tiền tiết kiệm riêng của anh được chứ?" Vân Ngưng rối rít giải thích, "Đúng lý ra thì người phải móc hầu bao chi trả khoản này là tôi mới phải."

Lục Lăng cười khẩy, buông một câu lạnh tanh: "Cũng phải, đó là nhà của mẹ con cô, đâu phải là nhà tôi."

Vân Ngưng: "..."

Con ốc sên nhà cô cũng biết cách ăn nói mỉa mai, chọc ngoáy người khác gớm nhỉ.

"Tôi tuyệt đối không có ý đó!" Vân Ngưng vội vã cười làm lành xoa dịu, "Chỉ là tôi thực sự không quen với việc tiêu tiền của người khác thôi."

Ý cười trên khóe môi Lục Lăng càng thêm sâu xa: "Ừ, đúng thế, tôi là 'người khác' mà."

Vân Ngưng: "..."

"Anh sao có thể là người khác được cơ chứ? Anh là người mà tôi xác định sẽ gắn bó chung sống trọn đời trọn kiếp cơ mà!"

Lục Lăng điềm nhiên đáp: "Không cần thiết phải tự ép buộc bản thân đâu, tôi hoàn toàn có thể coi như cái chuyện kết hôn kia chưa từng tồn tại, sau này cũng sẽ không bao giờ nhắc lại nữa."

Vân Ngưng: "..."

Rốt cuộc là cái chuyện quái quỷ gì vậy trời?!

Cái việc cô không muốn tiêu pha tiền bạc của anh ta thì có gì là sai trái cơ chứ? Rõ ràng là anh kết hôn với cô, giúp cô giải quyết một đống rắc rối ngập đầu, hàng ngày lại còn tận tụy cúc cung tận tụy chăm sóc cho cả hai mẹ con cô. Thế mà bây giờ cô lại còn mặt dày cầm tiền của anh đi mua sắm đồ điện gia dụng... Tuy rằng nghĩ đến chuyện đó cũng sướng rơn cả người đấy, nhưng cô tuyệt đối không phải là cái thể loại người mặt dày thích chiếm tiện nghi của người khác.

Vân Ngưng còn đang muốn luống cuống tìm lời giải thích thêm, nhưng Lục Lăng đã quay mặt đi chẳng thèm tiếp lời cô nữa.

Cô cố gắng tung chiêu dỗ ngọt: "Đừng có vì chút chuyện cỏn con xíu xiu này mà giận dỗi không vui nữa mà. Ngày mai được nghỉ làm, tôi sẽ dẫn anh đi siêu thị bách hóa, đích thân sắm cho anh một bộ vest thật oách nhé."

Lục Lăng lạnh lùng cự tuyệt: "Tôi không thích mặc vest, rườm rà phiền phức."

Khuôn mặt Vân Ngưng chợt ửng đỏ: "Nhưng mà tôi lại rất thích ngắm anh mặc vest."

Lục Lăng: "..."

Vân Ngưng còn không quên châm thêm mồi lửa: "Sức hấp dẫn của một người đàn ông khi khoác lên mình bộ âu phục chỉnh tề ở bất cứ thời đại nào cũng là một thứ v.ũ k.h.í sát thương chí mạng đấy."

Lục Lăng: "..."

Cô ta rõ ràng là đang cố! Tình! Chọc! Tức! Anh!

Lục Lăng bị Vân Ngưng chọc cho tức bỏ đi thẳng.

Vân Ngưng dám thề độc với trời đất, từng câu từng chữ cô nói ra ban nãy đều xuất phát từ tận đáy lòng, và cô cũng chưa từng có nửa điểm coi Lục Lăng là người dưng nước lã.

Chỉ trách là tiến triển mối quan hệ giữa hai người bọn họ đi với tốc độ rùa bò quá mức.

Nhưng chuyện này cũng đâu thể đổ hết lỗi lên đầu Vân Ngưng được. Nguy Minh Châu cũng thường xuyên bắt gặp cảnh Lục Lăng kiếm chuyện tự làm khổ bản thân mình. Thế nên Vân Ngưng mới tự nhủ trong lòng, có thể là do tư tưởng của mình quá ư là phóng khoáng cởi mở so với thời đại này, mọi chuyện cứ phải từ từ tiến từng bước một. Cũng chính vì lẽ đó mà cô đã kiềm chế không vồ vập bày tỏ tình cảm với Lục Lăng nữa, và cũng tạm gác lại cái kế hoạch đen tối đè ngửa anh ra giường.

Biết đâu những cặp vợ chồng ở cái thời đại này bảo thủ, giữ gìn đến mức kết hôn ròng rã ba bốn năm trời mới dám chung chăn chung gối thì sao?

Vân Ngưng ôm mặt than trời kêu tiếc rẻ.

Thực ra cái viễn cảnh anh ta khoác lên mình bộ vest lịch lãm, rồi lăn lộn trên giường... Nghĩ đến thôi cũng đã thấy... rạo rực hết cả người rồi.

Vân Ngưng rón rén bám tay vào khung cửa phòng ngủ, len lén thò đầu vào trong nhòm trộm Lục Lăng.

Lục Lăng đang mặt sầm mày tối hậm hực nốc nước ừng ực.

Vì không để ý nên anh lỡ tay rót nước tràn cả ra ngoài, nước lai láng lênh láng trên mặt bàn, khiến anh lại càng thêm phần tức tối tự nổi cáu với chính bản thân mình.

Nếu đổi lại là người khác làm cái hành động này, Vân Ngưng chắc chắn sẽ chê bai là đồ õng ẹo làm màu. Nhưng vì người làm là Lục Lăng, nên cô lại thấy... đáng yêu vô cùng.

Đấy, xem cô có lòng bao dung độ lượng vô bờ bến với Lục Lăng chưa kìa~

Vân Ngưng quay trở lại bàn học, tiếp tục vắt óc suy nghĩ ý tưởng cho bài luận văn.

Cô phải vạch ra kế hoạch chi tiết, sắp xếp chủ đề cho từng bài luận văn một cách lớp lang, bài bản. Phải đi từng bước vững chắc, dẫn dắt các chuyên gia trong mọi lĩnh vực vượt qua mọi chướng ngại rào cản từ sớm.

Vân Ngưng còn chưa kịp đặt b.út viết chữ nào, vô tình đưa mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Màn đêm buông xuống tĩnh mịch, Vân Ngưng định ngắm nhìn cảnh vật để tìm kiếm chút cảm hứng sáng tác.

Cảm hứng thì chưa thấy đâu, Vân Ngưng lại hoảng hồn phát hiện ra có một gã đàn ông đang đứng chôn chân dưới lầu, ánh mắt sắc như d.a.o cau chằm chằm nhìn thẳng vào cửa sổ phòng nhà cô.

Có kẻ đang rình rập theo dõi nhà cô sao?

Là người sống trong đại viện à? Không thể nào.

Vân Ngưng vội vã chạy đi gọi Lục Lăng.

Lục Lăng lạnh nhạt hất hàm: "Tôi không có quyền quản chuyện này, tôi chỉ là một 'người khác', đâu phải người thân trong gia đình cô."

Vân Ngưng: "..."

Lục Lăng tiếp tục xát muối vào vết thương: "Tiền bạc thì phải phân minh rạch ròi, tiền của tôi là của tôi, tiền của cô là của cô. Tôi thân là người dưng nước lã, làm sao mà dám đường đột can dự vào chuyện nhà cô được."

Vân Ngưng: "..."

Cái gã này sao mà thù dai nhớ lâu thế không biết?!

Vân Ngưng cuống quýt giãi bày: "Tôi nhìn thấy có một gã đàn ông đứng dưới lầu, cứ nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cửa sổ phòng nhà mình nãy giờ."

Lục Lăng dửng dưng: "Dưới lầu có người thì tôi cũng đành chịu trói, đây là nhà cô chứ có phải nhà tôi đâu."

Anh vừa dứt lời, bỗng sực tỉnh nhận ra điểm bất thường: "Có người á?"

Vân Ngưng cuống cuồng kéo tuột Lục Lăng vào trong phòng: "Bỏ qua cái chuyện nhà anh nhà tôi đi, là nhà của chúng ta, nhà của chúng ta!"

Lục Lăng kéo giật Vân Ngưng ra phía sau lưng mình: "Cô đứng yên đó."

Anh sải bước tiến về phía bậu cửa sổ.

Vân Ngưng không yên tâm để Lục Lăng ra mặt một mình, cô lẽo đẽo bám gót theo sát phía sau lưng anh, tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay anh.

Lục Lăng liếc mắt nhìn xuống bàn tay đang đan vào nhau, rồi cũng khẽ siết c.h.ặ.t lại.

Lục Lăng hé một góc rèm cửa sổ nhìn xuống.

Quả nhiên dưới lầu đang có một gã đàn ông đứng lù lù ở đó.

Ngay giây phút nhận diện rõ khuôn mặt của gã, sắc mặt Lục Lăng lập tức tối sầm lại, đen như đ.í.t nồi.

Anh buông lời căn dặn: "Không cần phải bận tâm đến gã ta. Nếu sau này gã có chủ động tiến tới bắt chuyện với cô, bất luận gã có giảo hoạt nói cái gì đi chăng nữa, cô cũng tuyệt đối không được tin một lời nào."

Vân Ngưng ngớ người mất một lúc, dè dặt hỏi: "Anh... anh có bạn trai mới rồi đấy à?"

* Gã đàn ông mang dáng vẻ kỳ quái ấy đã túc trực bám trụ dưới lầu nhà Vân Ngưng ròng rã hai ngày trời.

Hễ Vân Ngưng đi xuống lầu, gã sẽ dùng ánh mắt chằm chằm không chớp theo dõi nhất cử nhất động của cô. Thế nên Lục Lăng lúc nào cũng kề kè tháp tùng Vân Ngưng như hình với bóng.

Và hễ có Lục Lăng xuất hiện bên cạnh, thì ánh mắt của gã đàn ông kia lại chuyển hướng dán c.h.ặ.t lên người Lục Lăng.

Thế nhưng Lục Lăng lại coi gã như không khí, dửng dưng lướt qua, thậm chí một câu hỏi han cũng không buồn thốt ra.

Vân Ngưng thực sự bắt đầu nảy sinh nghi ngờ mãnh liệt.

Lần tiếp theo khi cô đi ngang qua trước mặt gã đàn ông đó, cô thấy hai con mắt của gã như muốn dính c.h.ặ.t luôn lên người Lục Lăng.

Vân Ngưng chợt nhớ lại cái hoàn cảnh Lục Lăng bất thình lình xuất hiện như một vị cứu tinh, dang tay giải cứu cô khỏi hố sâu tuyệt vọng hồi trước.

Lẽ nào lý do anh làm vậy không chỉ đơn thuần là vì muốn đền đáp ân tình sâu nặng đối với Vân Dương Thư và Thang Phượng Ngọc, mà còn có một ẩn tình sâu xa nào khác...

Vân Ngưng càng nghĩ càng thấy sự tình có vẻ không ổn chút nào.

Cô nghiêm mặt lên án: "Mặc dù cái thứ tình cảm sai trái này không hề vi phạm pháp luật, nhưng xét về mặt đạo đức thì quả thực là không thể chấp nhận được, tôi kiên quyết bài trừ và phản đối kịch liệt!"

Lục Lăng quay sang nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.

Vân Ngưng bày ra vẻ mặt đau đớn tột cùng: "Anh có quyền được thích đàn ông, nhưng anh tuyệt đối không thể nung nấu cái ý định vừa yêu đàn ông lại vừa kết hôn với phụ nữ để làm bình phong che mắt thiên hạ được!"

Lục Lăng: "..."

Anh chìm trong im lặng một lúc lâu, đem những lời Vân Ngưng vừa nói lặp đi lặp lại trong đầu m.ổ x.ẻ phân tích đến ba lần, cuối cùng mới ngộ ra cô ta đang ám chỉ điều gì.

Lục Lăng cạn lời hỏi lại: "Có phải bây giờ di chứng của vụ t.a.i n.ạ.n giao thông hồi trước mới bắt đầu phát tác không? Não của cô bị va đập hỏng luôn rồi à?"

Vân Ngưng rơm rớm nước mắt: "Anh quả thực có vô vàn những điểm vô cùng khả nghi. Anh mắc bệnh sạch sẽ, lại còn tự nguyện ôm đồm hết việc nhà vào người."

Lục Lăng: "?"

Vân Ngưng tiếp tục vạch tội: "Anh không hề hút t.h.u.ố.c, cũng chẳng thèm đụng đến một giọt rượu, lại càng không có những mối quan hệ trai gái mập mờ, lăng nhăng bên ngoài."

Lục Lăng: "... Mấy cái đó mà cũng bị coi là lý do á?"

Vân Ngưng tung đòn quyết định: "Anh hoàn toàn không có chút phản ứng sinh lý nào đối với tôi cả!!"

Đêm nào hai người cũng nằm chung trên một chiếc giường, vậy mà anh ta tuyệt nhiên không mảy may động lòng rục rịch gì!!

Lục Lăng: "..."

Cô ta nếu không muốn gánh vác trách nhiệm thì cứ việc huỵch toẹt nói thẳng ra là xong.

Lục Lăng sầm mặt lạnh lùng giải thích: "Gã đó là anh trai của cái gia đình kia, tên là Khấu Hủ."

Vân Ngưng ngơ ngác: "Anh đừng có mà ngụy biện lừa gạt tôi, anh chính là... Hả? Anh trai á?"

Lục Lăng từ nhỏ lớn lên trong vòng tay chăm sóc của mẹ, nên mang họ mẹ.

Sau khi mẹ qua đời, anh được vợ chồng Vân Dương Thư và Thang Phượng Ngọc đón về cưu mang nuôi nấng, mọi bề hoàn toàn không có bất kỳ sự dây dưa liên quan nào đến nhà họ Khấu.

Mãi cho đến khi Lục Lăng dọn ra khỏi nhà họ Vân, người của nhà họ Khấu mới bắt đầu lân la tìm cách liên lạc với anh.

Trong lòng Lục Lăng không hề mảy may tồn tại một chút tình cảm hướng về người bố đẻ vô trách nhiệm kia.

Kẻ đó đã nhẫn tâm vứt bỏ mẹ anh. Nếu Lục Lăng nảy sinh sự nhớ thương hay lưu luyến đối với ông ta, thì đó chẳng khác nào một sự phản bội tàn nhẫn đối với chính người mẹ quá cố của mình.

Mỗi khi người của nhà họ Khấu đến tìm, anh đều kiên quyết cự tuyệt từ chối gặp mặt. Thế nhưng gia đình bọn họ cũng là những người hoạt động trong lĩnh vực hàng không vũ trụ. Thế lực của nhà họ Khấu vươn vòi bám rễ ở khắp các đại viện, nhan nhản tay chân tay mắt của bọn họ ở khắp mọi nơi.

Ngay trong lần đầu tiên giáp mặt với người bố đẻ, Lục Lăng đã dứt khoát tuyên bố thẳng thừng ý định cắt đứt mọi mối quan hệ qua lại.

Đối với anh, cái danh xưng người bố đẻ kia thậm chí còn chẳng đáng giá bằng một góc của sư phụ.

Ban đầu Lục Lăng hoàn toàn không hiểu được lý do tại sao người của nhà họ Khấu lại đột nhiên cất công lặn lội tìm đến mình. Mãi về sau anh mới vỡ lẽ, hóa ra là do ông bố đẻ của anh không có con trai nối dõi tông đường, hơn nữa lại còn mất luôn khả năng sinh sản.

Tư tưởng của gia đình bọn họ cổ hủ lạc hậu và nặng nề đến mức cực đoan. Bọn họ quan niệm rằng nhà mà không có con trai nối dõi, thì sau này lúc nhắm mắt xuôi tay hậu sự cũng chẳng có ai lo liệu đàng hoàng, ngay cả cái thủ tục đập vỡ chậu than (phong tục trong đám tang Trung Quốc) cũng chẳng có ai đứng ra cáng đáng.

Chẳng hiểu cái chậu than ấy có gắn kết đường truyền trực tiếp với nhiễm sắc thể Y hay sao mà cứ nhất thiết phải có người mang ADN tương đồng thì mới đập vỡ được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.