[làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số - Chương 128
Cập nhật lúc: 29/03/2026 01:00
Mắt Lận Vinh Vinh lập tức sáng rực lên. Woa... nhiều quả ngon chưa từng ăn bao giờ kìa!
Sở Thu hái vài chùm xuống, rửa sơ qua rồi đút một quả cho Lận Vinh Vinh: "Bên trong có hạt đấy, ăn xong nhớ nhả ra nhé."
Lần đầu tiên ăn sơn tra, Lận Vinh Vinh hơi lúng túng không biết ăn sao cho đúng. May mà trước đó nó đã từng ăn nho và vải - những loại quả có hạt bên trong, nên nó nhai rất cẩn thận, luôn tự nhắc mình phải nhả hạt.
"Rắc" một tiếng, Lận Vinh Vinh nhăn mặt như bị đau răng: "Phì phì phì" nhổ mấy hạt sơn tra ra, rồi dùng ánh mắt ấm ức nhìn Sở Thu. Cứ như thể nó đang oán trách hạt sơn tra quá cứng, làm cấn mấy cái răng sữa của nó.
Sở Thu bó tay, đành dùng đũa đ.â.m từ phần cuống quả sơn tra vào, đẩy phần lõi chứa hạt ra ngoài, rồi mới đút cho Lận Vinh Vinh: "Hết cấn răng rồi, yên tâm ăn đi em."
"Ưm~" Lận Vinh Vinh lộ ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, nịnh nọt cọ cọ vào lòng bàn tay Sở Thu, rồi lại há miệng đòi ăn tiếp.
Sở Thu đành kiên nhẫn loại bỏ hạt từng quả sơn tra một. Quả sơn tra vốn nhỏ, phần hạt lại chiếm diện tích lớn, lỡ tay một chút là chọc nát quả. Công đoạn loại bỏ hạt này đòi hỏi sự cẩn thận và tỉ mỉ cao độ, nếu không quả sơn tra sẽ nát bét.
Sự tỉ mỉ và kiên nhẫn của cô dành cho một nhóc tì, e rằng cha mẹ đẻ cũng khó bề bì kịp.
Lận Hoa và Cốc Tố kinh ngạc đến mức há hốc mồm. Chẳng trách con gái ăn no căng bụng lại đi tìm Sở Thu. Có được đãi ngộ VIP thế này, đổi lại là họ thì họ cũng tình nguyện đi tìm!
C.h.ế.t dở, hơi bị rung động rồi nha.
Hai người còn chưa kịp hành động, Chung Minh Nguyệt đã nhích m.ô.n.g tới, há to miệng chờ được đút.
Đáng ngạc nhiên là Sở Thu không hề phàn nàn nửa lời, mà thực sự đút cho bà ăn. Người lớn một quả, trẻ con một quả, chia phần cực kỳ công bằng.
Ngay cả Chu Tu Viễn - người chạy tới hóng hớt vì đỏ mắt ghen tị - cũng được chia phần một quả sơn tra đã bỏ hạt.
Cái tên này, ngay trước mặt Ngôn Tư Niên, đã cố tình vờn quả sơn tra trước mũi anh một vòng rồi mới cho vào miệng. Đã thế, dù chỉ có một chút xíu, anh ta nhất quyết phải trưng ra biểu cảm tận hưởng sơn hào hải vị. Mức độ gợi đòn xứng đáng được đ.á.n.h giá 5 sao.
Chung Minh Nguyệt cười tít mắt: "Thu Thu đối xử với chị tốt quá."
Chu Tu Viễn cũng hùa theo cười: "Sếp Sở đối xử tốt với mọi thú lông xù mà."
Ngôn Tư Niên: "..." Đau lòng.
Bữa tiệc lẩu nướng hoành tráng kéo dài từ ngày sang đêm. Sở Thu bế Ngôn Tư Niên về ngủ, bên ngoài vẫn còn người đang ăn.
Thực ra họ không hẳn là ăn chưa no, mà chỉ đơn giản là ngồi đó trò chuyện, túc tắc nhấm nháp đồ ăn, ôn lại những ngày tháng vào sinh ra t.ử trên chiến trường, và hỏi thăm tình hình hiện tại của những người đồng đội cũ.
Sở Thu không ủ rượu, cũng chẳng lo đám lính này say xỉn. Thấy đã đến giờ, cô xin phép rút lui trước.
Phòng livestream thì vẫn mở. Dương Mễ Tuyết cũng ở lại. Với cô nàng, thức đêm là chuyện như cơm bữa. Cô ngồi nghe các cựu chiến binh kể chuyện, nghe họ kể về những lần chi viện đồng đội, những lúc lái cơ giáp chiến đấu, và cả những lúc cháy túi không có tiền sửa chữa cơ giáp thì phải làm sao.
Đang nói chuyện rôm rả, biến cố đột nhiên ập đến. Có hai cựu chiến binh không hề báo trước, đột ngột biến thành hình hài thú.
"Gầm——" Một con hổ vằn đen khổng lồ hung hãn vồ lấy người đồng đội bên cạnh.
"Ngao——" Một con báo đen tuyền há ngoạm cánh tay của một chiến hữu khác.
"Khống chế họ lại!" Chu Tu Viễn giật mình đứng phắt dậy, lớn tiếng ra lệnh.
Phản xạ của mọi người đều cực nhanh. Nhận ra có người phát hội chứng cuồng bạo, họ lập tức lao vào ngăn cản con hổ và con báo đen đang nổi điên.
Dù vậy, hai người bị tấn công bất ngờ đã dính thương tích nặng. Một người bị c.ắ.n xuyên đùi, người kia bị c.ắ.n đứt lìa cánh tay.
Cảnh tượng tấn công đẫm m.á.u diễn ra ngay trước mắt, chân thực đến rùng rợn, khiến hàng triệu khán giả trong phòng livestream bàng hoàng tột độ, không ít người hét lên thất thanh.
[Chuyện gì đang xảy ra vậy???]
[Sao đang yên đang lành lại tấn công người?]
[Vừa nãy họ còn đang kể chuyện cười với nhau cơ mà?]
[Hai người đó vừa nãy còn đang cười nói rôm rả với đồng đội, còn bảo nhau phải ăn thật nhiều trái cây. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?]
Khán giả được đồng bộ ngũ quan với Dương Mễ Tuyết. Vì mải mê hóng chuyện, cô ngồi rất gần hai cựu chiến binh đột nhiên phát cuồng kia. Bởi vậy, khán giả có cảm giác như đang trực tiếp đối mặt với cảnh hai người họ hóa thú và tấn công những người xung quanh.
Họ thậm chí còn cảm nhận được hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt khi con hổ há miệng gầm gừ, nghe thấy tiếng gió rít bên tai khi con báo đen lao vụt qua, và ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc khi hai người lính bị c.ắ.n đứt tay, đ.â.m thủng đùi.
