[làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số - Chương 139
Cập nhật lúc: 29/03/2026 14:11
"Chuyện hợp tác tôi đồng ý. Quân sư giúp tôi thương lượng thêm về số lượng bậc thầy trồng trọt nhé. Cố gắng 'vặt lông' càng nhiều càng tốt. Cấp bậc thấp cũng chẳng sao, cứ chăm chỉ trồng cây là lên cấp ngay thôi. Tôi có sẵn bí kíp thăng cấp thần tốc đây mà. Bảo họ mau ch.óng dọn tới đây." Sở Thu gửi tin nhắn cho Lận Hoa.
Chu Tu Viễn cũng cho rằng thà đòi thêm vài Bậc thầy trồng trọt cấp B hoặc C còn có lý hơn là đòi hai người cấp A.
"Được, chuyện đàm phán cứ giao cho tôi. Chỉ là có quá nhiều vấn đề cần giải quyết, thời gian đàm phán sẽ kéo dài. Cô thấy sao?"
Sở Thu gật đầu: "Không sao, tôi cũng cần chuẩn bị một vài thứ."
Ngôn Tư Niên gật đầu trịnh trọng, buông ra một câu dài hiếm hoi: "Cô cứ làm việc của mình đi, tôi sẽ canh chừng cho cô."
Sở Thu cười, đưa tay gãi nhẹ vào chiếc cổ ngắn cũn của anh: "Làm phiền anh nhé."
Một tuần sau, hai Bậc thầy trồng trọt cấp B và ba người cấp C đã có mặt tại Lam Tinh. Mỗi người đi kèm với ba dị năng giả Sao Chép, chịu trách nhiệm cho năm khu vực gieo trồng khác nhau. Vừa đặt chân đến là họ lao vào làm việc ngay. Chu Tu Viễn dựa trên kinh nghiệm thăng cấp của Sở Thu để lên lịch trình làm việc cực kỳ khắt khe và kín kẽ, khiến ai nấy đều than trời trách đất vì quá cực khổ.
Vì số lượng bậc thầy trồng trọt tăng lên đáng kể, camera trong phòng livestream cũng phải luân phiên chiếu đến họ, thỉnh thoảng mới quay về phía Sở Thu.
Mỗi khi như vậy, cục bông đen trắng không những ngáp ngắn ngáp dài từ sớm, kéo Sở Thu đi ngủ trưa hay đi ngủ sớm, mà còn rủ rê cô ra đầm sen thả hồn, ăn hạt sen, nhấm nháp ngó sen. Trông cứ như hai kẻ đã sớm bước vào độ tuổi nghỉ hưu an nhàn vậy.
Nhưng thực chất, Sở Thu thật đã lén mượn phi thuyền của Lận Hoa, bí mật bay đến Bạch Oa Tinh, tìm đến khu chung cư mà nguyên chủ từng sinh sống.
Đi cùng cô là một Thẩm vấn quan của Quân đoàn 9 do Chu Tu Viễn "hảo tâm" cung cấp. Người này sở hữu dị năng Chân Ngôn, có khả năng phân biệt đâu là lời nói thật, đâu là lời nói dối. Không những thế, ông ta còn khiến những người đứng trước mặt mình bắt buộc phải nói ra sự thật. Quả thực là một Thẩm vấn quan bẩm sinh.
Thẩm vấn quan dùng lý do muốn thuê nhà để liên lạc với chủ nhà, qua đó biết được căn hộ mà Sở Thu từng ở đã có người thuê lại ngay vào ngày hôm sau khi cô rời đi.
Bọn họ lấy cớ là hàng mới chuyển đến nên muốn đi thăm hỏi những người xung quanh. Họ phát hiện ra mọi thứ trong căn hộ đã thay đổi hoàn toàn so với trước kia, chẳng còn sót lại món đồ nào của Sở Thu.
Tiếp theo, họ tìm đến chủ nhà, người cũng sống trong khu chung cư đó.
Dưới sức mạnh của dị năng Chân Ngôn, những lời chủ nhà thốt ra đều là sự thật: "Cô gái đó thuê nhà được ba tháng. Sáng đi sớm, tối mịt mới về, rất hiếm khi tôi chạm mặt cô ta. Mà gặp thì cô ta cũng tỏ ra lạnh nhạt, chẳng buồn chào hỏi. Thú thực là tôi chẳng có chút ấn tượng nào về cô ta cả."
Sự thật đúng là như vậy.
Sở Thu đang đứng sờ sờ ngay trước mặt chủ nhà, thế mà bà ta cũng chẳng hề nhận ra cô.
Bà chủ nhà cũng chẳng cung cấp thêm được thông tin gì giá trị. Sở Thu đành phải chuyển hướng sang điều tra cách khác.
Việc đầu tiên cô muốn làm là kiểm tra camera an ninh để xem tình hình ra vào khu chung cư của nguyên chủ. Cô muốn biết liệu nguyên chủ có thực sự giữ thái độ lạnh lùng với tất cả mọi người, gặp ai cũng chẳng buồn cất lời chào hay không.
Tuy nhiên, Sở Thu đã rời khỏi khu chung cư này ngót nghét hai tháng. Cô không còn là chủ sở hữu hay người thuê nhà ở đây nữa, nên việc xin xem lại camera an ninh từ bốn, năm tháng trước quả thực có chút rắc rối.
Sở Thu quyết định thuê một h.a.c.ker trên Mạng Tinh Võng để xâm nhập vào hệ thống mạng của khu chung cư, trích xuất các hình ảnh và video liên quan rồi gửi cho cô. Sau đó, cô nhanh ch.óng di chuyển đến trại trẻ mồ côi.
Nguyên chủ lớn lên ở trại trẻ mồ côi, chắc chắn sẽ lưu lại rất nhiều dấu vết trong quá trình trưởng thành tại đó.
Nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra. Hơn hai năm trước, trại trẻ mồ côi này đã phải đóng cửa. Viện trưởng lâm bệnh qua đời, nhân viên lần lượt bỏ đi. Mặc dù sau đó có người đứng ra tiếp quản, nhưng nhân viên có thâm niên làm việc lâu nhất ở đây cũng chưa đầy 3-4 năm.
Mà vào thời điểm đó, nguyên chủ đã rời khỏi trại trẻ mồ côi từ lâu rồi.
Thẩm vấn quan: "..."
Rõ ràng chỉ là điều tra về một người bình thường, sao giờ mức độ khó khăn lại ngang ngửa với việc truy lùng điệp viên thế này?
"Oa —— Nhiều đồ quá!"
"Nhiều dịch dinh dưỡng ghê!"
"Có cả quần áo và đồ chơi nữa này."
"Ơ, sao lại có cả trái cây nữa?"
Sở Thu trở lại trại trẻ với tư cách là một mạnh thường quân đến hỗ trợ. Những món đồ cô mang đến nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của đám trẻ đang chơi đùa bên ngoài.
