[làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số - Chương 18
Cập nhật lúc: 25/03/2026 09:04
Sở Thu thấy ba người họ vừa nói vừa cười, không khí rất tốt, có vẻ không bận tâm đến chuyện vừa rồi, cô mới yên tâm tiếp tục công việc thúc cây.
Thế nhưng, sự thật lại có chút sai lệch so với những gì cô dự đoán.
Giải T.ử Thạch thực sự tò mò: "Cỏ bạc hà mèo thật sự phê đến thế à?"
Diệp Chương trần thuật lại sự thật: "Cậu hình như hoàn toàn quên mất sự tồn tại của bọn tôi luôn ấy."
Sử Trấn chỉ cần nghĩ đến cảnh mình làm ra những hành động đó trước mặt hàng triệu khán giả trong phòng livestream là cả người muốn bùng nổ vì ngượng. Nhưng hai người nam đồng nghiệp cũng không cười nhạo anh, mà chỉ đơn thuần tò mò về cỏ bạc hà mèo.
Anh suy nghĩ một lúc, cố gắng diễn tả từ một góc độ khách quan nhất có thể: "Đó là một thứ có thể khiến loài mèo sung sướng cả về thể xác lẫn tinh thần, quên đi mọi phiền muộn, mà lại không gây nghiện."
Bốn chữ "không gây nghiện" gần như là để so sánh với ma túy hay chất gây ảo giác rồi.
Giải T.ử Thạch và Diệp Chương vô cùng ghen tị. Đáng tiếc hai người họ không phải tộc Mèo, đành ngậm ngùi nhìn Sử Trấn một mình một cõi tận hưởng thú vui.
Bốn người họ hì hục làm việc trong rừng tre với khí thế ngất trời. Ở cách đó không xa, Dương Mễ Tuyết và Từ Hân Hân vừa tìm được chậu cho cỏ bạc hà mèo đang đứng tán gẫu với người xem trong phòng livestream.
[Streamer ơi, chúng ta lén lút làm một vụ giao dịch đi?]
[Sếp không có ở đây, bé Tuyết lén bán một ít đi ~]
[Lấy một tí ti thôi, sếp không phát hiện ra đâu cục cưng à ~]
[Một chiếc lá thôi! Bé Tuyết, cục cưng ơi, tôi chỉ cần đúng một chiếc lá cỏ bạc hà thôi! Cô nỡ lòng nào nhìn tôi vì một chiếc lá mà ăn không ngon ngủ không yên sao?]
Dương Mễ Tuyết đâu có ngốc, làm sao cô có thể lén lút đem bán cỏ bạc hà được? Đó có phải là chuyện bị phát hiện hay không đâu? Đó là vấn đề về nhân phẩm!
Cô quyết định phải làm gì đó, cho đám fan hay xúi giục cô làm việc xấu này một bài học, để họ hiểu thế nào gọi là: Người trưởng thành phải chịu trách nhiệm cho từng lời nói và hành động của mình.
"Để cảm ơn sự ủng hộ của các homie..." Dương Mễ Tuyết cất giọng ngọt xớt. Nụ cười ngọt ngào của cô nàng mang theo chút dự báo ngầm kiểu "Tôi cực kỳ ngoan, cực kỳ nghe lời nha".
Khán giả: "!!!"
Đến rồi đến rồi, dù là bốc thăm trúng thưởng hay mở link bán hàng thì họ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng!
Dương Mễ Tuyết nghiêng đầu, b.ắ.n tim về phía ống kính, sau đó... dứt khoát ấn một ngón tay vào nút tắt chế độ thực tế ảo.
"Lời nhắc nhở đầy yêu thương của bé Tuyết: Cỏ bạc hà mèo tuy tốt, nhưng cũng phải chú ý liều lượng nha ~"
Khán giả: "???"
Khán giả: "!!!"
Đây là cái cớ để cô ngang nhiên ngăn cản mọi người hít cỏ bạc hà sao?
Đã thế còn bày đặt cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, làm họ cứ tưởng mong ước sắp thành hiện thực rồi chứ. A a a Dương Mễ Tuyết cái đồ —— l.ừ.a đ.ả.o!
Mặc kệ fan gào thét ầm ĩ trong phòng livestream thế nào, đó cũng chỉ là sự cuồng nộ vô năng của kẻ thất bại. Dương Mễ Tuyết phớt lờ họ, cùng Từ Hân Hân tìm chỗ đặt chậu cỏ bạc hà xong là vội vã quay lại rừng tre.
Cùng là nhân viên được Sở Thu thuê, không có lý nào lại để ba người nam đồng nghiệp kia làm hết mọi việc.
Một hai lần thì không sao, nhưng nếu cứ tái diễn nhiều lần sẽ gây ảnh hưởng xấu đến sự hòa hợp trong môi trường công sở.
Mọi người hì hục làm việc nửa ngày trời, mệt đến thở không ra hơi.
Dựng nhà tre cần nhiều tre hơn họ tưởng tượng. Chỉ riêng việc ghép tre làm sàn nhà thôi đã ngốn hết hơn 100 cây.
Một phần nguyên nhân là do họ xây tận bảy căn phòng, mà phòng nào cũng không nhỏ, lại còn thêm cả phòng khách, hành lang, mái hiên và những diện tích phụ khác. Nhưng điều này cũng khiến Sở Thu thực sự cảm nhận được áp lực từ việc cấp bậc dị năng hệ Mộc quá thấp, cũng như sự cấp thiết phải thăng cấp dị năng.
Chỉ xây một căn nhà tre thôi mà đã tốn sức nhường này, làm sao cô có thể kiếm đủ 100 nghìn tỷ trong vòng một năm?
Mỗi lần dị năng hồi phục được một chút, Sở Thu lại lao đi thúc cây tre mọc, chỉ giữ lại một chút dị năng đủ để tự vệ.
Nhưng trong mắt những người ngoài không hiểu chuyện, cách làm "vừa hồi được một chút đã xài cạn, liều mạng vắt kiệt dị năng đến giới hạn cuối cùng" của cô, thật sự quá tàn nhẫn và quá "cuốn". Khiến ai nhìn thấy cũng phải kêu lên một tiếng "Kẻ tàn nhẫn", "Vua cày cuốc".
Làm việc ban ngày, mặt trời dần lên cao, đến thời điểm nóng nhất trong ngày, mọi người lên xe bật máy lạnh nghỉ ngơi.
Sở Thu thúc dâu tây mọc một đợt, tự mình hái hai quả, phần còn lại đưa hết cho nhân viên.
Sếp chỉ ăn hai quả, nhân viên nào có mặt mũi mà lấy nhiều? Nhóm Giải T.ử Thạch mỗi người đều tự giác chọn hai quả to, ngồi một góc nhẩn nha gặm.
