[làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số - Chương 72
Cập nhật lúc: 26/03/2026 16:01
Sở Thu mở nhóm chat [Đội Kiến Thiết Lam Tinh Số 1], số lượng thành viên đã lặng lẽ vượt mốc vạn người, cũng chẳng biết là từ đâu kéo tới.
Sở Thu: [Từ tàu tuần dương xuống hai mươi người nhé, công việc vẫn là gặt lúa và sấy khô tách vỏ. Khối lượng hơi nhiều, mấy anh lái xe tải đến luôn đi. Hôm nay chúng ta ăn bánh gạo: Bánh gạo xào, bánh gạo chiên, bánh gạo rán, bánh gạo nướng, canh bánh gạo. Đủ loại cách ăn, tha hồ mà chọn. Những anh em đang đi xẻ núi khai hoang bên ngoài đừng vắt kiệt sức nhé, chừa lại chút sức lực lát về còn phải nhào bột nữa đấy.]
Vu Hạo: [Rõ!]
Bác sĩ Giả: [Đã xuất phát.]
Cam Trần: [Bác sĩ cũng đến gặt lúa à?]
Bác sĩ Giả: [Có ý kiến gì không? Nhìn cái ống tiêm 40 mét của tôi rồi hẵng nói chuyện đàng hoàng. jpg]
Cam Trần: [Không ạ!!!]
Khát vọng sinh tồn mãnh liệt.
Nhớ tới Cam Trần có bản thể là con thỏ tai cụp, Sở Thu dường như mường tượng ra cảnh một chú thỏ nhỏ tai cụp run lẩy bẩy dưới sự đe dọa của chiếc ống tiêm khổng lồ. Ánh mắt cô chợt lóe lên một tia cười.
Sắp xếp xong công việc, Sở Thu thấy Chu Tu Viễn bên kia cũng đã làm xong. Cô để chiếc flycam ong mật lại gần ruộng lúa, bước ra khỏi tầm quay của camera và cùng anh bàn bạc chuyện mở bán hàng hóa trên phòng livestream.
"Chiến hạm vận tải mấy giờ tới?"
"Dự kiến 2 giờ chiều." Chu Tu Viễn mở quang não ra xem: "Ơ, sắp tới rồi này."
Ngay lập tức, Sở Thu nhận được một yêu cầu liên lạc và ghi hình. Bên yêu cầu là: Chiến hạm vận tải YA901 của Quân đoàn số 9. Phạm vi ghi hình: Một ngọn núi hoang nào đó sau lưng nhà tre. Lý do là: Hỗ trợ việc khai hoang.
Chu Tu Viễn: "Nhận được yêu cầu rồi chứ? Lam Tinh chìm trong khói lửa chiến tranh triền miên, lại bị bỏ hoang nhiều năm, hệ thống của hành tinh đã lỗi thời và tụt hậu rồi. Hai ngày nay tôi đang tổ chức nâng cấp hệ thống phòng thủ cho Lam Tinh. Chắc chắn là có liên quan đấy."
Sở Thu nhìn chằm chằm vào cái lý do "Hỗ trợ khai hoang", im lặng ba giây rồi chuyển quang não sang chế độ công khai: "Thượng tá Chu, anh có thể giải thích một chút được không?"
Sao lại biến cô thành một tên Chu Bái Bì vắt cổ chày ra nước thế này, người ta đến giao đồ mà cũng bị bắt làm phu phen mấy ngày mới được về?
Chu Tu Viễn nhìn thấy dòng lý do đó. Nhưng với độ dày của da mặt anh, có đời nào anh biết xấu hổ là gì? Không bao giờ.
Thậm chí anh còn dang hai tay ra cười trừ: "Điểm đặc trưng nhất của những người xuất thân từ Quân đoàn số 9 chúng tôi chính là: Thật thà."
Ngôn Tư Niên, người nghe rõ mồn một lời anh bạn thân: "..." Cậu có giỏi thì cúi xuống nhìn tôi xem nào!
Sở Thu nhăn nhó như phải nhai nhầm mướp đắng. Ôm cục bông nhỏ vào lòng vò vò vài cái, ổn định lại tâm trạng, cô nhấn nút đồng ý.
"Bọn họ đến đúng lúc lắm. Có thể cho họ làm chuột bạch để nếm thử bánh gạo. Tôi định chọn bánh gạo làm sản phẩm đầu tiên mở bán trên phòng livestream."
Chu Tu Viễn: "Lý do cô bỏ qua các sản phẩm làm từ tre để chọn bánh gạo là gì?"
Sở Thu: "Anh không muốn đẩy nhanh tiến độ sao? Đồ dùng bằng tre tuy tiện lợi nhưng nhiều người chỉ mua vì tò mò, trừ khi thật sự thích, nếu không tỷ lệ mua lại rất thấp. Đâu tính mấy tộc ăn được tre. Chưa kể việc chế tác cũng tốn khá nhiều sức người."
"Việc làm bánh gạo thì tiện hơn. Nếu anh có thể chế tạo ra máy nhào bột, chúng ta sẽ tiết kiệm được nhân lực và đẩy nhanh tốc độ sản xuất. Bánh gạo chỉ cần hâm nóng là ăn được, cực kỳ dễ dùng, lại có thể thay thế thức ăn chính. Khán giả xem livestream có thể học theo để tự sáng tạo ra nhiều cách ăn khác nhau với nguyên liệu tương tự. Trong quá trình đó, kiểu gì họ cũng phải liên tục mua các loại gia vị từ tôi."
Gia vị tuy có vẻ nhỏ nhặt, nhưng bất kỳ món ăn nào muốn ngon đều không thể thiếu chúng.
Tuy một loại gia vị có thể không bán được giá cao, nhưng chỉ riêng số gia vị Sở Thu dùng để làm món que cay cũng đã nhiều đến mức nhiều người còn chẳng biết hết tên.
Dù Chu Tu Viễn không rõ mảng gia vị có tất thảy bao nhiêu loại, nhưng anh cũng có thể lờ mờ ước lượng được con số.
"Chúng ta cũng có thể bán gạo nếp, gạo tẻ, bột gạo nếp, bột gạo tẻ đóng gói sẵn. Khách hàng mua về có thể đem hấp ăn ngay, hoặc xay thành bột để tự làm bánh gạo, bánh trôi."
Đi từ sướng đến khổ, đã quen thưởng thức bánh gạo, bánh trôi thơm ngon, ai còn muốn ngày ngày uống thứ dịch dinh dưỡng khó nuốt kia nữa?
Những người dư dả một chút có khi mua hẳn vài chục cân. Dù có đổi món ăn hai, ba bữa một ngày cũng chẳng thấy chán.
"Vậy giá cả định thế nào?"
Đây chính là lý do Sở Thu muốn bàn bạc với Chu Tu Viễn: "Hiện tại thị trường Liên Bang chưa có mặt hàng này, mức giá tôi định ra sẽ là giá tiên phong. Dù tôi rất vội hoàn thành mục tiêu đầu tiên của việc kế thừa Lam Tinh, nhưng cũng không thể định giá quá cao. Như thế sẽ không có lợi cho việc phổ biến thực vật tự nhiên."
