[làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số - Chương 76
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:03
Sở Thu: "..."
Khoảnh khắc ấy, những câu can ngăn như "Không phải trái cây nào cũng ăn kèm ớt bột được đâu", "Cứ thử rồi biết tay", "Anh bạn à, từng nghe nói đến ẩm thực hắc ám chưa?"... thi nhau nhảy ra trong đầu cô. Đáng tiếc là độ cuồng của quân sư quá mạnh mẽ, cô chưa kịp mở lời thì đối phương đã phải bỏ cuộc.
"Á á á cứu tôi với..." Chu Tu Viễn chạy như bay đi súc miệng.
Ngôn Tư Niên rụt vội cái vuốt nhỏ xíu đang tính táy máy lại, ngoan ngoãn thu mình ăn xoài, trông thật hiểu chuyện.
Sở Thu lắc đầu, vừa gặm xoài vị ớt cay cùng cục bông nhỏ trong lòng, vừa nhìn những người khác đang nhào bột làm bánh gạo.
Việc hấp và nhào bánh gạo tưởng chừng chẳng cần kỹ thuật gì, nhưng bắt tay vào làm mới thấy phát sinh vô số vấn đề.
Chẳng hạn như: Có người thích ăn bánh dẻo nên cho nhiều bột nếp. Hậu quả là khối bột dính quá, bám c.h.ặ.t vào tay, không nhào được cũng chẳng nỡ vứt đi, đành phải dùng miệng c.ắ.n luôn.
Lại có người rút kinh nghiệm từ lỗi trước, cho nhiều bột gạo tẻ hơn. Cuối cùng, khối bột quá khô cứng, khó nhào. Dù có thêm nước cũng chẳng chữa cháy được, ngược lại còn làm bột ướt nhẹp. Mọi người đều hoang mang không biết phải giải cứu thế nào.
Cuối cùng, mọi người đành quay về tỷ lệ Sở Thu đã làm ban đầu: Bột nếp và bột tẻ 1:1.
Khán giả trong phòng livestream thì vừa xem vừa cười khoái trá:
[Đôi mắt: Tôi học được rồi! Đôi tay: Tôi thì chưa!!!]
[Ai cũng bảo quân nhân Quân đoàn 9 đ.á.n.h Trùng tộc siêu dũng mãnh, thế mà lại chào thua mấy cái bánh gạo bé xíu hahaha]
[Cục bột trong tay sếp Sở ngoan ngoãn thế kia, sao rơi vào tay người khác lại biến chất thế nhỉ?]
[Hôm nay lại là một ngày dài đằng đẵng chờ sếp Sở mở bán 5555]
Chẳng bao lâu sau, trong khung hình xuất hiện một vài người đeo thẻ công tác trước n.g.ự.c, theo sau là những chiếc máy móc to lớn, hình thù kỳ lạ.
Những người này lần lượt cho mẫu bột nếp, bột tẻ và bánh gạo thành phẩm vào từng chiếc máy. Màn hình máy bắt đầu phát ra những tiếng "tít tít tít" cùng hàng loạt dữ liệu phức tạp mà người ngoài chẳng thể hiểu nổi.
Sở Thu đang nghỉ ngơi, còn Dương Mễ Tuyết mải mê nhào bánh gạo. Hai streamer chẳng buồn giới thiệu hay giải thích, khiến khán giả xem livestream cũng đực mặt ra.
[Cái này trông giống giống quá trình kiểm tra chất lượng đất, nước lần trước nhỉ?]
[Hửm, không lẽ là cái chuyện tôi đang nghĩ sao?]
[Đang kiểm tra chất lượng và vệ sinh thực phẩm à?]
[Trời ơi, sếp Sở cuối cùng cũng nổi lòng thương xót, quyết định mở bán hàng rồi sao?]
Mười phút sau, kết quả được đưa ra sau nhiều lần lấy mẫu và kiểm tra liên tục.
Nhân viên giao bản báo cáo cho Chu Tu Viễn. Chờ anh ta nhận xong, cô vội nhét thẻ công tác vào túi rồi chạy ùa về phía nhóm người đang hì hục nhào bánh gạo: "Chúng tôi cũng tới phụ một tay."
Trên đường đến đây, bọn họ đã nghe loáng thoáng rồi, muốn ăn thực vật tự nhiên ở Lam Tinh thì bắt buộc phải đổ mồ hôi sôi nước mắt.
Mặc dù bọn họ chỉ được coi là lính đ.á.n.h thuê, nhưng Lam Tinh đang trong giai đoạn tái thiết, chỗ nào cũng thiếu người. Biết đâu chăm chỉ cố gắng lại giành được một vé chính thức thì sao.
Khán giả: "..." Cục tức này nghẹn lại ở cổ họng, ghen tị quá hóa cuồng mất thôi.
Chu Tu Viễn đọc nhanh như gió, sau khi lướt xong báo cáo kiểm tra thì gửi cho Sở Thu một bản.
"Sếp Sở, hàng đạt chuẩn. Bán luôn không?"
Sở Thu: "Bán."
Khán giả: !!!
[Ha ha ha cuối cùng cũng mở bán rồi.]
[Đợi đến hoa tàn mộng tàn.]
[C.h.ế.t tiệt, đứa khốn nào đấy, vừa mở đã cạn sạch!]
[Sao lại thế này? Tôi mới chần chừ xem phí vận chuyển cái đã không còn gì rồi!]
[Sếp Sở, lên kệ tiếp đi! Lên nữa đi! Tí tẹo thế này làm sao đủ cho 200 triệu người chúng tôi tranh giành?!]
Lần này mở bán, bộ phận dịch vụ khách hàng và hậu mãi đều do đội ngũ của Dương Mễ Tuyết phụ trách. Trong lúc nhào bột bánh gạo, cô nàng đã phân tâm liếc qua một cái. Chỉ một cái liếc ấy, cô bàng hoàng phát hiện hàng đã bán sạch bách.
Dương Mễ Tuyết chớp mắt: "Chắc thiết lập nhầm chỗ nào rồi? Để tôi đi hỏi thử."
[Chắc chắn là nhầm rồi!]
[Đúng đó, sao có thể chỉ có tí tẹo thế này?]
[Bé Tuyết yêu quý, đây là đội của cô phụ trách đúng không? Trừ tiền thưởng đi.]
[Không sao không sao, làm lại từ đầu.]
Thấy phản ứng chắc nịch của mọi người, Dương Mễ Tuyết cũng bắt đầu nghi ngờ có lỗi kỹ thuật thật.
Nhưng chưa kịp nhắn tin hỏi, trợ lý đã gửi tin nhắn đến: [Chị ơi, không phải lỗi của chúng ta đâu. Là bán sạch thật đấy.]
Dương Mễ Tuyết: [??]
Trợ lý: [1000 cân bột nếp với bột tẻ, bay vèo trong một nốt nhạc. Bọn em canh me dữ lắm cũng chỉ kịp giành được hai phần.]
Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng 1000 cân đó là bột nếp trộn chung với bột tẻ theo tỉ lệ 1:1. Nói cách khác, 200 triệu khán giả đang canh me để giành lấy vỏn vẹn 500 suất.
