Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 130

Cập nhật lúc: 19/01/2026 02:18

"Được rồi, mau về nhà đi." Xoa xoa cái đầu nhỏ của Chương Hoa, Lý Bảo Quốc đang giúp trông cửa vội vàng ôm đứa trẻ chạy biến, anh ta cũng không muốn bị Chương Sở tính sổ sau này đâu.

Lý Bảo Quốc vừa chạy, đám người Chương Việt cũng lủi theo.

Đều là những người thông minh, biết lúc nào nên ở lại, lúc nào không.

Mọi chuyện được giải quyết hoàn hảo, Hà Mạn Thư và Chương Sở rảnh rang ngồi xuống dưới gốc cây đa lớn bên bờ sông, nhìn mặt sông rộng lớn, thổi cơn gió nhẹ buổi chiều. Hà Mạn Thư tựa đầu vào vai Chương Sở, vừa nghịch những ngón tay hơi có vết chai của anh, vừa hỏi: "Chuyện Ngô Vũ Đồng đến đại đội hôm nay là do anh sắp xếp phải không?"

Đó là một câu khẳng định chứ không phải câu hỏi.

"Phải." Làm việc tốt thì phải để lại danh tính, Chương Sở không muốn làm anh hùng thầm lặng, "Tối qua anh đã bảo Lý Bảo Quốc và những người khác gấp rút lên huyện sắp xếp, sau đó chỉ tiết lộ một chút chuyện bọn họ Ngô đang ở thôn nhà họ Vương, Ngô Vũ Đồng lâm vào đường cùng tự khắc sẽ tìm đến cửa thôi."

"Ngô Vũ Đồng đời này chắc là không gây ra sóng gió gì được nữa rồi, tốt lắm."

Có đôi khi, trừng phạt một người không nhất thiết phải lấy mạng đối phương, mà khiến đối phương sống không bằng c.h.ế.t mới là hình phạt nghiêm khắc nhất thế gian.

Cảm nhận trái tim như bị một sợi lông ngỗng khẽ khàng mơn trớn, Chương Sở đỏ bừng cả vành tai, gương mặt vẫn lạnh lùng hỏi: "Mạn Mạn, Vương Tú và cái tên Lục Tái Minh đó, có cần anh ra tay không?"

Đã quan tâm Hà Mạn Thư như vậy, lẽ nào anh lại không biết đến Vương Tú và Lục Tái Minh.

"Không cần, bọn họ tự có nhân quả của mình." Đã sớm sắp xếp xong xuôi, Hà Mạn Thư chẳng lo Vương Tú và Lục Tái Minh thoát khỏi trừng phạt.

Chương 50 Lời vợ thì phải nghe

Vừa nghe Hà Mạn Thư nói không cần mình quản Vương Tú và Lục Tái Minh, Chương Sở lập tức gật đầu, anh là một người đàn ông tốt, lời vợ dặn nhất định phải nghe.

"Sao anh không hỏi xem vì sao em lại tự tin như vậy?" Vì đã đồng ý lời cầu hôn của Chương Sở, Hà Mạn Thư cảm thấy nên thành thật một chút, dù anh không hỏi nhưng cô vẫn định chủ động nói, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ.

Đó chỉ là một vài nước cờ ngầm và ám thị tâm lý mà cô đã chôn sẵn, cô tin rằng theo thời gian, dù là Vương Tú hay Lục Tái Minh đều sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc của nhân quả.

"Anh tin em, tin em sẽ xử lý tốt." Một câu "tin tưởng" đã đại diện cho thái độ và lập trường của Chương Sở.

Bởi vì tin tưởng là lời tình tự đẹp nhất thế gian.

Mỉm cười hài lòng, Hà Mạn Thư biết không cần giải thích quá nhiều, cô nhìn mặt trời trên cao ước lượng thời gian. Chân của Chương Sở vừa mới bỏ nạng có thể đi lại được nhưng cũng không được quá lao lực, vẫn cần củng cố trị liệu.

"Đã ba giờ rưỡi chiều rồi."

Có vợ rồi, toàn bộ tâm trí của Chương Sở đều đặt lên người Hà Mạn Thư. Chỉ cần cô có động tĩnh gì là anh nhận ra ngay lập tức. Nhận thấy điều đó, anh lấy từ túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi xem thử, rồi nói cho Hà Mạn Thư thời gian chính xác.

"Vậy chúng ta về châm cứu trị chân thôi." Chính sự quan trọng, Hà Mạn Thư phủi phủi tay, tiếc nuối đứng dậy, đồng thời đưa tay ra cho Chương Sở vẫn còn đang ngồi dưới đất.

Đối diện với bàn tay b.úp măng thon thả đưa ra ngay trước mắt mình, Chương Sở không chút do dự nắm lấy.

Quả nhiên, tay vợ vẫn mềm mại và dễ nắm như mọi khi.

Đi được nửa đường về thì hai bàn tay đang đan vào nhau buông ra, chủ yếu là vì đã gần đến thôn, có thể gặp xã viên đi làm về bất cứ lúc nào. Vì danh tiếng, Hà Mạn Thư và Chương Sở rất ăn ý cùng buông tay. Hai người vẫn chưa kết hôn nên không thể quá tùy tiện, nếu không sẽ bị người ta bàn ra tán vào.

Quả nhiên, càng gần thôn, Hà Mạn Thư gặp các xã viên càng nhiều.

Lúc ở đại đội, các xã viên rời đi sớm nên căn bản không biết mối quan hệ thật sự giữa Hà Mạn Thư và Chương Sở. Thấy hai người họ, họ vẫn nhiệt tình chào hỏi, tưởng rằng Hà Mạn Thư đang đi dạo cùng Chương Sở để rèn luyện cái chân bị thương. Vừa chào hỏi, các xã viên vừa tò mò nhìn Hà Mạn Thư.

Mọi người đang tò mò liệu Hà Mạn Thư có rời khỏi thôn nhà họ Vương hay không.

Nhưng lời này hình như lại không tiện hỏi thẳng chính chủ. Nhìn Hà Mạn Thư đi lướt qua, lòng các xã viên hóng hớt như bị mèo cào, rốt cuộc tình hình là thế nào đây? Nghe nói vợ chồng đồng chí Ngô đó đã rời đi rồi, vậy tại sao con bé Thư vẫn còn ở trong thôn.

Chẳng lẽ là để chữa chân cho Chương Sở?

Hay là chưa nhận cha mẹ ruột, hoặc là hai vợ chồng nhà họ Ngô chọn giữ lại Ngô Vũ Đồng mà không cần con bé Thư?

Trong nhất thời, đủ loại suy đoán nảy ra trong lòng mọi người, rồi dần dần tiêu điểm chú ý bắt đầu lệch đi. Từ Hà Mạn Thư, họ nghĩ đến Ngô Vũ Đồng, rồi lại nghĩ đến Vương Tú, rồi lại đến cả nhà bà già họ Vương.

Đợi Hà Mạn Thư và Chương Sở vừa đi qua, các xã viên bắt đầu bàn tán về gia đình bà già họ Vương gây nghiệp chướng.

Lời gì cũng nói, mà chẳng có lấy một lời tốt đẹp. Cũng đúng thôi, những việc kinh tởm mà nhà bà già họ Vương làm với con bé Thư đâu chỉ có một món. Tuy rằng đều không thành công nhưng đó là do con bé Thư may mắn, ông trời phù hộ, chứ kẻ làm ác thì phải bị người ta coi khinh.

Theo những tiếng bàn tán, cả nhà bà già họ Vương lại bị các xã viên tự phát mắng nhiếc một trận thậm tệ.

Điều này khiến tất cả những người nhà họ Vương ra ngoài làm việc hôm nay đều phải nhục nhã cúi đầu. Thật quá mất mặt, quá khốn khổ. Nếu không phải vì lo không đi làm sẽ không có cơm ăn, họ thà trốn tiệt ở nhà không ra khỏi cửa. Tiếc thay, cảm giác đói bụng quá khó chịu, dù không muốn đến mấy họ cũng phải ra ngoài kiếm điểm công, chấp nhận sự khinh bỉ và chế giễu của các xã viên.

"Thật không biết xấu hổ, chậc chậc, cái hạng người hại người này sao lại có thể mặt dày đến thế chứ, đúng là mặt dày thì vô địch thiên hạ rồi." Một xã viên nhìn không lọt mắt cảnh nhà bà già họ Vương bắt nạt con bé Thư vừa nhổ cỏ dại trên ruộng vừa cố ý mắng nhiếc bóng gió.

Đã có một người thấy nhà bà già họ Vương không vừa mắt thì nhất định sẽ có người thứ hai.

Này nhé, người này vừa nghỉ tay, một xã viên khác đã bắt đầu kẻ tung người hứng: "Đúng thế, cũng may cha mẹ con bé Thư là người cao thượng, không thừa cơ hãm hại, nếu không thì hạng người nào đó đã phải đi bóc lịch từ lâu rồi."

"Ăn cơm tù còn là nhẹ đấy, chỉ sợ có kẻ còn phải dựa cột cơ, chậc chậc, làng mình chưa từng có ai bị dựa cột đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.