Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 169

Cập nhật lúc: 19/01/2026 02:26

Dù cảm thấy kỳ lạ vì không có thanh niên trí thức nào đến đón mình, nhưng Lý Ngọc Phương không suy nghĩ nhiều.

"Đợi đã!"

Giơ tay ngăn cản lời chào từ biệt của Lý Ngọc Phương, Lưu Phúc Bình ghé mắt nhìn vào trong trụ sở đại đội một cái. Sau khi thấy bóng dáng Tôn Quế Liên, ông lập tức cất tiếng chào: "Chủ nhiệm Tôn, tôi đã đón được người về rồi, mọi người chuẩn bị xong chưa? Xong rồi thì bắt đầu thôi."

"Xong rồi, xong rồi, tới ngay đây."

Thực tế tiếng máy kéo vào thôn Tôn Quế Liên và những người khác sớm đã nghe thấy, nhưng để làm một lần cho đến nơi đến chốn, họ phải quay vào nhà lấy thêm một số đồ đạc mới để Lưu Phúc Bình phải giục.

Ngay khi Lý Ngọc Phương đang tò mò nhìn về phía cửa trụ sở đại đội, mấy người phụ nữ trung niên dưới sự dẫn dắt của Tôn Quế Liên tươi cười đi ra. Những người đi ra không chỉ mang vẻ mặt đầy hớn hở mà còn mặc đồ rất chỉnh tề, vui mắt.

Chuyện này là thế nào?

Lý Ngọc Phương ngơ ngác không hiểu gì, còn Tôn Quế Liên và những người khác hoàn toàn không giải thích, trực tiếp ùa lên, dẫn Lý Ngọc Phương đi về phía nhà Vương Phú Quý.

Mọi người đi rồi, Vương Phú Quý và mẹ Phú Quý đứng ngẩn ra tại chỗ, họ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau đi theo đi!" Lưu Phúc Bình trừng mắt nhìn mẹ con Vương Phú Quý. Ông không còn kiên nhẫn như vừa rồi nữa. Hôm nay đi bệnh viện đón người chẳng qua là lo Lý Ngọc Phương giở trò, giờ về đến thôn rồi, ông không muốn nể mặt Vương Phú Quý thêm nữa.

"Dạ, dạ."

Khép nép đáp một tiếng, Vương Phú Quý không dám hỏi nhiều, vội vàng nắm lấy tay mẹ chạy nhanh về nhà mình.

Vừa đi, Lý Ngọc Phương vốn bị Tôn Quế Liên và những người khác vây quanh đi phía trước đã nhận ra điều bất ổn, "Đợi đã, chủ nhiệm Tôn, đây không phải đường về điểm thanh niên trí thức ạ?" Ở thôn Vương Gia mấy năm trời, cô ta quá quen thuộc con đường về điểm thanh niên trí thức rồi.

"Ai bảo chúng ta đi điểm thanh niên trí thức?" Tôn Quế Liên chẳng nể nang gì Lý Ngọc Phương, vừa trả lời vừa đẩy người tiếp tục đi về phía trước.

Xương cốt còn chưa lành hẳn, Lý Ngọc Phương thực sự không dám không thuận theo sức đẩy mà đi, nhưng cô ta sốt ruột: "Không phải, chủ nhiệm, chúng ta không đi điểm thanh niên trí thức thì đi đâu ạ?" Trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành, mồ hôi trên trán cô ta từng giọt từng giọt rơi xuống.

"Đi nhà Vương Phú Quý." Hôm nay định tổ chức hỉ sự cho hai người nên Tôn Quế Liên chẳng buồn giấu giếm.

Dự cảm thành sự thật, Lý Ngọc Phương kinh hồn bạt vía trực tiếp ngồi bệt xuống đất, nhất quyết không đi nữa, "Chủ nhiệm, cầu xin các bà, tôi không đi, tôi không đi nhà Vương Phú Quý đâu. Tôi là thanh niên trí thức, tôi phải về điểm thanh niên trí thức. Giang Thắng và những người khác đâu rồi? Họ ở đâu!"

Hất hàm một cái, Tôn Quế Liên ra hiệu cho hai người phụ nữ bên cạnh.

Ngay lập tức, Lý Ngọc Phương bị hai bà thím vai u thịt bắp xốc nách khiêng đi. Đã muốn chuốc rượu phạt thì đành chịu thôi, "Cô cũng đừng nghĩ nhiều nữa, hôm nay đại đội tổ chức đám cưới cho cô và Vương Phú Quý, các thanh niên trí thức lúc này đều đang ở nhà Vương Phú Quý đợi cô đó."

"Thành... thành thân!"

Lý Ngọc Phương vốn định gào thét nhưng khi nghe thấy lời của Tôn Quế Liên, cô ta sợ hãi đến tái mét mặt mày.

"Đương nhiên là thành thân rồi! Trước khi nằm viện chính cô đã nói với chúng tôi là cô và Vương Phú Quý đang tìm hiểu nhau, cô cũng đã đồng ý gả cho Vương Phú Quý rồi mà, sao giờ lại ngạc nhiên thế?" Tôn Quế Liên giả vờ như không hiểu thần sắc của Lý Ngọc Phương, rút chiếc khăn hôi trong túi ra nhét thẳng vào miệng Lý Ngọc Phương.

Bà biết ngay Lý Ngọc Phương sẽ lật lọng, may mà bà đã có chuẩn bị trước.

Thiếu đi những tiếng ồn ào, tốc độ tiến bước của cả nhóm chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào.

Còn về phần Vương Phú Quý và mẹ Phú Quý, sau khi nghe rõ cuộc đối thoại giữa Tôn Quế Liên và Lý Ngọc Phương, họ mừng đến mức híp cả mắt lại. Tốt quá rồi, nhà họ sắp có người nối dõi rồi. Nghĩ đến chuyện nối dõi tông đường, mẹ Phú Quý nhìn Lý Ngọc Phương với ánh mắt như đang nhìn một cái bát vàng.

Quý giá, mẹ của cháu nội bà chắc chắn là quý giá rồi.

Cứ như vậy, khi Lý Ngọc Phương và mẹ con Vương Phú Quý về đến nhà, họ đã thấy ngôi nhà dán chữ hỉ rực rỡ, đồng thời cũng thấy đám đông náo nhiệt.

"Chúc mừng, chúc mừng."

Mỗi người nhìn thấy mẹ Phú Quý và Lý Ngọc Phương đều nói lời chúc mừng.

Dù không nghe ra ý mỉa mai, nhưng chắc chắn là chẳng có mấy phần chân thành.

Sau một thời gian dài lùm xùm này, mọi người cũng đã tỉnh ngộ rồi. Cái quái gì mà Vương Phú Quý và Lý Ngọc Phương đang tìm hiểu nhau chứ, chắc chắn là hai kẻ này định hãm hại con bé Thư không thành, thực sự đã phạm tội nên mới nghĩ ra cách tìm hiểu nhau này để trốn tránh trách nhiệm. Đã không phải hạng người tốt lành gì thì cứ khóa c.h.ặ.t lấy nhau mà làm hại nhau đi.

Dù sao việc thành thân cũng là hai người họ tự nguyện mà.

"Bí thư, tôi đưa người đến rồi, có thể bắt đầu được chưa ạ?" Tôn Quế Liên ra hiệu buông Lý Ngọc Phương ra, rồi báo cáo với Vương Chí Quốc đang tọa trấn ở đó để bàn giao nhiệm vụ.

Vương Chí Quốc không trả lời lời của Tôn Quế Liên mà nhìn chằm chằm vào Lý Ngọc Phương.

Bị đôi mắt già nua của Vương Chí Quốc nhìn thấu, Lý Ngọc Phương hiểu rõ vì sao mình lại rơi vào bước đường này, cô ta sợ đến mức không dám hé răng nửa lời. Cô ta sợ, lấy chồng còn hơn là đi c.h.ế.t hay đi ngồi tù.

Có thể sống thì ai muốn đi c.h.ế.t chứ, nghĩ như vậy, mọi nhuệ khí của cô ta đều tan biến sạch.

Thấy Lý Ngọc Phương tự mình hiểu ra nhân quả, Vương Chí Quốc mới hài lòng gật đầu, nói: "Thanh niên trí thức Lý, nhà nông chúng tôi không cầu kỳ thế đâu. Hôm nay hai người đã xuất viện rồi, thì dứt khoát song hỉ lâm môn, tổ chức đám cưới luôn cho hai người. Đến lúc đó bất kể cô dưỡng thương hay hưởng ứng lời kêu gọi của Chủ tịch thì đều có thể yên tâm, cũng có thể chặn đứng mấy cái miệng nói năng xằng bậy."

Phải nói là Vương Chí Quốc làm bí thư đại đội đúng là có trình độ.

Một phen vừa ban ơn vừa uy h.i.ế.p lập tức dập tắt ý định làm loạn của Lý Ngọc Phương.

Không ai làm loạn là tốt rồi. Cứ như vậy, dưới sự chứng kiến của các xã viên, các cán bộ đại đội đã chủ trì hôn lễ cho Lý Ngọc Phương và Vương Phú Quý. Lễ xong, trước khi trời tối, bất kể trong lòng Lý Ngọc Phương có đấu tranh và không cam lòng đến mức nào, đôi tân hôn này cũng được đưa vào phòng động phòng.

Nghe thấy tiếng náo nhiệt từ trong thôn vọng lại, Hà Mạn Thư và Chương Sở đang thong thả ngồi dưới giàn nho hóng mát.

"Không đi xem à?" Đưa cho Hà Mạn Thư một miếng dưa hấu, Chương Sở hỏi.

"Không đi." Hà Mạn Thư lắc đầu, đón lấy miếng dưa rồi c.ắ.n một miếng. Một miếng dưa đưa vào miệng cảm giác mát lạnh, ngọt lịm, hương vị này trong mùa hè nóng nực thì không còn gì bằng, ngon quá. Dưới giếng nước được ướp lạnh, dưa hấu đúng là tuyệt hảo, "Cho em miếng nữa." Ăn đến nghiện, cô chẳng hề khách sáo mà chìa tay ra với Chương Sở.

"Ăn chậm thôi, vẫn còn mà."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.