Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 193

Cập nhật lúc: 19/01/2026 02:31

Nghe Vương Quốc Khánh không phân biệt trắng đen đã vội trách người, ánh mắt Hà Mạn Thư lập tức trở nên lạnh lẽo, lạnh giọng nói: "Bản thân người nhà mình thiếu giáo d.ụ.c mà còn dám vác mặt ra đây làm gương cho người khác. Trước khi mở miệng thì hãy hỏi xem người vợ và đứa con gái đang ăn vạ của ông đã làm những gì đi, nếu không, ông thực sự không xứng với bộ quân phục này đâu."

Bị Hà Mạn Thư mỉa mai, mặt già của Vương Quốc Khánh lập tức đỏ bừng.

"Cho dù họ có chỗ nào chưa đúng, nhưng đã bị đ.á.n.h ra nông nỗi này thì không thể bao dung một chút sao?" Vợ con mình mình biết, tuy chỉ nghe lời phiến diện nhưng Vương Quốc Khánh biết chuyện sẽ không đơn giản như thế, nên vừa đến ông cũng không trực tiếp thiên vị, nếu không phải do cái tát vừa rồi của đứa nhỏ thì ông đã định nói chuyện t.ử tế rồi.

Hà Mạn Thư cười khẩy một tiếng, nhìn Vương Quốc Khánh với ánh mắt kinh ngạc.

Chậc chậc, một kẻ không hiểu đầu đuôi câu chuyện mà dám mở miệng bắt người khác bao dung, trên đời này sao lại có kẻ mặt dày như cái thớt vậy chứ: "Bao dung? Nếu tôi cũng sỉ nhục tổ tiên ông, liệu ông cũng có thể bao dung được không?"

Sỉ nhục tổ tiên?!!

Tức khắc, sắc mặt Vương Quốc Khánh càng thêm khó coi, lòng cũng chùng xuống. Nén giận, ông đặt Lý Tú Anh trong lòng xuống, sau đó đứng dậy nhìn chằm chằm vào vợ mình từ trên cao: "Nói, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Bị quẳng xuống đất, Lý Tú Anh còn ngơ ngác hơn cả Vương Quốc Khánh.

Bà ta cũng không biết mà! Người báo tin cho bà ta đâu có nói Thắng Nam sỉ nhục tổ tiên nhà người ta.

Vừa nhìn thần sắc Lý Tú Anh là Vương Quốc Khánh biết vợ mình bị kẻ khác mượn đao g.i.ế.c người rồi. Nghĩ đến đứa con gái không thèm đi cùng mình, lại nhìn Lý Tú Anh đang nằm vạ trên đất, ông hận sắt không thành thép đá đá vào bắp chân Lý Tú Anh: "Đứng dậy đi, đồ mất mặt xấu hổ."

Vương Quốc Khánh vừa nghiêm mặt, thái độ vừa bày ra, Lý Tú Anh cũng không dám làm loạn nữa, lủi thủi bò dậy.

Nhìn Lý Tú Anh một thân đầy bụi đất, Vương Quốc Khánh cảm thấy vô cùng rát mặt, quát: "Xin lỗi, mau đi xin lỗi người ta."

Chỉ vào một bên mặt sưng vù của mình, Lý Tú Anh đầy vẻ chấn động: "Bắt tôi xin lỗi? Tôi có sỉ nhục tổ tiên cô ta đâu." Không phục, bà ta thực sự không nuốt trôi cơn giận này, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì bị đ.á.n.h rồi còn phải xin lỗi chứ.

Trên đời này không có cái đạo lý như vậy!

Lý Tú Anh không chịu xin lỗi, Vương Quốc Khánh cảm thấy mặt càng nóng rát hơn, mất mặt quá ông liền gầm lên một tiếng: "Đứa con gái bà sinh ra phạm lỗi, bà làm mẹ tại sao không thể xin lỗi? Tục ngữ có câu con hư tại mẹ, không chỉ bà phải xin lỗi, mà tôi cũng xin lỗi!"

Dưới áp lực từ ánh mắt của Vương Quốc Khánh, cuối cùng Lý Tú Anh không cam tâm tình nguyện tiến lại gần Hà Mạn Thư.

Ngay khi đôi môi bà ta mấp máy mấy cái định xin lỗi thì cái đầu nhỏ của Chương Hoa ló ra từ sau lưng Hà Mạn Thư. Đứa nhỏ ló đầu ra nhìn Lý Tú Anh sắp xin lỗi thím mình liền lè lưỡi làm mặt quỷ.

Nhìn mặt quỷ của Chương Hoa, lại nhìn nụ cười châm biếm ẩn hiện của Hà Mạn Thư, não Lý Tú Anh bỗng dưng chập mạch. Bà ta đột ngột quay đầu nhìn Vương Quốc Khánh một cái, rồi lại quay đầu nhìn Hà Mạn Thư. Qua lại vài lần như thế, mặt bà ta sầm xuống, cũng gầm lên: "Hay lắm, tôi nói sao hôm nay ông lại đạo đức giả thế, hóa ra là thấy người ta xinh đẹp nên nảy sinh ý đồ xấu xa chứ gì."

Lời Lý Tú Anh vừa dứt, hiện trường im phăng phắc.

Bởi vì không một ai ngờ được bà ta lại thốt ra những lời thiếu não đến mức đó.

Ngay khi Vương Quốc Khánh không thể tin nổi nhìn vợ mình thì một cú đ.ấ.m mang theo sát khí lẫm liệt đ.ấ.m thẳng vào mặt ông ta: "Chương Sở!" Cũng chính lúc này, ông ta mới nhìn thấy Chương Sở, cũng mới hiểu ra vợ con mình rốt cuộc đã đắc tội với người như thế nào.

Chương Sở chẳng thèm quan tâm Vương Quốc Khánh có nhận ra mình hay không, anh chỉ lo đ.ấ.m thôi.

Phụ nữ thì anh không tiện ra tay, nhưng vợ không có đức hạnh thì đó là do người đàn ông không biết dạy bảo. Vương Quốc Khánh là chồng của Lý Tú Anh thì đáng bị đòn.

Cú đ.ấ.m này Chương Sở không hề nương tay.

Anh vừa là để trút giận cho Mạn Thư, vừa là để trút giận cho lũ trẻ.

Chương Sở vừa động thủ, Hà Mạn Thư cũng động theo. Cô đã nhịn Lý Tú Anh đủ lâu rồi, mụ vợ này hết lần này đến lần khác mắng cô là hồ ly tinh. Cô tuy là trà xanh nhưng luôn giữ mình trong sạch, ngoại trừ việc quyến rũ Chương Sở thì căn bản không có chuyện gì khuất tất, vậy nên những kẻ mồm thối thì nên chịu đòn.

Hà Mạn Thư cao một mét sáu tám, cao hơn Lý Tú Anh hơn nửa cái đầu. Là bác sĩ, cô biết đ.á.n.h nhau thế nào cho đau.

Hai cặp vợ chồng đ.á.n.h nhau, người ngoài thực sự không tiện giúp ai.

Hơn nữa bao nhiêu năm nay Lý Tú Anh cậy thế cấp bậc của Vương Quốc Khánh mà bắt nạt không ít người nhà quân nhân có cấp bậc thấp hơn, lòng dân vốn đã oán than dậy trời. Lúc này thấy hai người bị đ.á.n.h, thật sự là rất nhiều người thấy hả dạ. Người ta đã hả dạ thì càng không muốn xen vào việc bao đồng.

"Chương Sở, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, chúng ta có chuyện gì không thể nói t.ử tế sao!"

Vác cái mắt gấu trúc, cả người đau muốn c.h.ế.t, Vương Quốc Khánh không thể không hạ mình. Vợ mình phạm ngu, ông bị đ.á.n.h cũng coi như là tự làm tự chịu, có điều Chương Sở này nửa năm không gặp mà võ công tiến bộ hẳn, khiến ông đối phó vô cùng chật vật.

"Nói t.ử tế? Hừ!" Lúc muốn nói t.ử tế với các người thì các người không thèm để tâm, giờ đ.á.n.h không lại thì đòi nói t.ử tế, Chương Sở chẳng buồn để ý lời Vương Quốc Khánh, tốc độ và góc độ ra đòn càng hiểm hóc và nhanh hơn.

"Hu hu hu, tôi nói cô cái người này sao lại thế này, dựa vào cái gì mà tẩn tôi? Nếu không phải cô mang cái mặt đó thì tôi có nói thế không? Hơn nữa, tiếng hồ ly tinh đâu phải tôi nói, là có người bảo tôi thế mà." Bị Hà Mạn Thư tẩn cho t.h.ả.m hại, Lý Tú Anh cũng biết ngoan rồi, không dám nói lời bất kính nữa, chỉ có thể cố gắng giải thích.

Lại tung một cú đ.ấ.m không để lại dấu vết, Hà Mạn Thư mới dừng tay: "Nói, lời hồ ly tinh đó là ai nói?"

Liên quan đến danh dự, chuyện này nhất định phải điều tra cho rõ, cô không muốn phải mang cái danh nhơ nhuốc đó.

"Thẩm Tâm Nguyệt nói, cô ta bảo cô là hồ ly tinh, bảo cô bắt nạt Thắng Nam nhà tôi ở nhà ăn nên tôi mới đến." Xoa vùng bụng đau đớn, Lý Tú Anh lúc này cũng hiểu ra. Nếu Hà Mạn Thư là vợ của Sư đoàn trưởng Chương thì người ta sao có thể là hồ ly tinh gì được. Đầu óc khó lắm mới tỉnh táo được một hồi, bà ta vội vàng bán đứng kẻ đã xúi giục mình.

"Thẩm Tâm Nguyệt? Chẳng phải là con gái của Tham mưu trưởng Thẩm sao?" Một người đứng xem chấn động.

"Con gái Tham mưu trưởng Thẩm trông rất đáng yêu, sao có thể nói ra những lời như vậy chứ?" Tiếng nghi ngờ cũng xuất hiện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 194: Chương 193 | MonkeyD