Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 37
Cập nhật lúc: 19/01/2026 01:07
Không tự nguyện cũng không được.
Nếu điểm công ít thì khi chia lương thực sẽ tương đối ít hơn.
Để không bị c.h.ế.t đói, ba đứa trẻ nhà họ Chương phải đi làm từ sáng sớm đến tối mịt. Tính ra, điểm công của ba đứa trẻ cộng lại sắp bằng điểm công của một người trưởng thành rồi. Cũng chính vì vậy mà ba đứa trẻ mới không bị c.h.ế.t đói khi những người lớn trong nhà đều bị đưa đến nông trường cải tạo lao động. Có thể sống sót được đều là nhờ vào sự gian khổ và cay đắng vượt xa sự tưởng tượng của người thường.
Nghe lời giải thích của Chương Việt, hiện trường chìm vào im lặng.
Chương Sở nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Nếu không phải vì nể mặt lũ trẻ ở đây, anh nhất định sẽ đ.ấ.m mạnh một nhát lên tường. Tất cả là tại anh về muộn, mới khiến lũ trẻ phải chịu nhiều khổ cực như vậy.
Chương Sở nhẫn nhịn, Hà Mạn Thư cũng động lòng.
Tiếp xúc gần gũi thế này, cô mới nhận ra mấy đứa trẻ dù trông rất khôi ngô nhưng thực sự rất gầy yếu, loại gầy mà gió thổi là có thể đổ, đây là do đói, phải bị bỏ đói lâu ngày mới trở nên như vậy.
Lần đầu tiên, Hà Mạn Thư cảm nhận sâu sắc sự tàn khốc đến từ thời đại này.
Tiếc là cô còn đang tự lo cho mình không xong, dù muốn làm thánh mẫu bạch liên hoa cũng không làm được. Tuy nhiên, cô không thể nhưng có người lại có thể. Quay đầu lại, lần đầu tiên Hà Mạn Thư nghiêm túc nhìn Chương Sở: "Tại sao không đưa bọn trẻ đi?"
Cô biết Chương Sở có năng lực này.
Mặc dù theo cốt truyện gốc thì vài tháng nữa Chương Sở mới đưa lũ trẻ nhà họ Chương rời khỏi làng họ Vương, nhưng vì có thể đưa đi nên chứng tỏ Chương Sở có năng lực đó. Đã đi được thì tại sao không đi sớm hơn, đi sớm thì lũ trẻ bớt phải chịu khổ.
"Cô tưởng tôi không muốn sao?" Nhìn chằm chằm vào mắt Hà Mạn Thư, tròng mắt Chương Sở dần đỏ lên.
Đó là những giọt nước mắt mà một người đàn ông không thể để rơi.
"Chị ơi, không phải tiểu thúc không muốn đưa chúng em đi, mà là vẫn đang đợi tin tức. Trong lúc chưa có tin tức, chúng em bắt buộc phải đi làm việc, vì chúng em đã ăn lương thực của đại đội." Ngay lúc Chương Sở và Hà Mạn Thư nhìn nhau không nói nên lời, Chương Mẫn đột nhiên đi đến trước mặt Hà Mạn Thư, kéo kéo vạt áo cô và giải thích.
"Đợi tin tức?" Nhíu mày, Hà Mạn Thư đột nhiên hiểu ra nguyên nhân.
Mặc dù cô là người xuyên không vào sách, nhưng cô lại xuyên thành một thiên kim thật sự vừa mở màn đã c.h.ế.t. Tất cả nhận thức và ký ức của cô đều liên quan đến nguyên chủ, còn đối với cuộc đời của những người khác trong sách, nguyên chủ không tham gia nên cô cũng không biết quá trình cụ thể. Vì vậy, tuy cuối cùng Chương Sở đã đưa lũ trẻ nhà họ Chương rời khỏi làng họ Vương, nhưng quá trình đó chắc chắn có những khúc mắc không ai biết đến.
Và khúc mắc đó nhất định liên quan đến cái chân kia của anh.
"Có phiền không nếu tôi xem cái chân của anh?" Hiểu rõ tiến trình lịch sử, Hà Mạn Thư đã không thay đổi được môi trường sống thì cô quyết định tạo ấn tượng tốt với các đại lão, ôm lấy "kim đại đùi".
Chương Sở chính là đại lão nắm quyền quân đội trong tương lai, cô không dệt hoa trên gấm thì cũng phải đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi chứ.
"A, chị ơi, chị có thể chữa khỏi chân cho tiểu thúc của em sao?"
Người phát ra tiếng kêu kinh ngạc đầu tiên là Chương Mẫn đang đứng cạnh Hà Mạn Thư, tiếp theo là Chương Việt dắt tay Chương Hoa lẳng lặng đi tới bên cạnh Hà Mạn Thư. Ánh mắt mong đợi nhỏ bé đó suýt chút nữa đã làm tan chảy trái tim Hà Mạn Thư. Còn về ánh mắt lạnh lùng của Chương Sở ở bên cạnh, Hà Mạn Thư trực tiếp phớt lờ.
Cô chỉ là muốn ôm đùi sớm thôi, cũng không phải hại người, hoàn toàn không sợ bị người ta soi xét.
Vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn không mấy có thịt của Chương Mẫn, Hà Mạn Thư sửa lại cách xưng hô của đối phương: "Gọi là dì." Vì đã có ý định với Chương Sở, nên nếu cháu gái của Chương Sở gọi mình là chị thì chẳng phải là sai vai vế rồi sao!
"Dì... dì."
Mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng, Chương Mẫn bị yêu cầu gọi là dì có chút kinh ngạc. Trong mắt cô bé, Hà Mạn Thư thân thiết như một người chị vậy, sao bỗng chốc lại trở thành dì rồi, dì không phải nên là người nghiêm túc giống như tiểu thúc sao.
"Ngoan!"
Hà Mạn Thư không quan tâm đến sự rối rắm trong lòng Chương Mẫn, sau khi tán thưởng xoa xoa đầu cô bé, cô quay sang nhìn Chương Sở. Cô chỉ đưa ra đề nghị, còn có tiếp nhận hay không vẫn phải tùy ý Chương Sở, dù sao cái chân cũng là của người ta.
"Cô thực sự muốn xem?"
Ánh mắt Chương Sở rất bình tĩnh, không hề ôm hy vọng gì. Ngay cả các chuyên gia ở bệnh viện quân khu lớn còn bó tay, anh không nghĩ một cô gái vừa mới trưởng thành lại có y thuật cao hơn cả chuyên gia.
"Ừ, xem thử xem." Đối với chuyên môn của mình, Hà Mạn Thư vẫn rất tự tin.
"Vậy vào nhà xem đi." Suy nghĩ một chút, Chương Sở không hề xem thường Hà Mạn Thư. Đối với một người biết thân phận của mình mà còn dám nói ra lời xem chân thì chắc chắn là có chút bản lĩnh. Một người có dũng có mưu sẽ không nói năng bừa bãi.
"Dì... dì, mời dì vào."
Vốn dĩ cậu thiếu niên Chương Việt cảm thấy ngại ngùng khi gọi Hà Mạn Thư là dì, nhưng thấy chân của tiểu thúc có hy vọng, cậu không chỉ mở rộng cửa nhà họ Chương hơn mà còn nhìn Hà Mạn Thư với vẻ mặt đầy mong đợi.
Chương Mẫn và Chương Hoa thậm chí mỗi người một bên kéo vạt áo Hà Mạn Thư dẫn vào nhà.
Bản thân bọn trẻ vừa đen vừa gầy, thấy da thịt Hà Mạn Thư trắng như tuyết nên không dám nắm tay cô.
Trước sự nhiệt tình và mong đợi của lũ trẻ, Hà Mạn Thư không hề khách sáo mà đi theo sau bọn trẻ vào cửa nhà họ Chương, bỏ lại Chương Sở đi lại không thuận tiện đứng trơ trọi ngoài cửa.
Chương Sở: ...Cứ có cảm giác mình bị bỏ rơi vậy.
Vừa vào cửa, Hà Mạn Thư chưa kịp quan sát sân vườn nhà họ Chương đã trực tiếp dặn dò: "Có bồ kết không? Tôi muốn rửa tay."
Lúc trước cổ tay bị Vương Đại Hổ nắm lấy, cô đã nhịn nửa ngày rồi, không rửa tay chắc cô phát điên mất. Hơn nữa, đi khám thương cho người ta, chưa nói đến việc khử trùng toàn diện thì ít nhất cũng phải dọn dẹp bản thân cho sạch sẽ, đây mới là phong thái y đức của một bác sĩ đạt chuẩn.
"Bồ kết ạ? Có, có ạ, để em đi lấy."
Chương Hoa năm tuổi bước đôi chân ngắn linh hoạt vô cùng vui vẻ đi lấy bồ kết, còn việc múc nước thì Chương Việt đã hành động ngay khi nghe thấy lời Hà Mạn Thư.
Đợi đến khi Chương Sở vào cửa, thứ anh nhìn thấy là bốn cái đầu xếp hàng ngay ngắn cùng quay sang nhìn mình.
Từ cao đến thấp, xếp thành hàng, nhìn rất buồn cười nhưng cũng vô cùng cảm động.
Chương 23 Nhìn tôi rồi, cô phải chịu trách nhiệm với tôi……
"Lại đây, ngồi xuống đây." Vẫy vẫy tay với Chương Sở, Hà Mạn Thư chỉ vào chiếc ghế dưới giàn nho trong sân nói. Chiếc ghế đó là một chiếc ghế bập bênh bằng gỗ, có thể thấy bên trên mang theo dấu vết của năm tháng.
