Lâm Tri Hạ Phát Hiện Chồng Mình, Tống Hoài Tự, Ngoại Tình Vào Đúng Đêm Kỷ Niệm Một Năm Ngày Cưới - Chương 1

Cập nhật lúc: 20/06/2026 08:00

Cuộn lên phía trên là những dòng tin nhắn dày đặc. Từ chúc buổi sáng, chúc ngủ ngon cho đến nhớ anh yêu anh, từ định vị nhà hàng cho đến số phòng khách sạn, từ những tin nhắn thoại mập mờ đến những bức ảnh nhạy cảm. Thời gian kéo dài suốt mười một tháng, nghĩa là chỉ một tháng sau khi họ kết hôn, Tống Hoài Tự đã qua lại với người đàn bà này.

Lâm Tri Hạ lật xem từng trang lịch sử trò chuyện không sót một chữ. Tay cô rất vững, biểu cảm cũng vô cùng bình thản, giống như đang đọc một bản hợp đồng bình thường không thể bình thường hơn. Xem đến trang cuối cùng, cô cất điện thoại lại vào ngăn kéo, đóng cửa phòng sách rồi bước vào phòng ngủ, nơi Tống Hoài Tự đã chìm vào giấc ngủ.

Cô đứng bên giường lặng lẽ nhìn hắn một lát. Người đàn ông này khi ngủ trông vẫn rất tuấn tú, đôi lông mày rậm, hàng mi dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi khẽ mím, trông giống như một chàng trai vô tội. Ai mà ngờ được chủ nhân của gương mặt này lại vừa mới nhắn tin bảo với người phụ nữ khác trên WeChat rằng: “Em dịu dàng hơn cô ta gấp trăm lần”?

Lâm Tri Hạ không đ.á.n.h thức hắn. Cô quay người bước vào phòng thay đồ, mở tủ quần áo ở góc trong cùng và kéo ra một chiếc vali màu đen. Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc, động tác vô cùng nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó. Hộ chiếu, căn cước công dân, thẻ ngân hàng, vài bộ quần áo để thay và một lọ nước hoa cô hay dùng nhất. Tất cả gom lại mất chưa đầy mười lăm phút.

Hai giờ mười bảy phút sáng, cô kéo vali bước ra khỏi nhà. Trong lúc chờ thang máy, cô rút điện thoại ra, gửi cho Tống Hoài Tự một tin nhắn: “Đơn ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư gửi cho anh, không cần tìm tôi.” Sau đó cô tắt máy, bước lên một chiếc xe taxi rồi báo địa chỉ sân bay.

Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu, có lẽ cảm thấy một người phụ nữ kéo vali ra sân bay lúc nửa đêm thế này có chút kỳ lạ, nhưng cũng không hỏi nhiều. Lâm Tri Hạ tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn những ánh đèn đường của thành phố lùi dần về phía sau, bất giác nhớ lại đám cưới một năm trước.

Đám cưới ngày ấy được tổ chức vô cùng long trọng. Gia đình họ Tống vốn có tiếng tăm trong thành phố, họ bao trọn cả một khách sạn nghỉ dưỡng và mời hơn ba trăm khách khứa. Tống Hoài Tự diện bộ âu phục màu trắng, quỳ một gối xuống trước sự chứng kiến của mọi người, đeo nhẫn vào tay cô và nói: “Tri Hạ, anh sẽ dùng cả đời này để yêu em.”

Dưới khán đài, có người rơi lệ, có người vỗ tay, có người thì cầm điện thoại quay video. Mẹ cô ngồi ở hàng ghế đầu tiên, cười đến mức trào nước mắt. Cha mất sớm, một mình mẹ nuôi nấng cô khôn lớn, tâm nguyện lớn nhất chính là nhìn thấy cô gả vào một gia đình t.ử tế. Đêm hôm đó, mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô nói: “Tri Hạ, cuối cùng con cũng khổ tận cam lai rồi.”

Lâm Tri Hạ lúc ấy cũng nghĩ mình đã khổ tận cam lai. Cô và Tống Hoài Tự quen nhau qua xem mắt, người mai mối là cô ruột của hắn, cũng là lãnh đạo cũ ở công ty cô. Gia cảnh nhà họ Tống rất tốt, bản thân Tống Hoài Tự cũng xuất chúng, là thạc sĩ du học về nước, làm đối tác quản lý cho một công ty đầu tư. Trong lần đầu gặp mặt, Tống Hoài Tự đã đặt một nhà hàng đồ Nhật rất đắt đỏ, suốt buổi ăn hắn đều bóc tôm, rót trà, đưa khăn giấy cho cô, chu đáo đến mức không giống như người mới gặp lần đầu.

Sau này cô mới biết, sự chu đáo đó đều là những chiêu trò quen thuộc. Tống Hoài Tự từng xem mắt cả chục người phụ nữ, người nào cũng đi theo một quy trình y hệt: nhà hàng Nhật, bóc tôm, rót trà, đưa khăn giấy. Cô không phải là người đầu tiên, cũng chẳng phải là người cuối cùng. Cô chỉ là vừa vặn lọt vào mắt xanh của bố mẹ hắn, vừa vặn đủ ngoan ngoãn, đủ hiểu chuyện, đủ làm hắn nở mày nở mặt trước mọi người, và vừa vặn là “người thích hợp để kết hôn”.

Tống Hoài Tự chưa từng yêu cô. Hắn chỉ cần một người vợ, một bình hoa di động, một vật trang trí đặt ở trong nhà để bố mẹ yên tâm và người ngoài ngưỡng mộ. Cô ngỡ rằng mình đã gả cho tình yêu, nhưng thực ra chỉ là gả cho một cuộc giao dịch được tính toán tỉ mỉ.

Xe taxi dừng trước sảnh ga đi của sân bay, Lâm Tri Hạ thanh toán tiền xe rồi kéo vali bước vào nhà ga. Sân bay lúc ba giờ sáng vô cùng vắng vẻ, chỉ có lác đác vài hành khách đang nằm ngủ trên ghế chờ. Cô đi đến quầy bán vé, mua một tấm vé chuyến bay sớm nhất đến Tam Á.

Không phải vì cô muốn đi Tam Á, mà chỉ vì đó là chuyến bay cất cảnh sớm nhất. Cô chỉ muốn rời khỏi thành phố này, càng nhanh càng tốt, càng xa càng tốt.

Giờ lên máy bay là sáu giờ bốn mươi phút. Cô tìm một quán cà phê mở cửa hai mươi tư giờ, gọi một ly cà phê đen Americano rồi ngồi vào một góc khuất. Điện thoại vẫn tắt nguồn, cô không hề có ý định mở máy. Cô thừa biết sau khi mở máy sẽ thấy những gì — cuộc gọi nhỡ của Tống Hoài Tự, tin nhắn của hắn, lời giải thích của hắn, lời ngụy biện của hắn, những câu như “Em nghe anh nói đã”, “Chúng ta nói chuyện hẳn hoi đi”. Hắn nhất định sẽ nói đó chỉ là vui chơi qua đường, nhất định sẽ bảo hắn không hề có tình cảm với người đàn bà kia, nhất định sẽ thề thốt người hắn yêu nhất là cô, và chắc chắn sẽ xin cô cho hắn thêm một cơ hội.

Cô quá hiểu Tống Hoài Tự rồi. Tất cả những bài vở của người đàn ông này, cô đều đã nhìn thấu trong suốt một năm qua. Sau khi làm sai chuyện gì đó, hắn sẽ tỏ ra vô cùng ân cần, mua hoa, mua túi xách hay bất cứ thứ gì cô từng vô tình nhắc đến, dùng vật chất để lấp l.i.ế.m đi khoảng trống tình cảm. Hắn nghĩ phụ nữ ai cũng có thể dùng tiền mua chuộc, cho rằng chỉ cần quà cáp đủ đắt, lời xin lỗi đủ thành khẩn thì mọi chuyện đều có thể coi như chưa từng xảy ra.

Nhưng hắn không biết rằng, Lâm Tri Hạ chưa bao giờ là kiểu phụ nữ như thế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lâm Tri Hạ Phát Hiện Chồng Mình, Tống Hoài Tự, Ngoại Tình Vào Đúng Đêm Kỷ Niệm Một Năm Ngày Cưới - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD