Lầm Tương Tư - 7
Cập nhật lúc: 01/09/2026 04:02
Ta giật mình.
“Huynh ấy thường xuyên nhắc nàng với ta.”
“Huynh ấy nói mình có một muội muội, tên Cảnh Hòa.”
“Cảnh Hòa bị bệnh, sợ đắng không chịu uống t.h.u.ố.c, cha nàng liền lừa rằng nếu nàng không uống t.h.u.ố.c, cha cũng sẽ sinh bệnh. Cảnh Hòa vội vàng uống sạch t.h.u.ố.c, đắng đến rơi nước mắt cũng không dám để thừa.”
“Cảnh Hòa thấy ca ca bị thương không thể xuống giường, cho dù đám bạn có gọi thế nào, nàng cũng không chịu ra ngoài.”
“Bởi vì nàng cảm thấy ca ca rất đáng thương, nhất định phải bê một chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh, cùng ca ca nói chuyện, khiến ca ca phiền đến chịu không nổi.”
“Cảnh Hòa rất thích làm đẹp, thích tự tết b.í.m tóc cho mình, nhưng tay lại vụng, tết xong liền ngồi trước gương giận dỗi.”
“Cảnh Hòa thích mèo, thích hoa, thích y phục đẹp......”
“Mỗi lần nghe xong, ta đều không nhịn được mà nghĩ, vì sao Cảnh Hòa không phải của ta? Nếu Cảnh Hòa là của ta, trước kia ta đã chẳng ngày ngày nghĩ tới chuyện c.h.ế.t.”
Nói rồi, hắn kéo tay áo lên, cho ta xem những vết sẹo trên cánh tay.
“Dưỡng phụ của ta là một cổ sư rất lợi hại, lứa cổ cuối cùng ông ấy nuôi là một đám tiểu khất cái không nhà không cửa, còn ta chính là con cổ lợi hại nhất mà ông ấy nuôi ra.”
Ta kinh ngạc đến không nói nên lời, Ngọc Sơn lại không để ta nhìn lâu, lập tức che cánh tay lại.
Những chuyện cũ đau khổ ấy, hắn không muốn nói kỹ, ta cũng không nỡ hỏi thêm.
“Thuở nhỏ ta ngày ngày đều nghĩ tới cái c.h.ế.t, lớn lên rồi vẫn như vậy. Sau này quen biết huynh trưởng của nàng, ta liền có thêm một mong niệm, đó là tận mắt gặp Cảnh Hòa một lần.”
“Mỗi khi cảm thấy sống thật vô vị, ta sẽ nghĩ, nếu ta cũng có một Cảnh Hòa, nàng nhất định sẽ rất đau lòng vì ta, còn bảo ta không được ngày ngày nghĩ tới chuyện c.h.ế.t.”
“Nhưng đôi khi ta cũng nghĩ, nếu ca ca nàng là kẻ lừa người thì tốt, nếu Cảnh Hòa là một người đáng ghét thì tốt, như vậy ta cũng sẽ không bất cam đến thế——”
“Sau đó ta gặp nàng.”
Ta nhớ lại lần đầu gặp hắn.
Vị cổ sư trẻ tuổi đứng trước mặt ta, nhìn ta thật sâu thật lâu, cười nói: “Nương nương.”
Hôm ấy lạnh đến khác thường.
Hắn từ bên ngoài tới, ngón tay đều bị rét đến đỏ lên.
Ta đưa lò sưởi tay của mình cho hắn, nói: “Ngươi cầm lấy sưởi tay đi.”
Hắn cầm lò sưởi trong tay, còn to gan tiếp tục nhìn chằm chằm ta.
Ta vốn không quen nghiêm giọng quở trách người khác.
Chỉ có thể nhỏ giọng nhắc hắn giữ quy củ.
“Ngươi đừng nhìn ta như vậy, nếu để bệ hạ biết, ngài ấy sẽ trách phạt ngươi.”
Ngọc Sơn rất nghe lời, lập tức cúi đầu.
Nhưng bàn tay cầm lò sưởi lại siết c.h.ặ.t hơn, đến gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên.
Có lẽ Ngọc Sơn cũng nhớ tới cảnh tượng khi ấy, khóe môi miễn cưỡng cong lên thành một nụ cười.
“Sau đó ta lại càng hận hơn, vì sao Cảnh Hòa thật sự tốt đến vậy? Vì sao Cảnh Hòa tốt như thế lại không phải của ta?”
“May mà ông trời thương xót......tên khốn kia tự mình không biết trân trọng, cuối cùng nàng cũng có thể rời khỏi hắn.”
“Cảnh Hòa, ta không tham lam đâu, nàng chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh ta là được. Nàng muốn gì ta đều cho nàng, cầu nàng đừng rời khỏi ta, có được không?”
“Nàng cứ coi ta là một con ch.ó, lúc vui thì xoa ta hai cái, cười với ta một cái, ta đã thỏa mãn lắm rồi.”
Hắn ngơ ngẩn nhìn ta, đáy mắt đầy vẻ khẩn cầu.
Nhất thời ta chẳng biết nói gì.
Thấy ánh sáng trong mắt hắn càng lúc càng tối đi, dường như lại sắp khóc, ta không nhịn được thở dài.
“Có con ch.ó nào khó chiều như ngươi chứ......”
15
Ngọc Sơn trở nên rất vui vẻ, lúc nào cũng cười với ta.
Mỗi khi hắn thật lòng cười, bên má phải sẽ hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ, còn để lộ một chút răng trắng.
Hắn rất để tâm tới dáng vẻ của mình trước mặt ta, ngày nào cũng sửa sang bản thân sạch sẽ chỉnh tề.
“Nàng đến mèo còn thích con đẹp.”
Hắn nói.
Ta có chút cạn lời.
“Ta thích Tiểu Thạch Đầu đâu phải vì nó đẹp, mà vì nó quấn ta.”
Ngọc Sơn nói: “Ta còn quấn nàng hơn nó, sao nàng lại không thích ta?”
Ta hơi ngượng ngùng, hàm hồ đáp: “Ai nói là không thích.”
Nói xong, ta cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, tim cũng đập rất nhanh.
Tâm ý mơ hồ mập mờ cuối cùng cũng được phơi dưới ánh mặt trời, hong đến ấm áp, nhìn kỹ lại, dường như cũng chẳng có gì không thể để người khác biết.
Một tiểu khất cái đã trưởng thành, một Quý phi giả c.h.ế.t.
Nghe thì có vẻ kỳ quái, nhưng thật sự đặt hai chúng ta cạnh nhau, dường như nhìn cũng rất xứng đôi.
Hắn có dung mạo đẹp, còn ta cũng từng được rất nhiều người khen là xinh đẹp.
Ta lấy hết can đảm đưa tay ra, khẽ móc lấy ngón tay ấm áp của hắn.
Ngọc Sơn sững người, đôi mắt sáng đến kinh người, thật giống một con ch.ó nhìn thấy khúc xương thịt.
Hắn lập tức ôm c.h.ặ.t lấy ta, dùng sức cọ cọ, khiến ta suýt đứng không vững.
Những lời đồn về Tiêu Chiêu Minh ngoài phố chợ dần biến mất.
Mọi chuyện đã qua dường như đều hóa thành chuyện kiếp trước, từng chút một trở nên mơ hồ.
Ngay khi ta cho rằng mình sẽ cứ sống như vậy mãi.
Tiêu Chiêu Minh dẫn theo một đội tinh kỵ, xông thẳng vào nhà của ta và Ngọc Sơn.
Khi ấy ta và Ngọc Sơn đang ngồi xổm trong viện, tắm cho Tiểu Thạch Đầu.
Con mèo mập mạp toàn thân đều là thịt, ta và Ngọc Sơn hai người bốn tay, loay hoay suốt nửa ngày mới tắm sạch được cho nó.
Ngọc Sơn ôm nó, ta cầm một tấm vải lớn, từng chút một lau khô bộ lông cho nó.
Ta véo véo lớp thịt mềm trên bụng nó, cùng Ngọc Sơn bật cười.
Tiếng vó ngựa từ xa dần tiến lại gần.
Đại môn bị người ta đá tung.
Tiêu Chiêu Minh đã gầy đi rất nhiều đứng ngoài cửa, mặt không biểu cảm nhìn cảnh tượng trước mắt.
16
Tiểu Thạch Đầu bị ngựa dọa sợ, từ trong lòng Ngọc Sơn nhảy xuống, thoắt một cái chạy vào phòng.
Ta theo bản năng đứng dậy, chắn trước mặt Ngọc Sơn.
